Old school Swatch Watches
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 120
5 sao 5 / 5 ( 95 đánh giá )

Nhẹ Bước Vào Tim Anh - Chương 24

↓↓
Tôi đánh rơi nhịp thể, ko thể đối diện được với anh, chỉ biết cúi thấp đầu và giữ để mình …ko khóc.

Anh vẫn ở phía đối diện.

Hai người chúng tôi cứ im lặng thật lâu như thế.

Chẳng biết bao lâu sau, thư kí Hoàng bước tới :

bạn đang xem “Nhẹ Bước Vào Tim Anh ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Chúng ta còn 15 phút.

Anh gật đầu rồi nói với tôi :

- Em thích đôi này chứ ?

Tôi cắn môi, giọng nói mức nhỏ nhất có thể :

- Vâng.

Anh mỉm cười rồi nói với mấy người nhân viên cạnh đó :

- Tôi lấy đôi này – chợt ánh mắt anh dừng lại ở một nơi – những màu kia, mỗi màu một đôi, theo số này.

Tôi đang trong trại tháng hoang mang, cảm xúc ko ổn định, nghe anh nói vậy cũng phải giật mình.

Anh mua nhiều như thế để làm gì nhỉ ? Ko lẽ anh cũng là một người cuồng màu sắc như tôi ? Nhưng anh lấy hết thì tôi mua gì bây giờ…

- Tổng giám đốc, của anh đây ạ.

Hộp giày tuy nhỏ nhưng nhiều như thế nên cũng mất một cái túi khá lớn.

Thư kí Hoàng giúp anh cầm lấy và thanh toán. Tôi bây giờ cũng ko để ý đến thư kí Hoàng nãy giờ vẫn cứ cười và cười.

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi :

- Bây giờ , Vy Anh có làm gì nữa ko ?

Tâm trí tôi bây giờ là rất rất bất ổn, mọi thứ đều ko rõ ràng, tôi chỉ lắc đầu :

- Em về nhà.

- Em để vậy đi luôn nhé .

Gật đầu.

Anh giúp tôi bỏ giày cũ vào hộp :

- Tôi đưa em về.

Lại gật đầu.

Anh đứng lên, thấy tôi vẫn còn ngồi im thì đưa tay ra .

Tôi ngẩn người nhìn anh. Anh bật cười, cúi người xuống :

- Vy Anh, về nhà thôi. – rồi anh nói như thì thầm – đã có bao nhiêu người đứng nhìn chúng ta rồi đấy.

Ngay lập tức, tôi nắm lấy tay anh bật dậy theo quán tính..Đúng là có rất nhiều người đnag nhìn.

Ý nghĩ đầu tiên đó là …phải trốn thôi.

Lúc đi ra khỏi cửa hàng, người xem xung quanh còn chăm chú hơn.

Tôi thật sự ko chịu nổi cảm giác bị hàng trăm ánh mắt nhìn mình như thế. Tôi bắt đầu đi chậm dần, trốn sau lưng anh.

Anh vẫn đang cầm tay tôi dắt đi, thấy như vậy thì đột nhiên dừng lại , cúi đầu nhìn tôi :

- Ko thích bị nhìn như thế ?

Gật đầu.

Anh đột ngột bước lại gần tôi :

- Nhắm mắt lại.

Nhắm mắt…

Chợt anh lấy tay bịt mắt tôi lại.

- Ko sao nữa rồi.

Cứ như vậy, tôi chỉ cần bước đi .

Đúng là ko còn cảm giác khó chịu hay sợ hãi nữa.

Là cảm giác an toàn…được bảo vệ và che chở.

Bước ra khỏi trung tâm mua sắm, anh mới buông tay ra .

Từ một chiếc xe mui trần màu đen gần đó, một người bước ra, tiến tới chỗ chúng tôi .

Tôi vẫn còn nhận ra người này …người tài xế trẻ có khuôn mặt ngây thơ.

- Tổng giám đốc, chìa khóa của anh .

- Ừ. – anh nhận lấy rồi quay lại nói gì đó với thư kí Hoàng còn tiu nghỉu đứng phía sau.

Người tài xế nhìn tôi nháy nháy mắt.

- Nguyên, cậu với anh Hoàng sẽ về công ty trước.

Anh nói rồi dẫn tôi tới xe làm tôi ko kịp chào hai người ấy, chỉ biết ngoảnh đầu lại.

Thư kí Hoàng liền la lên :

- Vy Anh, Duy Phong của bạn quá đáng với tôi ghê lắm đấy.

Còn định nói gì nữa nhưng đã bị người tài xế tên Nguyên kéo đi.

