Old school Easter eggs.
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17


Tác giả:
Đăng ngày: 26-07-2016
Số chương: 45
5 sao 5 / 5 ( 66 đánh giá )

Nhật Ký Mang Thai Khi 17 - Chương 14

↓↓
Ngày 16 Tháng 02. Những Dấu Hiệu Kỳ Lạ.

Tôi giật mình tỉnh giấc vì ai đó lay mạnh. Mở mắt ra và lừ đừ dựng người dậy, tôi thấy thầy Nghĩa dạy Toán vừa nhìn vừa lắc đầu. Trông cái cách nhịp chân liên tục cùng bàn tay cầm thước kẻ gõ đều đều xuống mặt bàn thì tôi hiểu thầy đã mất khá nhiều thời gian để đánh thức cô nữ sinh thường ngủ gục trong giờ học mấy ngày qua.

“Đây là lần thứ mấy rồi?” – Tiếng thầy vang lên, nghe bực mình thấy rõ.

Tuy hơi lo thầy sẽ mách cô chủ nhiệm nhưng vì quá buồn ngủ nên tôi chỉ đáp hời hợt:

bạn đang xem “Nhật Ký Mang Thai Khi 17 ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Dạ, đêm qua em thức khuya ôn bài.”

“Lại ôn bài. Em có lý do nào mới hơn không?”

Em cũng đang muốn biết cái lý do khiến mình buồn ngủ như trâu chết sình đây thầy ạ!Chán chường, tôi nhủ thầm trong bụng. Thật sự là chẳng rõ vì sao mấy ngày nay tôi buồn ngủ kinh khủng! Lúc nào cũng mơ mơ màng màng như người mộng du. Cơ thể cũng mỏi nhừ dù chả hoạt động gì nặng nề. Tóm lại là tôi thấy rất là mệt và chỉ muốn ngủ.

“Em không khoẻ à?” – Thầy Nghĩa quan sát nét mặt không ổn của tôi – “Hay em lên phòng y tế đi. Nếu bệnh thì uống thuốc rồi nằm nghỉ ngơi.”

Tôi cúi chào thầy xong uể oải rời khỏi lớp học. Giờ tôi chẳng còn đủ sức đi đến phòng y tế nữa. Tay chân như bị cột đá, không nhích lên nổi. Ấy vậy mà mấy phút sau tôi cũng đến nơi. Chậm chạp bước vào phòng, tôi thấy cô Loan y tế ngồi xem báo.

“Em bị sao vậy?” – Cô Loan quay qua cười hỏi.

“Dạ em mệt. Không hiểu sao em cứ buồn ngủ suốt, đầu lâng lâng như bị đánh thuốc mê.”

Ra dấu như bảo hãy ngồi xuống giường rồi cô Loan đến gần đưa tay rờ trán tôi xem xét.

“Đầu hơi nóng nhưng không phải sốt. Mặt em xanh lắm. Hay em học bài nhiều quá ngủ không đủ giấc. Phải biết chăm sóc sức khoẻ chứ. Học quan trọng nhưng điều độ thôi. Giờ nếu buồn ngủ thì em nằm ngủ đi, còn nửa tiếng là ra về rồi.”

Khẽ gật đầu, tôi nhanh chóng nằm vật xuống giường. Ôi! Cảm giác êm ái của chiếc nệm trắng khiến tôi thoải mái vô cùng. Chợt, tôi nghe cô Loan nói một câu lạ lùng:

“Trông em cứ như phụ nữ mang thai! Học sinh bây giờ sao thấy tội quá!”

Đôi mắt đang chuẩn bị nhắm lại thì tức thì mở thao láo, tôi giật mình khi nghe hai từ mang thai. Gì chứ? Phụ nữ mang thai hay buồn ngủ sao? Không, không thể! Cách đây hơn một tuần tôi đã kiểm tra bằng que thử thai, nó chỉ hiện có một vạch. Internet nói rõ kết quả của que thử thai độ chính xác khá cao. Chưa kể sau đêm đó với Chan Chan thì tôi đâu quan hệ với thằng nào vì vậy việc mang thai là tuyệt đối không. Phải... Tôi bắt đầu cảm thấy an tâm với suy nghĩ đó và tiếp đến thì thiếp đi lúc nào chẳng hay.

... Vừa bước vào nhà với dáng vẻ không thua gì xác chết là tôi đã thấy mẹ từ dưới bếp đi lên cùng gương mặt hớn hở, trên tay cầm cái chảo tròn đang chiên gì đấy:

“Về rồi hả con gái? Rửa tay xong đi ra ăn mực chiên dồn thịt mẹ vừa làm nè.”

Đưa mắt nhìn vào miếng mực tròn tròn cuộn đầy thịt bốc khói trong chảo đồng thời ngửi cái mùi rán mỡ là tự dưng cơn buồn nôn kéo đến khiến bụng tôi quặn đau. Nhanh chóng tôi đưa tay lên che miệng và lập tức quay mặt sang hướng khác ngay.

“Sao thế con? Khó chịu ở đâu hả?” – Mẹ ngạc nhiên – “Con thích món này lắm mà.”

Vuốt vuốt ngực cho cơn dợn trôi xuống cuống họng, tôi từ từ quay lại nói với mẹ:

“Hình như con bệnh. Hôm nay con phải lên phòng y tế nằm cho đỡ mệt.”

“Con bệnh gì? Có nóng sốt gì không? Chắc lại thức khuya chứ gì, hết nói nổi!”

Gạt nhẹ bàn tay mẹ đang đặt lên trán, tôi lắc đầu đáp: “Con về phòng nằm tí sẽ khoẻ.”

