Old school Easter eggs.
Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi

Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 66
5 sao 5 / 5 ( 141 đánh giá )

Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi - Chương 32

↓↓
Sáng hôm sau

My ngủ say sưa vì đêm qua ngủ muộn quá. Cô còn không nhớ hôm nay phải thu dọn đồ đi nghỉ tuần trăng mật, cứ thế là ngủ. Ngủ không biết gì luôn. Trong khi ngủ sắc mặt còn rất hạnh phúc, luôn cười một mình, có lẽ trong giấc mơ của cô có điều gì đó rất đặc biệt.

Nhật Anh đã dậy từ rất sớm, thu dọn đồ đạc xong từ lâu. Anh ngồi bên cạnh giường nhìn bộ dạng của My mà không khỏi không cười. Bình thường xinh đẹp là thế, vậy mà khi ngủ lại bị mất hết hình tượng, y hệt như một đứa trẻ. Thế mà cứ thích giả bộ làm người trưởng thành trước mặt anh. Anh dơ tay lên nhìn đồng hồ, nhíu mày khó chịu. Rồi quay ra lay lay người My.

- Em định ngủ đến bao giờ hả? 9 giờ rồi.

bạn đang xem “Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

My vẫn mơ màng chưa hết buồn ngủ. Mặc kệ Nhật Anh ra sức gọi cô chùm chăn lên ngủ tiếp.

Lúc này Nhật Anh nhấc bổng cô lên theo chiếc chăn. Tiến thẳng vào phòng tắm. "bùm" nước bắn tung tóe khắp nơi. My hốt hoảng vội vã nhìn xung quanh thì thấy sắc mặt tự mãn của anh, cô tức giận gào lên.

- Sao anh dám làm như thế?

Anh tựa vào cửa, miệng thì khẽ nhếch lên mãn nguyện.

- Ai bảo em ngoan cố. Gọi mãi không dậy. Tôi chỉ còn cách này.

Cô ấm ức cầm lấy áo choàng khoác vào người rồi đi ra ngoài.

- Đây...đây không phải phòng mình.

Cô lúng túng quay người lại để ra khỏi phòng thì không may va phải bức tường thịt. Lắp bắp chỉ trỏ.

- Tại sao em lại ở đây?

Nhật Anh bật cười, tóm lấy hai vai My. - Còn hỏi sao? Nửa đêm nửa hôm em mở cửa xông vào rồi leo lên giường tôi ngủ. Đến bên giờ còn giả bộ ngây ngô nữa à?

My nghe như sét đánh ngang tai. Cô thẫn thờ một lúc, nhớ lại sự việc đêm qua. Khi dậy đi vệ sinh có lẽ đã đi nhầm vào phòng anh ngủ đến tận sáng. Cô che mặt lại xấu hổ. Vừa vào làm dâu nhà anh chưa được lâu vậy mà đã gây ra nhiều chuyện như thế. Không biết sau này phải sống thế nào cho đến khi ly hôn.

Nhật Anh thấy My ngây người ra, anh xoay người cô lại đẩy đi.

- Thay quần áo nhanh lên. Tôi đã bảo giúp việc dọn đồ giúp em rồi. Chuyến bay đến đảo Jeju là 10 giờ đó.

Vừa nghe xong, My vội vàng trở về phòng thay đồ.

------

Lát sau

My lững thững bước xuống phòng khách, sắc mặt cực kì thoải mái. Bên dưới, ba chồng cô, Nhật Linh và Nhật Anh đã ngồi sẵn ở đó như sắp có chuyện gì đó xảy ra. Nhật Linh vừa nhìn thấy cô như vậy liền bật cười. Còn sắc mặt Chấn Phong thì cực kì nghiêm khắc. Cô bước lại gần cúi đầu cung kính.

- Chào buổi sáng ba.

Ông đáp. - Con ngồi xuống đây. Ta có chuyện cần nói.

My không hiểu chuyện gì, chỉ biết làm theo ba chồng nói.

