XtGem Forum catalog
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 24
5 sao 5 / 5 ( 86 đánh giá )

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ - Chương 03

↓↓
- Với bọn đàn ông… chân chính như anh chẳng hạn, thì cá độ đôi khi là cách biểu lộ tính háo thắng, sự tự tin cho mình là đúng, mình tài hơn kẻ khác, bằng bất cứ giá nào mình cũng phải làm được điều gì đã… cá.

bạn đang xem “Mùa Thu Màu Hạt Dẻ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Thấy Phượng nhíu mày làm thinh. Trung hỏi:

- Bộ có đứa nào cá là sẽ cua được em hả

- Đâu có! Sao anh hỏi kỳ vậy?

Nghiêm mặt lại Trung nói:

- Nếu có, em phải cho anh biết để anh nện vỡ mồm chúng ra. Anh không muốn bất kỳ ai đem em gái anh ra để bỡn cợt hết.

Chớp mắt cảm động, Phượng đùa:

- Bữa nay anh Trung oai ghê ha! Đáng thưởng nửa ổ bánh sinh nhật.

Nói xong Phượng lại ngồi thừ ra, bứt rứt. Bọn đàn ông là thế đó! Cô chua xót nhớ tới cái nhìn xấc xược của Thiên khi cô lên ngồi trên xe của anh ta. Đối với Thiên cô là trò đùa, đối với Nhã cô có gì khác hơn đâu?

Đang ngồi rầu rĩ với nỗi đau riêng, Phượng chợt nghe tiếng Nhật Uyên hát ở nhà trước.

“Khi tình yêu là một hoa hồng

Hơi thở người yêu

Hóa thành ngọn gió

Niềm hạnh phúc là làn hương nhỏ

Theo gió bay bát ngát giữa đời…”

Nhật Phượng nuốt vội miếng bánh.

- Bà Uyên làm gì mà yêu đời dữ vậy ta!

- Yêu người chớ chưa yêu đời đâu. Nè đẹp chưa! Khi trái tim ta là một hoa hồng…

Cả Nhật Trung lẫn Nhật Phượng đều nhìn tay Nhật Uyên. Cô đang cầm một cánh hồng hàm tiếu màu đỏ thật đẹp. Cánh hoa được gói giấy kiếng, cột nơ hồng cẩn thận, chứng tỏ hoa này là tặng vật của gã si tình nào đó. Mà Nhật Uyên của nhà này thì có nhiều gã si tình lắm!

- Phượng lên tủ kính lấy cho chị cái bình pha lê cổ cao nhanh lên! Chỉ có cái bình đó mới xứng với cành hoa này.

Nhật Trung nhún vai:

- Vẽ chuyện!

Nhật Uyên không thèm chú ý lời của Trung, cô vừa tháo lớp giấy kiếng ra, vừa lắc lư đầu hát tiếp:

- “Ta sẽ tự hào nở hoa giữa ngực…”

Phượng đem bình hoa xuống, cô đặt lên bàn rồi nhìn Uyên cắm hoa vào bình. Cái màu đỏ chói lòng làm cô tiếc rẻ. Biết đâu Nhã đi mua hoa cho mình như lời Thiên nói thật. Sao mình lại dửng dưng nổi giận thế, rồi ảnh biết tặng ai?

Hất mặt lên hí hửng, Nhật Uyên nói:

- Biểu tượng của tình yêu bất tử!

Vừa cắt thêm cho mình miếng bánh, Trung vừa ngâm nga:

- “Trong bình cắm là hoa

Ném ra ngoài là rác

Cũng như thế tình yêu

Trong trái tim bội bạc.”

- Điều đó không sai đâu! Thằng cha nào nói với bà hoa hồng là biểu tượng của tình yêu bất tử thì coi chừng. Thằng đểu đấy! Phải thực tế một chút, tình yêu không chỉ là hoa. Nó còn là rác nữa. Mà hoa nào cũng thành rác hết, thưa bà chị yêu dấu.

Nhật Uyên bĩu môi:

- Nói như mày, mấy chợ bán hoa ế hết!

