Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi

Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 66
5 sao 5 / 5 ( 54 đánh giá )

Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi - Chương 39

↓↓


bạn đang xem “Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Vừa nhìn thấy con người trước mắt Hàn Kim Trạch thầm nghĩ " Con người này đúng thật là không đơn giản, thiên hạ đồn thổi thật không sai"





- Tôi rất xin lỗi vì đã ra tay với con gái ông. Nhưng vì nó quá hỗn xược........!





Câu nói còn chưa hết, ông đã bị một tên người Nhật đánh túi bụi. Thấy ồn ào, San San chạy thật nhanh về phía phòng bệnh, cô bé vội vã ngăn cản.





- Sakai Kano tôi xin ông hãy dừng lại đi. Nể tình trước sau gì chúng ta cũng là thông gia.





Sakai Kano nhìn thẳng vào San San, ánh mắt thăm dò, nhạy bén như đã nắm rõ được tất cả.





- Nhìn dung mạo và cách cư xử thì cháu quả là một người thông minh. Hàn Kim Trạch chắc hẳn ông phải tự hào lắm nhỉ?





- Nhưng ông ta ra tay đánh Kimi nhà ta. Nhỡ sau này gả về Hàn gia các người không phải nó sẽ bị ngược đãi sao? Và cả chuyện ông bắt cóc Kimi tôi cũng chưa cho qua.





San San thông minh nhanh chóng chữa cháy. - Mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thôi! Rồi sẽ từ từ giải quyết.





Cô y tá bước vào xem tình hình bệnh nhân rồi gắt.





- Bệnh nhân đã hồi phục ý thức rồi. Mấy người đừng làm ồn sẽ ảnh hưởng rất nhiều đấy.





Tất cả ai nấy đều mừng rỡ lao đến giường bệnh hỏi thăm nhưng có vẻ Huy Nam vẫn còn rất mệt nên không muốn trả lời bất cứ thứ gì.





San San kéo ba mình ra ngoài. - Ông hãy thôi gây chuyện đi. Ông nghĩ Sakai Kano tầm thường sao? - Thôi bỏ đi! Lát nữa tôi sẽ đem chứng cứ giả đến cho Jessi. Hãy cho Nhật Anh thay thế vào chỗ ông

--------

Biệt thự Jessi Huyền My ngồi bên cửa sổ, ánh mắt đẫm buồn, che giấu kín bao tâm sự bên trong nhìn xuống con đường ngoài kia rộng thênh thang. Trong tương lai không lẽ sẽ phải tự đi một mình mà không có ai bên cạnh sao?

Tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên không ngớt. Có lẽ người này đang rất vội vàng. Cô mệt mỏi rũ rượi vẫn cố gắng bước xuống giường lê bước ra đến ngoài cửa.

- Diệp Thảo? Sao cô đến đây.

Đôi mắt Diệp Thảo đã đỏ hoe, những giọt nước mắt của cô cứ tuôn rơi không ngừng.

- Tớ xin lỗi. Xin lỗi vì tất cả mọi thứ tớ đã làm.

Nói xong cô quỳ xuống đất, cúi gằm mặt xuống, cô đã không còn mặt mũi nào để nói ra những lời đó với My nữa rồi. Cô biết bản thân mình là một người xấu, phản bội một tình bạn đẹp chỉ vì những thứ mù quáng.

- Có chuyện gì đứng lên rồi nói.

Diệp Thảo lắc đầu lia lịa. - Không! Tớ không đứng. Tớ xin lỗi vì đã thông đồng với Hàn Kim Trạch để hại cậu. Huyền My

Cô vừa nói vừa lấy tay tát không ngừng vào mặt mình.

- Tớ thật đáng chết! Tớ không nên phản bội lại bạn.

My nhìn xuống người bạn trước mặt mà cô cảm thấy yếu lòng. Quen nhau từ rất lâu rồi nhưng Diệp Thảo chưa bao giờ thành ra như thế này. My định bỏ qua tất cả nhưng nghĩ lại lúc Diệp Thảo phản bội mình cô lại thêm do dự.

- Làm sao tôi biết được cô có phản bội tôi nữa không?

Diệp Thảo vừa khóc vừa ôm lấy chân My thảm thương.

- Không bao giờ. Tớ đã quá hối hận rồi.

My nghiêm nghị trả lời. - Cậu nghĩ cậu phản bội tôi, tôi có thấy thoải mái không? Một người bạn thân thiết để tôi chia sẻ chuyện buồn cũng bỏ tôi mà đi. Cậu có biết khoảng thời gian gần đây tôi khó khăn đến mức nào không?

