“Oải ghê luôn! Giờ phải lên Google search tìm cách thay tã cho em bé.”
bạn đang xem “Nhật Ký Mang Thai Khi 17 ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!“Tìm rồi đây, chúng ta sẽ cùng làm.”
Theo chỉ dẫn trên web yeutretho tôi cùng Chan Chan chuẩn bị một miếng tã sạch Pamper, cái bịch nilon đựng tã bẩn, khăn sạch và xô nước ấm. Bắt đầu công cuộc thay tã cho bé Khoai. Tôi mở tã bẩn ra, muốn nôn vì mùi hôi kinh dị. Nhúng khăn sạch vào xô nước ấm, tôi nín thở và lau nhè nhẹ ngay vùng sinh dục của nó. Tiếp, Chan Chan phải cố nhẹ nhàng khi nâng mông thằng bé lên để tôi lau phía trước. May là con trai chứ con gái còn phải lau cẩn thận nữa. Gấp đôi tã bẩn lại, tôi bảo Chan Chan bây giờ nâng cả chân bé Khoai. Tôi đưa khăn ước luồng xuống dưới lau mông cho nó. Việc lau chùi đã xong. Sau đó, rút tã bẩn ra tôi thay tã mới vào. Web hướng dẫn là kéo miếng dán sẵn ở hai bên tã rồi dính lại cho vừa ôm người bé, không quá chặt hay quá lỏng, nhét vừa một ngón tay. Tôi làm theo. Hoàn tất. Vì mới làm lần đầu nên tôi dán cái tã hơi méo. Nhưng mặc kệ, cứ xong là ô-kê. Cho cái tã bẩn vào bịch, tôi và Chan Chan đi rửa tay. Còn thằng bé thì vô tư mà ngủ ngon ơ.
Mệt mỏi lết vào phòng bếp, cả hai ngồi phịch xuống ghế, nhìn hai tô mì nở lần nữa. Nhưng vì quá đói và uể oải nên chúng tôi quyết định ăn luôn. Ơn trời kỳ này thằng quỷ nhỏ kia chịu để yên cho tôi và Chan Chan dùng xong bữa trưa. Hơn hai giờ rưỡi tôi mới rửa chén. Mấy phút sau, hai đứa lò dò đi lên phòng khách. Bé Khoai vẫn còn ngủ. May phước. Tôi đến bên cái ghế sofa đối diện ngã người xuống. Còn Chan Chan, nằm vật dưới sàn nhà ngủ luôn. Mắt lim dim được vài giây thì tôi giật mình vì lại nghe âm thanh quen thuộc. Tiếng khóc ré. Nhăn mặt, tôi liền nằm nghiêng sang bên và bịt tai lại. Thua. Chả nhằm nhò gì. Tức mình, tôi vùng dậy bò lại xem bé Khoai bị gì. Đúng lúc Chan Chan bật người lên, gào:
“Thằng kia!!! Mày giỡn mặt với ông hả? Ôn dịch!”
“Khẽ mồm thôi, nó khóc có lý do.”
“Lại cái gì nữa???”
“Nó tè dầm.”
“Ôi trời ơi, phát điên mất!”
Thế là tôi và cả Chan Chan phải còng lưng ra lau mông cho bé Khoai. Xem như từ trưa đến gần bốn giờ hai chúng tôi chẳng ngủ ngê nghỉ ngơi gì được vì mấy trò quấy khóc của nó. Mãi tận chiều, mọi người trong nhà mới về. Nhìn thấy tôi và Chan Chan mặt mũi phờ phạc thì ai cũng ngạc nhiên. Nhìn qua bên cạnh, bé Khoai đang yên giấc. Nó “phá” hai chúng tôi đã đời rồi thì giờ ngủ ngon vậy đó. Sau khi nghe kể lại thì chị Hoà Trâm, chị Hồng Anh, anh Dũng Văn trố mắt vể những thành tích chăm sóc baby suốt cả buổi của hai đứa. Không lâu sau thì chị Trang hối hả sang bên nhà xem bé Khoai thế nào.
“Hai đứa giỏi ghê chứ, thằng nhỏ ngủ say thiệt.”
Nghe chị Trang khen mà tôi và Chan Chan nhìn nhau chỉ biết cười gượng chứ không nói được gì. Chán nản. Chẳng ngờ trông em bé lại mệt như vậy. Giờ thì sao nhỉ... Trẻ con thì đáng yêu đó nhưng để có thể chăm sóc tốt cho nó thì khó khăn gian nan vô cùng. Kiểu này tôi phải suy nghĩ lại cái việc mình muốn thử làm mẹ. Tên Chan Chan thì vẻ như chán đến tận háng rồi. Cậu ta cứ chốc chốc lại thở dài vì tưởng tượng cảnh chín tháng sau khi tôi sinh em bé là bản thân phải trở thành cha. Chăm nom baby có một buổi mà khổ lên khổ xuống huống chi sau này là chăm... ít nhất mười năm. Vậy mới hiểu trách nhiệm làm cha mẹ lớn lao nặng nề biết mấy. Đó không phải chỉ một sớm một chiều. Tự dưng thấy phục cha mẹ mình dễ sợ. Đúng là các đấng sinh thành đáng nể quá!
Chương trước | Chương sau