- Nể tình con vừa mới vào làm dâu nhà ta chưa hiểu hết quy tắc nghiêm ngặt nên ngày đầu tiên đã bỏ qua. Con phải biết hôm nay thái độ con cực kì tệ, đừng nên nghĩ vào đây làm thiếu phu nhân thì có thể ung dung thoải mái nhé.

My đáp. - Ba nói vậy là sao ạ?

Hoàng Chấn Phong sắc mặt không thay đổi, nghiêm túc nói.

- Nhật Anh vẫn chưa nói với con về quy tắc của nhà này sao. Qua mọi thế hệ ai vào làm dâu cũng phải tuân thủ theo hết.

Anh chữa cháy cho mình. - Con bận rộn nên quên mất chưa nhắc cô ấy. Tiện thể ba nói luôn đi.

- Vậy thì con hãy nghe rõ những lời ta nói. Con dâu không được dậy sau 7 giờ, bữa sáng phải cùng giúp việc chuẩn bị.

My sững sờ. Việc không dậy sau 7 giờ thì quá đơn giản rồi, nhưng bữa sáng phải làm thì có hơi khó. Cô không biết nấu ăn, nay phải làm sao? Ba chồng cố tình làm khó cho anh. Hay là do Nhật Anh sắp xếp. Cô liếc sang nhìn anh. Vẻ mặt anh ung dung như không biết gì. " Đúng là anh sắp xếp rồi. Một gia tộc lớn như các người làm gì có mấy cái quy tắc vớ vẩn thế. Anh hận tôi cũng không cần phải làm như vậy với tôi chứ". My thầm nghĩ

- Được rồi! Các con đi đi. Không lỡ chuyến bay bây giờ.

My và anh nhanh chóng đứng lên. Bước ra ngoài, My tiến đến gần một cận vệ dặn dò.

- Chuẩn bị xe riêng cho tôi.

Cận vệ thắc mắc. - Thiếu phu nhân không phải đi cùng thiếu gia sao?

My tức giận gắt lên.

- Tôi bảo gì thì làm đi. Nói nhiều quá đấy. Tôi là chủ hay cậu là chủ.

My chưa kịp nói hết câu. Cận vệ đó đã vội vã đi làm. Vừa mới làm thiếu phu nhân đã gây mất hình tượng với những người làm rồi. Vậy sau này còn ai ủng hộ cô nữa. Cô quay ra lườm anh.

- Anh đúng là giỏi lắm! Nhật Anh. Ngay cả việc này cũng điều khiển ba được.

Nhật Anh bật cười. - Chỉ là tôi muốn em tiến bộ thôi.

.

Chiếc xe màu đen đỗ lại ngay trước mặt My. Cô mở cửa bước lên rồi đóng sầm cửa lại. Xe khởi động, chuyển bánh nhanh chóng. Khiến Nhật Anh không kịp bước lên. Anh đứng sững lại, khó chịu.

- Được lắm! Cũng chỉ do tôi chiều chuộng em quá. Cứ đợi đấy Vợ Hờ.

-------

Ngoài phố

Yến Nhi đi tản bộ một mình buồn chán. Sáng hôm nay, cả hai nhà đã thỏa thuận xong việc kết hôn. Sẽ được tổ chức vào tháng sau. Vừa xong hết tất cả mọi thứ, Duy liền có việc bận ngay. Anh phải đến công ty sắp xếp hết các công việc, người thừa kế đúng là bận rộn. Yến Nhi đưa tay lên xoa xoa bụng, thở dài.

- Con à! Không biết đây là phúc hay họa đây.

Cô vừa dứt câu, ngẩng mặt lên đã thấy Huy Nam ở trước mặt cô. Sắc mặt, ánh mắt hiện rõ vẻ khó hiểu.

- Ơ! Anh ở đây từ lúc nào.

Huy Nam đáp. - Đủ để nghe tất cả.

