- Bây giờ nên nói với My đi. Không nên giấu nữa. Mọi chuyện sẽ chẳng khá lên đâu.
bạn đang xem “Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Hạ Vy nghe vậy, vội vã bấm số gọi cho My.
- Mẹ chị đang cấp cứu. Chị nên đến bệnh viện thành phố ngay đi.
Nói xong không để My trả lời cô đã tắt điện thoại đi. Có vẻ cô đang rất lo lắng.
- Bây giờ chúng ta nên đến bệnh viên ngay thôi. - Nhật Anh nói
Cả ba người vội vã rời đi.
.
Còn My
Vừa nghe xong, cô đã nhanh chóng di chuyển xuống bãi đỗ xe. Vì quá lo sợ nên không thèm đi thang máy mà chạy cầu thang bộ. Trong tâm trí cô lúc này chỉ có sợ hãi, không còn nghĩ được gì khác.
Chiếc xe lexus đen chạy điên cuồng trên thành phố. Càng đi, càng khiến cô hoang mang, có dự cảm không lành.
Chẳng mấy chốc, xe đã dừng lại trước cổng bệnh viện. My một mạch chạy vào đến chỗ Hạ Vy, Bảo Duy và Nhật Anh đang đứng, trước phòng cấp cứu. Cô đưa mắt nhìn qua tấm kính mờ trước cửa phòng.
- Mẹ có chuyện gì vậy?
Hạ Vy đáp. - Mẹ chị bị ung thư phổi, có lẽ đã sang giai đoạn cuối rồi. Bác gái đang điều trị hóa chấy để kéo dài thời gian sống. Bác sĩ nói lúc bác gái đang đi dạo đột nhiên ngất đi, bệnh tình đang chuyển biến xấu đi.
My bóp chặt hai vai Hạ Vy. - Em biết từ bao giờ? Ai nói cho em biết?
- Em mới biết được cách đây 1 tháng. Là mẹ chị nói, mẹ chị không cho chị biết cũng là sợ chị lo lắng ảnh hưởng tới nhiều việc chị đang làm.
My dần dần nới lỏng tay ra, bất giác cô lùi lại vài bước, lắc đầu lia lịa. Nước mắt tràn ra từ trong khóe mắt. Rồi cô quay ra nhìn mấy người đang đứng trước mặt mình, chỉ tay ra phía trước.
- Nhưng sao mấy người lại ở đây? Tất cả đều biết sao?
Nhìn tình trạng hiện tại của cô, không ai trả lời. Vì biết nếu trả lời lại thì cô sẽ càng kích động hơn.
My bước đến bên cạnh Nhật Anh.
- Ngay cả anh cũng biết sao?
Anh lặng lẽ gật đầu, rồi ấn vai cô ngồi xuống. - Em bình tĩnh trước đã.
My cười nhạt, rồi gào to.
- Bình tĩnh gì chứ? Thì ra mấy người đều muốn lừa tôi? Đều muốn mẹ tôi chết đi một cách im ắng. Mấy người chả ai tốt đẹp cả.
Hạ Vy tiến lại gần cô. - Không phải như chị nghĩ đâu. Tất cả đều muốn tốt cho chị.
- Tôi không cần kiểu tốt đểu giả đó. Tôi không muốn nhìn thấy mấy người. Mấy người cút đi thật xa cho tôi.
Hạ Vy cố gắng giải thích. - Em biết chị đang không ổn. Nhưng không phải như chị nghĩ đâu. Bọn em....!
My trợn trừng mắt nhìn Hạ Vy. Ánh mắt xuyên thẳng Hạ Vy, như muốn giết chết chính cô.
- Tôi không cần cô giải thích. Tôi đã nói là mấy người Cút đi mà.
My đứng dậy đẩy ba người cách xa cô ra.
Bảo Duy xoay Hạ Vy đi.
- Đi thôi. Cô ấy đang giận. Sẽ không nghe em nói đâu.
My ở lại một mình. Cô dựa vào tường, rồi ngã khụy xuống đất, khóc trong im lặng. Cô sợ cái cảm giác một mình chống chọi với sự chống vắng như khi ba mất. Tại sao ông trời lại quá tàn nhẫn với cô như vậy?
.
Ngoài cổng bệnh viện, Cả ba người ngồi xuống ghế đá mệt mỏi.
- Rốt cuộc em đã làm sai gì? - Hạ Vy than vãn
Bảo Duy đáp. - Anh không ngờ chuyện này lại xảy ra. Nhưng hiện tại anh không thể ở bên cô ấy được. Có lẽ ngày mai hoặc ngày mốt sẽ phải bay sang London để giải quyết một số việc quan trọng.
Hạ Vy ngạc nhiên. - London?
- Anh biết em muốn ở lại nhưng không còn cách nào khác đâu. Chuyện này không thể lui lại được.
Hạ Vy đáp. - Nhưng mà. Chị My....!
Nhật Anh nhanh chóng ngăn cô nói tiếp.
- Anh nghĩ My cũng cần thời gian để bình tĩnh lại. Nên thời gian này hai người cứ đi giải quyết việc của công ty đi.
- Mai anh sẽ đến động viên cô ấy thử xem.
Bảo Duy thở dài. - Vậy mọi việc ở đây nhờ cậy cả vào anh
Chương trước | Chương sau