The Soda Pop
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 24
5 sao 5 / 5 ( 71 đánh giá )

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ - Chương 18

↓↓
- Tại vì người ta có bạn khác, người ta không thèm chơi với cô nữa, họ đâu thèm bắt làm gì…

bạn đang xem “Mùa Thu Màu Hạt Dẻ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Hoài Tú nhìn cô với ánh mắt tội nghiệp, lâu lắm con bé mới phán một câu:

- Người như vậy gọi là… đồ phản bạn, cô đừng thèm khóc nữa. Mình kiếm bạn khác, thiếu gì!

Thấy Phượng vẫn ngồi buồn xo, Hoài Tú lộ vẻ bồn chồn xa xót. Con bé dỗ dành:

- Cô coi phim không? Cậu Thiên đem về nhiều phim hoạt hình hay thật là hay!

- Cô lớn rồi, đâu thích coi phim hoạt hình nữa.

- Vậy cô coi ca nhạc nghe? Có băng Hồng Nhung hát, con thích lắm! Mà cậu Thiên cũng thích nữa. Thích nhất chỗ cô ca sĩ này ngồi trên chiếc giày to ơi la to! Môt chân cô đeo cái lúc lắc, mắc cười ghê! Cậu Thiên nói sau này lấy vợ, cậu sẽ sắm cho vợ cậu cái lúc lắc bằng vàng để vợ chạy lăn xăn lít xít đi đâu, chồng nghe tiếng leng keng chạy theo mà tìm.

Nghe Hoài Tú kể, Phượng cười thầm. Đúng là Thiên và anh Trung giống nhau ở điểm thích hài hước, chuyện gì được nói ra từ Trung cũng mất đi tính nghiêm chỉnh, Trung khoái trêu chọc, cợt đùa, mai mỉa, móc ngoéo người khác, nhưng không ác tâm.

Liệu lời mình rủa Thiên không có trái tim có quá nặng không nhỉ? Phượng bâng khuâng nhớ đến thái độ mừng rỡ, ân cần của anh khi gặp lại cô. Tại sao cô muốn người khác cũng khổ nỗi khổ của mình chứ?

Xem ra Phượng mới đúng là người không tim. Vì trái tim cô Nhã đã mang đi, để lại khoảng trống tăm tối giữa ngục như một vết thương suốt đời không lành.

***

Ngã phịch người lên ghế, Nhật Trung càu nhàu:

- Thấy bà Uyên ưng ông Sơn, anh nghĩ mọi chuyện êm xuôi rồi! Ai ngờ bà Linh làm một cú ngon ơ, cả nhà người nào cũng kinh hồn hoảng vía hết! Thằng cha Nhã đúng là thằng khốn nạn!

Nhìn Nhật Phượng bằng cái nhìn dò xét khác thường ngay, Trung nói tiếp:

- May mà anh đã lên tiếng cảnh báo em, không thì chẳng biết hậu quả tới đâu.

Nhật Phượng ngập ngừng:

- Anh Trung, em muốn biết con bé My My là con của anh An hay anh Nhã? Tại sao ảnh lại thù cả nhà mình ác vậy?

- Đến nước này thì anh chị dấu làm chi. Nó là con anh Nhã, nhưng có lẽ ảnh cố tình không biết.

- Sao kỳ vậy?

Nhật Trung trầm giọng:

- Hồi đó chị Thu rất đẹp, chị nổi tiếng là Thu tóc vàng, Thu hạt dẻ, tánh chị không giống ai trong nhà này hết. Chị cũng tự cao, kiêu căng nhưng cái tự cao đó không giống cái tự cao của chị Linh, chị thích nhiều người đeo đuổi và với ai chị cũng thề non hẹn biển. Nhà mình lúc đó túng quẩn vì anh em nheo nhóc, ba me suốt ngày lo kiếm tiền nên cũng không mấy quan tâm đến chị Thu. Mà chị Thu lại thích ăn diện. Trong đám bạn anh Vi, Nhã giàu có nhất và cũng mê chị Thu nhất. Chị Thu có anh An kè kè kế bên, nhưng anh An nghèo, anh có tài đàn hát chớ không có nhiều tiền, nên chị Thu chơi trò "một bà hai ông"

Chép miệng một cái, Trung kể tiếp:

- Hổng biết tại tao lẹ làng nhanh nhẹn hay sao mà ông Nhã lẫn ông An đều chọn tao làm giao liên mới ngộ. Tao giống một tay gián điệp nhí trung của bà Thu. Tao lãnh tới ba đầu lương, dù không thích nhưng vẫn thấy khoái khi được năn nỉ ỉ ôi đưa giùm lá thơ, nhận dùm cái hẹn. Đến khi thấy chuyện bắt đầu có mòi nguy hiểm vì hai tình địch đã nhận ra nhau rồi, tao mới đâm lo và vội nói hết đầu đuôi với anh Vi. Nhưng anh Vi làm gì khiến được bà Thu, ngoài mặt lúc nào bả cũng chơi không có gì với anh An để tiện bề đi chơi với anh Nhã.

- Không lẽ chị Thu như vậy thật?

Nhật Trung cười khảy:

- Anh biết em khó tin, nhưng thật chị Thu là như vậy, thì bây giờ chị vẫn như vậy, có khác gì đâu. Lúc đó anh mới mười bốn tuổi, ngu chết mồ, anh không nghĩ sâu xa tới hậu quả của tình yêu trai gái. Chuyện tất yêu phải xảy ra, ông Nhã và ông An đụng độ nhau trong quán cà phê hai ông nên nhậu một trận ra trò có anh chứng kiến. Sau đó anh Nhã không tới nhà mình nữa, ông cặp lung tung từ con nhỏ ngồi bán thuốc lá lẻ ở góc ngã tư, tới con mê gái làm tiền về chiều trong hóc hẻm. Ông bỏ luôn chị Thu, điều này không trách Nhã được, tại chỉ là người có lỗi.