Yến Nhi thẫn thờ. Bí mật của cô chưa gì đã bị lộ.

- Em yến tâm! Tôi sẽ không tiết lộ chuyện này. Vừa mới sáng nay, thấy có tin tức là em sẽ kết hôn với Duy tôi đã thấy kì lạ rồi. Thì ra là em có một tiểu bảo bối. Chúc mừng em.

Cô mỉm cười. - Anh không hận em sao?

Huy Nam vừa nói, vừa ra hiệu cho Yến Nhi đi tiếp.

- Có gì mà phải hận chứ? Chuyện tình cảm thì phải để tự nhiên. Nói thật, trước kia khi mới yêu em, anh đã nghĩ tình yêu này là vĩnh cửu. Nhưng khi biết được em chỉ lừa dối thì anh rất buồn. Cực kì buồn.

Yến Nhi ủ rũ. - Xin lỗi anh! Là do em không tốt. Em......

Anh mỉm cười.

- Anh không có ý đó! Trước đấy, anh thiếu suy nghĩ. Nghĩ rất nhiều điều không hay. Nhưng bây giờ nghĩ lại thì biết em cũng có cái khó của riêng mình. Cũng chỉ vì tình yêu phải không?

Cô không trả lời. Im bặt

- Em không nói cũng không sao! Em đã yêu cậu ta lâu như vậy giờ được đáp lại như thế là tốt rồi. Em đáng được hạnh phúc.

Yến Nhi sau một hồi im lặng mới lên tiếng. - Trước kia em cũng đã từng yêu anh.

Anh quay người lại vui vẻ.

- Vậy sao? Cảm ơn em. Hôm nay biết được điều này thì anh mãn nguyện rồi. Không ngờ sau bao năm mất đi niềm tin, giờ cũng biết được khi ấy tình cảm đó không phải hời hợt.

Cô nhìn thẳng vào mặt anh, thắc mắc.- Hôm nay anh lạ lắm. Có chuyện gì sao?

Anh đáp.

- Anh sắp trở về Trung Quốc rồi. Anh sẽ đưa San San trở về và chăm sóc mẹ, Có thể sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Vừa nghe xong Yến Nhi có chút gì đó buồn. - Tại sao anh phải đi như vậy? Nếu anh đi còn ai tâm sự với em nữa?

Huy Nam mỉm cười.

- Việt Nam! Không còn gì để anh luyến tiếc nữa rồi. Anh không còn gì để hy vọng và níu kéo nữa. Từ nay về sau đã có người khác chăm sóc em, anh yên tâm rồi.

Một giọt nước mắt từ khóe mắt cô trào ra. Quen anh đã lâu như vậy nhưng chưa một lần nào, cô lại cảm thấy buồn, nghẹn ngào như bây giờ. Huy Nam lấy tay quệt nhanh nước mắt cho cô.

- Ngốc à! Sao phải khóc? Giọt nước mắt sẽ thay đổi con người em đó. Đừng vì mấy lời nói của anh mà thay lòng nhé. Vì người em chờ đợi vẫn ở đây cùng em mãi mãi.

Càng an ủi, Yến Nhi càng khóc to hơn. Anh đột nhiên nói, sẽ không bao giờ trở về nữa. Cũng làm cô thấy mất mát rất lớn. Cô vòng tay ôm lấy anh.

- Xin lỗi! Xin lỗi anh.

Anh xoa xoa nhẹ lưng cô. - Có gì mà phải xin lỗi! Anh đi em phải thấy vui chứ. Em sẽ trút bỏ đi được một gánh nặng. Sẽ không còn khó xử trong tình tay ba nữa.

Yến Nhi lắc đầu.

- Không phải vậy! Em không nghĩ như thế.

Huy Nam nhẹ nhàng đáp. - À! Anh biết rồi. Từ giờ chúng ta không còn dây dưa về tình yêu nữa, anh sẽ là anh trai của em được chứ. Chúng ta sẽ không phải buồn, không phải lo lắng đối phương bị tổn thương.