Tôi bật cười. Quay lại chợt thấy anh đang nhìn tôi :

- Vui ?

Gật đầu rồi nhìn mũi giày :

- Vậy, em cứ cười như thế nhé.

Chiếc xe mui trần lao vút đi.

***

- Mời vào . – Nguyễn Huy đang xem văn kiện, ngẩng đầu lên, có chút ngạc nhiên nhìn người phụ nữ vừa đến.

- Cô, sao hôm nay cô lại tới đây vậy. Có gì gọi cho cháu là được mà.

Người phụ nữ có gương mặt phúc hậu, mỉm cười đáp :

- Có gì đâu, chiều nay cô rảnh. Huy, sao lâu nay ko thấy con tới chơi thế.

Nguyễn Huy vừa rót trà vừa nói :

- Cháu hơi bận . Tuần này cháu sẽ tới. Cô uống trà đi.

Anh biết, cô tới đây là có một việc gì đó quan trọng.

- Ừ, thế đã yêu ai chưa. Cũng nên ổn định còn gì.

- Haha, cô trở nên giống mẹ cháu từ khi nào vậy.

- Tuổi như chúng ta ai mà ko muốn sớm có cháu.

- Cháu chưa nghĩ tới chuyện này. Tạm thời, để hai em vào đại học đã.

- Hai em có bọn cô lo. Chúng nó chê anh Huy vừa già vừa ế đó kìa. – Người phụ nữ cười.

- Hai đứa này thật là… – Nguyễn Huy nhăn mặt.

- Thôi, tuổi trẻ mà, con thì cô tin đủ chín chắn để quyết định mọi việc.

Tôi người phụ nữ khẽ thở dài :

- Cô nhờ con một chuyện có được ko ?

- Tất nhiên là được rồi ạ.

- Chuyện Vy Anh.

Nguyễn Huy nhíu mày :

- Vy Anh ? Em ấy thì có gì mà cô phải lo đâu ?

Người phụ nữ lắc đầu, ánh mắt phức tạp :

- Hình như Vy Anh, nó thích Duy Phong.

Một tia kì lạ lóe lên trong mắt Nguyễn Huy, nhưng ngay lập tức biến mất :

- Cô đừng lo. Cái này cháu cũng biết. Em ấy chỉ ngưỡng mộ cậu ấy vậy thôi.

- Ừ, nó cũng nói vậy. Nhưng cô có cảm giác đó ko chỉ là sự ngưỡng mộ đâu.

Nguyễn Huy im lặng, ko vội biện hộ. Anh biết chẳng có điều gì qua mắt được một người mẹ cả.

- Cô muốn cháu, hạn chế Vy Anh và Duy Phong gặp nhau, có gì khác thường thì phải nói cho cô ngay. Lí do, thì cháu biết rõ đấy.

Nguyễn Huy gật đầu :

- Vâng, cháu hiểu.

Anh mở cửa xe cho tôi :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Mật Mã Cuối Cùng

Mật Mã Cuối Cùng

Tên truyện: Mật Mã Cuối CùngTác giải: Ry Hanna (Lệ Quỳnh).Thể loại: Truyện Teen Hài,

27-07-2016 18 chương
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy

22-07-2016 23 chương
Hoa Linh Lan

Hoa Linh Lan

Tên truyện: Hoa Linh LanTác giả: GàoThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

23-07-2016 15 chương
Dạ cổ

Dạ cổ

Tiếng hát ai oán trong đêm, như kể lể về lòng người bẽ bàng. Còn ám ảnh

25-06-2016
Một ngày...

Một ngày...

Làm sao tôi biết trước được rằng mình không đủ khả năng làm mẹ. Bác sĩ bảo rằng

27-06-2016
Bất chợt ở La Mã

Bất chợt ở La Mã

Thêm một lần Tùng thất hứa với Thảo. Khi mùa xuân ấm áp làm nở những bông hoa xinh

27-06-2016
Yêu thương mãi mãi

Yêu thương mãi mãi

Dành tặng cho những ai biết trân trọng những gì họ đang có và biết giữ gìn cho điều

01-07-2016
Duyên phận trong đời

Duyên phận trong đời

Chuyện này giải thích cho những cuộc tình dù giữa họ quả thực không có vấn đề gì

24-06-2016
Lạc lối

Lạc lối

Tôi là ai? Tôi từ đâu đến? Tháng ngày hôm nay đã là bao nhiêu rồi? Tuyết vẫn còn rơi

24-06-2016
Người đàn bà bỏ đi

Người đàn bà bỏ đi

Bố đã từng yêu thương mẹ và đến bây giờ khi mẹ đã bỏ đi, bố vẫn không ngừng

26-06-2016