Diệp Thảo im bặt không nói thêm gì nữa chỉ biết cúi mặt xuống cô không dám đối diện với My.

- Thôi đứng lên đi. Tớ sẽ cho qua tất cả. Nói đi cậu muốn nhờ tớ giúp việc gì?

Diệp Thảo quệt nhanh nước mắt cô vội vã nói.

- Anh tớ gây thiệt hại cho General nên sẽ có nguy cơ bị kiện và vào tù. Cậu hãy nói với Nhật Anh đừng làm như vậy, chỉ có cậu mới làm được thôi.

My nhanh chóng rút điện thoại ra nhưng vừa thấy số đầu tiên hiện ra khiến cô chần chừ.

- Cậu làm gì vậy? Nhanh lên. - Diệp Thảo vội vàng giục

My lấy can đảm bấm số và gọi.

- Về chuyện anh trai của Diệp Thảo anh có thể cho qua được không?

Đầu đây bên kia trả lời.

- Được. Còn có chuyện gì nữa không?

My đáp. - Chuyện....ly....hôn!......À không có gì nữa rồi. Tạm biệt anh.

Cô vội vã tắt máy và thở mạnh. Diệp Thảo thăm dò tình hình.

- Thế nào? Ổn cả chứ My gật đầu rồi khẽ cười. Đột nhiên San San từ đâu đi đến với một tệp giấy trên tay.

- Em có chuyện muốn nói riêng với chị.

Cô bé liếc qua người bên cạnh. Diệp Thảo biết ý nhanh nhẹn nói.

- Tớ còn có việc nên đi trước đây.

Sau khi Diệp Thảo rời đi, cô cùng San San tiến vào phòng khách. Dường như cô không thấy có điều gì lạ lẫm, sơ hở. San San cắm usb vào máy tính, rồi một đoạn video hiện lên. "Một chiếc xe Lexus sang trọng đậu bên đường, im ắng như đang đợi điều gì đó. Lát sau một chiếc xe màu đen khác đi từ trong một ngã rẽ khác ra, nhưng có vẻ người lái xe không ổn, mất lái và đâm vào cột đèn cao áp bên đường....."

My trợn trừng mắt cô không tin nổi vào mắt mình. Đây là toàn cảnh vụ tai nạn của ba cô. Nhưng kì lạ hơn là chiếc xe Lexus kia cô thấy có gì đó quen thuộc lắm.

- Em đã cố gắng lục lại mọi chứng cứ và đoạn băng này cũng là một phần. Chị nhận ra chiếc xe Lexus kia chứ?

My lơ ngơ đáp. - Chị thấy nó rất quen.

San San nói tiếp.

- Đó là xe của Nhật Anh.

My bàng hoàng. - Tại sao lại xuất hiện ở đó?

San San khẳng định. - Anh ta là một phần của vụ án. Anh ta và chủ tịch Minh Đức đã thông đồng để hại ba chị. Ban đầu em cũng không dám chắc chắn nhưng sau khi tìm hiểu kĩ thì biết ba chị và Nhật Anh cũng là người hợp tác lâu năm. Nhưng không hiểu sao hai người có xích mích gì mà anh ta liền trở mặt hợp tác với chú của mình.

Từng cơn đau xót ập đến. Ánh mắt nhìn thẳng xuống màn hình máy tính. Để lấy lại bình tĩnh cô đưa tay ra cầm cốc nước lên uống, nhưng bàn tay cô không còn sức lực run cầm cập. Đột nhiên "Choang" tiếng cốc vỡ. Cô đập vỡ chiếc cốc trong cơn thịnh nộ. Máu đỏ tươi từ từ chảy xuống nhỏ giọt trên sàn nhà. Cô gào lên thảm thiết, cô không muốn tin điều gì cả. Nhưng cô đâu biết mọi thứ là giả dối, tất cả chỉ là San San tạo nên. Hận thù trỗi dậy trong lòng, kìm nén cảm xúc hiện giờ là điều quá khó. Cô đứng lên đi thẳng ra ngoài cửa. Nhưng cô vẫn còn ốm, mà thời tiết ngoài kia lạnh lắm. E rằng mặc như vậy sẽ ốm thêm. Nhưng cảm giác đót xót hiện tại đã làm lu mờ hết mọi thứ, trước mắt cô chỉ có Hận Thù.

--------

Ở một nơi khác. Quán Cafe ven đường. Một người phụ nữ thông minh và một cô gái bề ngoài xinh đẹp thông minh. Họ ngồi đối diện nhau, nhưng cô gái lại nhìn bằng một ánh mắt không thoải mái. Người phụ nữ trung niên hạ cốc cafe trên tay xuống. Rồi nói

- Elly à. Hôm nay ta gặp con là có việc cần phải nói.