Đột nhiên, điện thoại cô rung. " Bảo Duy" đang gọi đến. Cô buông anh ra, nghe điện thoại. Cố kìm nén nước mắt lại.

- Anh phải đi Mỹ chắc phải nửa tháng. Xin lỗi em nhé! Anh không thể ở cạnh chăm sóc em.

Yến Nhi đáp. - Vâng! Không sao anh cứ đi đi. Em tự lo được mà, em hiểu anh phải làm những gì vì tập đoàn mà.

Duy mỉm cười.

- Vợ anh ngoan lắm! Còn bây giờ thì trở về đi. Ở ngoài đường gió lạnh không tốt cho em và con đâu.

Yến Nhi khẽ đáp rồi cúp điện thoại. Quay lại phía Huy Nam.

- Duy gọi sao?

Cô khẽ gật đầu. - Anh ấy bảo em phải trở về ngay. Anh tản bộ một mình nhẽ.

Anh xua xua tay đồng ý. Đợi khi Yến Nhi bước lên xe và đi về anh mới quay người lại đi tiếp. Lúc này, sắc mặt anh thay đổi bất thường. Buồn hơn vừa rồi. Trái tim đau tê tái gấp trăm lần. Khi nãy, anh đã cố tỏ ra mạnh mẽ. Nói những lời từ biệt cuối cùng với cô. Hồi sáng, vừa biết được tin cô kết hôn, anh đã nghĩ rất nhiều và cũng đã rơi nước mắt nên mới đưa ra quyết định này. Rời xa nơi này, rời xa Việt nam anh mới có thể quên được người con gái này và sống tiếp.

.

Còn bên Yến Nhi.

Khuôn mặt đẫm buồn nhìn ra cửa sổ. Một phần là do Duy sẽ trở về Trung quốc, và một điều quan trọng hơn làm cho cô buồn như vậy cũng là vì Duy. Anh ấy vẫn thế, vẫn không hề quan tâm, yêu cô thật lòng mà chỉ là giả dối. Lý do anh đi Mỹ cũng là muốn tìm những khoảng thời gian vui vẻ, và sau đó sẽ kết hôn với cô chấp nhận một cuộc sống không như mong muốn suốt cả cuộc đời. Anh vẫn không quên được My.

Tài xế riêng của cô thấy vậy liền hỏi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Em Đã Là Thiên Thần

Em Đã Là Thiên Thần

Tên truyện: Em Đã Là Thiên ThầnTác giả: mrxau (vozer)Thể loại: Truyện Teen, VOZTình

22-07-2016 22 chương
Mầm non không lớn

Mầm non không lớn

Vậy đấy, rốt cuộc ở ngoài kia ta tranh đấu vì điều gì, ta mải miết khẳng định

23-06-2016
Tự ti

Tự ti

Người ta hay nói mỗi lần tự ti hãy nhìn vào những người thuộc "cấp dưới" của mình

24-06-2016
Một phút cho sáu năm

Một phút cho sáu năm

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho truyện ngắn "Tháng năm không trở lại") Dường như

27-06-2016
Người con

Người con

(truyengan.com.vn) Mấy tháng nay, mẹ An bệnh ngày càng nặng, không thể đi làm nữa. Ngoài

28-06-2016
Hãy đợi anh em nhé!

Hãy đợi anh em nhé!

Hãy đợi anh em nhé... *** Lời cuối cùng đó anh nói với em tại phi trường như đặt

28-06-2016
Chỗ nào cũng nắng

Chỗ nào cũng nắng

Quá cái tuổi háo hức những món quà miệt vườn trong giỏ xách mẹ, mỗi bận bà lên

24-06-2016
One Piece chap 40: Gaimon

One Piece chap 40: Gaimon

Đọc truyện tranh One Piece chap 40: Gaimon     Rời khỏi ngôi làng ven biển sau trận

05-10-2016