“Ừ, nghỉ đi. Không có rớ vô cái máy vi tính nữa đấy! Mẹ nấu cháo cho ăn. Thấy thèm gì thì nói. Bệnh phải ráng ăn mới khoẻ được.”

Lời mẹ vừa dứt thì tự dưng tôi lập tức nói ngay: “Con thèm bún riêu!”

Chỉ vài phút sau là trước mặt tôi đã xuất hiện tô bún riêu to chảng toả mùi thơm nứt mũi. Liếm liếm môi xong tôi vục xuống ăn như kiểu bị bỏ đói lâu lắm. Bao tử biểu tình nãy giờ nhưng chả hiểu lý do gì tôi chỉ thèm món bún riêu. Vừa ăn vừa suýt xoa vì nóng, tôi dùng muỗng múc một vốc mắm tôm bỏ vào tô. Thấy thế, ngồi bên cạnh mẹ liền bảo:

“Ơ lạ, con thích ăn mắm tôm khi nào vậy? Trước đây ngửi mùi con còn không chịu nổi.”

“Con không biết nữa nhưng lúc này ăn bún riêu với mắm tôm con thấy ngon cực.”

“Trời, lạ lùng!” – Mẹ cười cười khó hiểu – “Sở thích của mày cứ như phụ nữ mang thai.”

Ngay lập tức, tôi phun hết bún đang nhai trong mồm ra ngoài. Sặc. Tôi ho dữ dội.

“Mẹ... mẹ nói vậy là sao ạ?”

“Thì có vài phụ nữ mang thai hay thay đổi sở thích, những món thích ăn thì thấy ớn nhưng ngược lại thì ăn ngon lành những món mà trước đây mình ghét. Không phải giống con ư? Trước ghét mắm tôm tự dưng giờ thì thích.”

Nghe mẹ nói mà tôi gần như hoá đá trên ghế. Cảm giác lo lắng chạy dọc sống lưng. Tô bún riêu bốc khói không còn hấp dẫn tôi nữa bởi giờ đây trong đầu tôi đang xuất hiện hàng ngàn những suy nghĩ rối bời, hoang mang.

... Đóng cửa phòng lại, nghĩ gì đó tôi khẽ đưa mắt nhìn về phía chiếc máy vi tính. Đảo mắt lưỡng lự trong vài giây tôi liền bước đến, ngồi vào bàn. Nhanh chóng di chuyển chuột mở page Google, lòng tay phải đổ đầy mồ hôi khi tôi quyết định gõ bốn từ lên khung tìm kiếm bốn từ khoá: Dấu hiệu mang thai. Lần trước có coi sách nhưng giờ quên sạch nên đành kiếm trên in-tờ-nét. Rất nhanh, nhiều kết quả lần lượt hiện ra. Tôi click đại vào một dòng. Những con chữ cứ rơi đều trên màn hình. Tôi nhìn.

Những dấu hiệu mang thai có khá nhiều nhưng rõ ràng và chính xác nhất là: ngực thay đổi, thở gấp, đau lưng, mệt mỏi, đau đầu, thường xuyên đi tiểu, buồn nôn, tự dưng thèm đồ ăn mình vốn ghét, nhạy cảm với mùi, hoa mắt, ra máu và trễ kinh.

Ngực thay đổi? Hình như có. Dạo này ngực tôi hơi cương và còn đau nữa.

Buồn ngủ, đau lưng, thở gấp, mệt mỏi, hoa mắt, buồn nôn tôi cũng có chút ít.

Tôi ngồi lặng đi trên ghế dựa. Sự lo lắng hoang mang ngày càng rõ rệt hơn trong lòng. Đơn giản, tôi mang gần hết tất cả những dấu hiệu đó.

Tại sao? Lý nào tôi... mang thai? Nhưng còn việc dùng que thử thai cách đây hơn một tuần thì sao? Que thử đã cho kết quả sai? Hay hai tuần vẫn chưa đủ để dùng que? Bao nhiêu câu hỏi cứ không ngừng tuôn ra trong đầu óc trống rỗng và tôi chỉ biết gục đầu xuống bàn, lòng sợ hãi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Ép Yêu

Ép Yêu

Những nhân vật chính trong truyện!Văn Thanh Thu: là một cô gái dễ thương, xinh đẹp họ

23-07-2016 46 chương
Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Tên truyện: Gặp Anh Trong Chiều MưaTác giả: Himasu RinThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 25 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Lạc Lối Mê Cung

Lạc Lối Mê Cung

Đây là một truyện teen thuộc thể loại Twilight Saga đồng nhân, xuyên không, huyền

21-07-2016 12 chương
Nắng giọt

Nắng giọt

Nắng thèm được như thế, Nắng thèm cái cảm giác được thả mình trong cái thế giới

24-06-2016
Bàn tay mẹ

Bàn tay mẹ

Khi tôi còn nhỏ, tức là cái thời chỉ thích được ngủ với bố mẹ vì có thể tránh

24-06-2016
Mưa Sài Gòn

Mưa Sài Gòn

Nhưng mẹ biết, dù mưa hay nắng, còn có một Sài Gòn khác có thể che mưa che nắng cho

24-06-2016
Bất chợt ở La Mã

Bất chợt ở La Mã

Thêm một lần Tùng thất hứa với Thảo. Khi mùa xuân ấm áp làm nở những bông hoa xinh

27-06-2016
Tờ giấy tìm người

Tờ giấy tìm người

Hắn lục lại tờ giấy tìm người. Trong ánh sáng vàng nhạt của chiếc bóng đèn dây

24-06-2016
Quên đi.

Quên đi.

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Cuộc

25-06-2016