Elly cười nhạt. - Có gì thì nói mau. Tôi không rảnh.

Trịnh Vân Khuê thở dài.

- Ân oán. Đã làm con hiểu lầm người già chúng ta lâu lắm rồi. Nhưng hà khắc gì mà con phải làm khổ em gái mình như vậy?

Elly đáp. - Em gái? Thật buồn cười.

- Giờ ta sẽ đem sự thật nói với con. Việc này chỉ có ta, ba con và mẹ con biết.

Vừa nói bà vừa đưa ra phía trước một hồ sơ bệnh án.

- Từ khi còn trẻ mẹ con đã mắc một căn bệnh lạ mà không có cách nào chữa được. Có lúc mẹ con tỉnh táo nhưng có lúc lại điên loạn đập phá lung tung. Nhưng từ khi gặp Trần Nguyên Hùng, ông ấy rất thương cảm với mẹ con nên luôn giúp đỡ, chăm sóc. Nam nữ ở với nhau nên sinh tình, nhưng cũng vì thế mà bệnh của mẹ còn ngày càng đỡ. Có lẽ vì mắc bệnh đấy không ai tiếp xúc, quá cô đơn nên bệnh không thể khỏi. Mọi chuyện dường như êm thấm, nhưng đến khi ông ấy bắt buộc phải kết hôn với ta thì bệnh của mẹ con lại tái phát, may mắn thay lúc đó con đã được sinh ra. Từ nhỏ đến lớn mỗi khi mẹ con phát bệnh ông ấy đều chăm sóc cho con, còn nhiều hơn tình cảm mẹ con đã dành cho con đó. Mỗi lần phát bệnh ba con thường trói mẹ con lại để ổn định tinh thần. Nhưng sau đó vì quá khổ sở, đau đớn với bệnh nên mẹ con đã treo cổ tự tử. Ai ngờ vào lúc tức giận nên đã viết lại bức thư trái chiều cho con.

Elly vừa nghe chuyện vừa xem qua bệnh án. Cô liền sốc nặng, mọi chuyện Trịnh Vân Khuê nói đều là sự thật sao? Không lẽ cô đã hiểu nhầm ba mình.

- Vậy sao ông ấy phải cho tôi vào trại trẻ mồ côi.

Trịnh Vân Khuê đáp.

- Nguyên Hùng ông ấy định cho con vào đó vài tháng đợi thu xếp ổn thỏa mọi chuyện sẽ đón con về. Ai ngờ chưa đợi được đến lúc đó con đã bỏ trốn. Rồi sau đó không thể tìm được nữa.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Đôi Cánh Mang Tên Anh

Đôi Cánh Mang Tên Anh

Đôi Cánh Mang Tên Anh là một truyện teen được đăng tải miễn phí tại web đọc truyện

21-07-2016 16 chương
Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Thầy Giáo Yêu Nghiệt

Trích đoạn:Hạo Khang đứng bên ngoài rất muốn xem hết màn đấu này nhưng anh không

21-07-2016 59 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai một truyện teen đầy hài hước mà KhoTruyenHay.Gq muốn giới thiệu

21-07-2016 69 chương
Hoàng hôn tím

Hoàng hôn tím

Mùa Đông! Có một kẻ khen mùa Đông không lạnh vì đã có ai trong vòng tay bao bọc, còn

25-06-2016
Phải chăng tình đầu...

Phải chăng tình đầu...

Chim non ơi, mày có mỏi cánh không? Hay mày đang tự do, vui vẻ mà quên mất cả việc mệt

25-06-2016
Có còn hơn không

Có còn hơn không

Người đánh cá quăng chài, kéo lên được chú cá con. Cá van xin được thả ra vì nó

24-06-2016
Vết rạn

Vết rạn

Chưa bao giờ gã có suy nghĩ sẽ gánh vác cả một gia đình, Diễm Ngọc chỉ vừa gợi

24-06-2016
Chúng nó

Chúng nó

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") Ngày 08/11/2014:

24-06-2016
Nếu ước mơ đủ lớn

Nếu ước mơ đủ lớn

Audio - Một đêm kia, ông gọi cô bé đến bên cạnh và thều thào: "Con gái, con hãy cứ

01-07-2016
Anh hai

Anh hai

Bây giờ, khi đã lớn tôi mới hiểu rõ cảm giác muốn về với thời ấu thờ, về với

24-06-2016

Lamborghini Huracán LP 610-4 t