Nhật Trung đốt thuốc hút và nói:

- Sau đó chị Thu phải ưng ông An vì cái bụng bắt đầu tròn. Mọi người ngay cả anh An cũng tưởng mình là bố cái thai ấy. Tao nhớ lúc đó ba mắng anh An thậm tệ nhưng cũng chịu gã, tội nghiệp, ông bị chửi oan! Mãi đến sau này sống thiếu thốn tiền bạc, không hạnh phúc bà Thu mới giận mất khôn khai ra cái kỳ tích của Nhã với mình. Ông An đùng đùng lên vì tự ái. Thế là li dị, li dị rồi chị Thu mới tiếc, mới khổ sở tới bây giờ, chị quen tùm lum rốt cuộc cũng sô lô.

- Chị Thu lấy chồng rồi anh Nhã mới đi phải không?

- Ờ, hình như vậy, ai mà nhớ chính xác lúc nào. Sau đám cưới chị Thu ít lâu, anh có gặp ổng, ổng nói ổng hận bà Thu và sẽ trả thù. Lúc đó anh nghĩ ông ta nói cho hả tức thôi. Ai ngờ...

Nhật Phượng thở dài:

- Ai ngờ anh ta đã làm được điều đã nói mười năm về trước. Và chị Linh lại là người nhận đòn thù nặng nhất.

- Nhã hiểm thật, anh ta đánh trúng vào niềm hãnh diện của ba mẹ, anh chị em trong nhà. Chị Thu chưa hay những gì Nhã dám làm. Chị ấy sẽ nghĩ gì về người tình cũ nếu biết mọi chuyện nhỉ.

Phượng chép miệng:

- Tội nghiệp chị Linh quá! Chắc đâu bao giờ chị nghĩ tới những chuyện vừa xảy ra?

Nhật Trung rành rọt:

- Sao lại không nghĩ? Chị Linh là người sống bằng lý trí, làm bất cứ chuyện gì chị đều tính toán được sẽ thu về cái gì, và sẽ thua sẽ mất cái gị Có điều đợt thua này chị mất trắng. Thằng cha Nhã mà biết thì quất ngựa chạy tuốt chớ dễ gì...

Nhật Phượng càu nhàu:

- Anh sao độc miệng quá!

Không để ý lời trách của Phượng, Trung nói tiếp:

- Thứ hai tuần sau chị Linh đi làm lại.

Tròn mắt kinh ngạc, Phượng kêu lên:

- Mổ xẻ như vậy mà nghỉ có hai mươi ngày!

Nhún vai, Trung mai mỉa:

- Thì mổ ruột thừa mà lại

Phượng vẫn băn khoăn:

- Làm sao chạy xe nổi! Chị vẫn có thể xin nghỉ không ăn lương được mà!

- Ai bảo là không được, nhưng nghỉ nhiều quá khó phấn đấu. Mày không biết chớ, ông giám đốc của bả đang được điều về tổng công ty, bà Linh phải làm bất cứ giá nào để ngồi vào chỗ trống đó. Bởi vậy bả đâu cần ông Nhã phải biết rằng ông ta đã tặng cho bả một đứa con, bả biết không thể dùng đứa con ấy để làm một nhịp cầu, nên đã lạnh lùng cương quyết đi phá thai. Khỏi nói bọn lăng vườn đã phá cả thân thể chị ấy...

Ngừng lại để ngẫm nghĩ lựa lời, Trung nói tiếp:

- Hơn ai hết, chị Linh hiểu chị sẽ không tìm được một tấm chồng, khi mất khả năng sanh đẻ. Do đó chị phải tìm cho mình một địa vị thật cao trong xã hội để bù đắp... Rồi em sẽ thấy chị Linh sẽ không từ thủ đoạn nào để ngồi lên đâu!

Nhật Phượng thẫn thờ vì những lời của Trung, nếu như vậy chị Linh cũng có yêu gì Nhã thật sự, dầu chị rất cô đơn và khao khát có một tình yêu chân thật.

Ôi! Sao đầu óc cô rối mù lên thế kia! Cô không đủ sức để nghĩ cho ra những bí hiểm của cuộc đời, cô không đủ sức để hiểu cho hết các anh chị cô trong gia đinh.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tên sách: Bánh Mì Thơm Cà Phê ĐắngTác giả: Ngô Thị Giáng UyênNXB: TrẻTình trạng: Hoàn

23-07-2016 7 chương
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình

23-07-2016 37 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Truyện Dạy Dỗ Vị Hôn Phu có cốt truyện hơi lạ so với những truyện teen cùng thể

22-07-2016 50 chương
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Yêu thêm lần nữa

Yêu thêm lần nữa

Ngày chủ nhật... Điện thoại reo. Một dãy số không có trong danh bạ. Ngạc nhiên và do

01-07-2016
Vợ chồng trẻ con

Vợ chồng trẻ con

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi

28-06-2016
Son môi đắng

Son môi đắng

"Rằng em không thể lựa chọn cho giấc mơ mỗi người, vì em cũng đang lạc

24-06-2016
Đồ cũ

Đồ cũ

  Cả anh và bà lặng người. Thằng bé bị bố mắng, ngơ ngác! ***   Nhà có những

29-06-2016
Thức đợi bình minh

Thức đợi bình minh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Bơ gạo

Bơ gạo

Người ăn xin không thể tin được vào tai mình. Không có một lý do gì để một người

30-06-2016