Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi

Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 66
5 sao 5 / 5 ( 45 đánh giá )

Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi - Chương 22

↓↓
Vừa bị nói trúng tim đen. My có hơi hốt hoảng, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

bạn đang xem “Nhất Định! Chị Sẽ Phải Yêu Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

----

Việt Nam

Duy lặng thinh, đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Ánh mắt đẫm buồn, giấu kín bao tâm sự. Tia nắng của hoàng hôn chiếu xuống càng làm anh thêm đẹp đẽ.

Bỗng nhiên, một vòng tay ôm lấy anh từ sau, ngọt ngào ấm áp.

- Em diễn về rồi sao?

Yến Nhi nhẹ nhàng đáp

- Vâng.

Duy lại im lặng không nói gì. Yến Nhi thấy kì lạ nên hỏi.

- Sao vậy? Lại nghĩ đến Huyền My sao? Nếu như vậy sao anh không đi tìm chị ấy

Duy đáp

- Năm đầu tiên. Anh điên đảo chạy đi tìm cô ấy, nhưng tìm mãi không thấy. Rồi dần dần mới có suy nghĩ khác, nếu yêu anh thật lòng thì đã không rời xa anh 2 lần.

Yến Nhi nhẹ nhõm hơn hẳn. Vòng tay cô siết chặt hơn lấy Duy.

- Bây giờ cô ấy là nhà thiết kế thời trang nổi tiếng tại New York Jessi.

Duy vẫn bình thản. – Anh biết! Nhưng không còn quan tâm nữa rồi.

ừ khi My bỏ đi, lúc nào Duy cũng vậy. Luôn che giấu cảm xúc, anh luôn nghĩ rằng mình đã không còn quan tâm, không còn yêu My nữa nhưng thật ra trái tim anh đâu như vậy. Ngày đêm nhớ mong, thương nhớ nhưng không dám đi tìm vì sợ ba mình sẽ làm gì cô. Một trái tim tồn tại đầy vết xước, hỗn loạn không thể phân biệt được giữa yêu và ghét.

----

1 tuần sau.

- Chị! Đây là lần đầu San San thấy chị kí kết hợp đồng với một công ty nổi tiếng.

My cười ngọt ngào. – Chỉ là không hiểu rõ. Nên muốn tìm hiểu thêm thôi. San San đi thôi! Hôm nay là ngày đầu tiên nên ta phải đúng giờ.

Hai cô gái tiến ra phía ô tô sang trọng. Một vệ sĩ nữ người phương Tây đã đứng sẵn ở đó mở cửa.

- San San! Chưa được về Việt Nam bao giờ nhỉ?

San San mở to đôi mắt nhìn My. Trong một tuần nay, cử chỉ hành động của My rất kì lạ.

- Chưa ạ! San San là người Trung Quốc bị lưu lạc đến Mỹ nên không được đi thăm thú nhiều quốc gia.

My mỉm cười, nhìn em gái nuôi của mình.

.

Lát sau. Xe dừng lại trước công ty thời trang Seasons.

Vào trong là một tòa nhà rộng lớn với hơn hàng trăm nhân viên đang đi lại. Nhưng kì lạ, tất cả không phải đều là người Mĩ, mà một nửa còn lại là người Việt Nam. Đột nhiên, San San đãng trí vừa nhớ ra được gì đó, vội vàng lên tiếng.

- Chị! Còn một thông tin nữa. Công ty này là của người Việt. Nghe nói Chủ tịch ở đây rất đẹp trai.

My nhếch mép, đập nhẹ vào đầu San San.

- Con bé mê trai! Chị vào đây để làm việc chứ không phải ngắm chủ tịch đâu nhé.

Đang đi thì đằng trước một nhân viên đứng nghiêm trang cung kính cúi chào

- Chào cô! Jessi. Tôi là trưởng phòng thiết kế. Rất vui được gặp người nổi tiếng như cô. Từ bây giờ chúng ta sẽ làm việc cùng nhau thường xuyên. Chào mừng nhà thiết kế chính.

Nói rồi trưởng phòng dẫn đường đưa My vào phòng làm việc. Thủ tục có hơi kì quặc, My hỏi

- Không phải! Nên đưa tôi đi gặp chủ tịch trước à.

Trưởng phòng cười trừ. – Xin cô thứ lỗi! Chủ tịch của chúng tôi ít gặp nhân viên mới. Kể cả nhà thiết kế nổi tiếng như cô.

My càng thấy khó chịu hơn. Tại sao cô có thể vào một công ty lạ lùng, với một tên chủ tịch tự kiêu tự mãn như vậy được. Thật là sai lầm khi kí hợp đồng.

.

Phòng làm việc của cô ở phía trong cùng. Rộng rãi nhưng trống vắng chỉ có mỗi một mình. Cô cặm cụi ngồi vẽ mà buồn chán. Bỗng nhiên từ cửa trưởng phòng lại bước vào.

- Chủ tịch yêu cầu cô làm một bản vẽ thời trang, rồi tự mình mang lên phòng làm việc của chủ tịch. Cô không nên thắc mắc, bởi nhân viên mới luôn được kiểm tra như vậy. Nhưng chỉ có điều kì lạ, là cô là người đầu tiên được chủ tịch mời vào phòng làm việc của mình.

- .

My nằm gục xuống bàn chán nản. Lại một thủ tục kì quặc. Mặc dù để thiết kế một bộ quần áo trong vòng 1 tiếng không phải là khó. Nhưng cô vẫn không thể chấp nhận được cái sự phũ phàng của công ty.

Bộ quần áo trên giấy nhanh chóng được hoàn thành. My vội vàng lên tầng cao, nơi làm việc của chủ tịch.

Thư ký riêng vừa nhìn thấy cô cũng bất ngờ không kém, đây đúng là lần đầu tiên nhân viên mới được vào đây. My bình thản mở cửa bước vào. Nhưng sau khi đóng cảnh cửa xong, cô càng sốc hơn.

- Anh là Chủ tịch công ty………

Chương trước | Chương sau

↑↑
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Gió lạnh miền Nam

Gió lạnh miền Nam

"An có thể... chạm tóc Kỳ được không?" *** Hết tiết học đầu tiên mới thấy An

25-06-2016
Em muốn làm đàn bà

Em muốn làm đàn bà

Em cứ nhìn đăm đắm vào tôi. Và tôi thấy em đẹp. Chúng tôi dừng ở một hàng thuốc

01-07-2016
Thương nhớ tháng ba

Thương nhớ tháng ba

Đã là giữa xuân, tháng ba lặng lẽ về đem theo sắc màu hoa gạo rực đỏ góc phố quê

23-06-2016
Bản năng diệu kỳ

Bản năng diệu kỳ

Bố mẹ của tôi gặp nhau tại Úc khi cả hai đang du học. Cả hai đã quyết định kết

25-06-2016
Chuyện tình thư viện

Chuyện tình thư viện

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Bảy ngày hạnh phúc

Bảy ngày hạnh phúc

Em không phải là người đầu tiên tôi rung động nhưng em thực sự mới là mối tình

25-06-2016
Mắt kính

Mắt kính

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Anh là

25-06-2016
Ở bên cô ấy

Ở bên cô ấy

Anh biết thế giới này đầy rẫy những người cô độc. Người ta quá khó tìm thấy

26-06-2016
Con tàu chở tình yêu

Con tàu chở tình yêu

Em thấy không tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia

23-06-2016

Polly po-cket