- Nhưng mấy chỗ bán bánh lại đắt. Tui chịu như gã đẹp trai của con Phượng. Sáng sớm đã mang tới một ổ bánh kem to. Có thực mới vực được đạo yêu.

Phượng phản ứng ngay:

- Anh Trung nói bậy! Em với thằng cha đó không có gì hết à nhe!

Giả lơ như không nghe lời Phượng, Trung hỏi Uyên:

- Cành hoa hồng này của một anh chàng chị mới quen phải không?

- Sao mày biết?

- Dễ hiểu thôi. Mới quen nên bày đặt tặng hoa, chớ còn rành nhau quá rồi, ngu sao đi “ga lang” kiểu đó. Mà hỏi thật nghen. Em biết hắn ta không?

Bật cười thành tiếng, Nhật Uyên đáp:

- Dĩ nhiên là không.

Trung chặc lưỡi:

- Chà! Nhật Uyên mà cũng im im giống Nhật Linh. Coi chừng chị và chị Linh cùng chung một bí mật đó. Dạo này em thấy chị Linh coi bộ tuổi trẻ ra.

Nhật Uyên kêu:

- Mày muốn ám chỉ việc gì thằng quỷ

- Em đang nghĩ chả biết việc bà Linh đi ăn cơm nhà hàng với ông Nhã có giống việc chị đi ăn điểm tâm sáng nay với ai đó không.

Phượng ấp úng hỏi:

- Sao anh biết chuyện chị Linh đi ăn cơm với anh Nhã?

- Tình cờ thôi! Bữa đó anh đi với tụi bạn. Thấy hai ông bà, anh liền lánh ngay. Để mất công người ta ăn không ngon.

Nhật Uyên cười:

- Nghe cho rõ nè: Chị Linh đi ăn nhà hàng với anh Nhã là vì công việc làm ăn của công ty chỉ, chẳng giống chuyện chị đi ăn sáng với chủ nhân đóa hồng này đâu. Chắc gì ông Nhã thích thú khi phải ngồi “servir” cho chị Linh.

- Đương nhiên công việc của em làm sao quen nhiều việt kiều như chị được. Biết một vài tên thôi cũng thấy khó chịu. Hỏi là để phòng xa vì coi bộ dạo này Việt kiều tấn công tới bức tường rêu phòng kiên cố của nhà mình rồi.

Có tật giật mình, Phượng kêu lên:

- Là sao chứ?

- Mày đi mà hỏi bà Linh ấy!

Nhật Uyên nhanh nhẩu:

- Em muốn nói ông Nhã hả?

- Đúng phóc!

Phượng nghe tim minh đập hỗn loạn. Cô cúi đầu xuống nhìn những hoa cúc vàng nâu in trên mặt bàn mica và thấy như chúng đang nhảy muá loạn xạ theo tiếng cười rất lạ của Nhật Uyên:

- Ha! Ha! Em lại phóng đại sự tưởng tượng của mình quá cố rồi. Con gái hơ hớ thiếu gì, ông Nhã điên sao lại tốn thời gian tấn công bức tường rêu của nhà mình. Chị Linh sắp… băm tới nơi rồi. Khổ lắm đấy! Anh Nhã tới chở chị làm nhỏ đòi “dỗ” hoài. Có bao giờ anh nhắc nhở, thăm hỏi gì chị Linh đâu?

Ba chị em bỗng dưng rơi vào im lặng. Nhật Uyên bưng lọ hoa lên lầu. Trung ngồi lại nhâm nhi cho hết miếng bánh đang ăn dở. Phượng bước ra vườn.

Gia đình cô đông anh em, ba cô chỉ là một công nhân viên quèn. Ông đã từng phải cực nhọc làm thêm nhiều nghề phụ để nuôi bảy đứa con ăn học nên người. Tính ba cô kín đáo ít khi bộc lộ tình cảm của mình đối với con cái, mẹ cô cũng vậy, nên hai ông bà vô tình tạo cho lũ con lối sống khép kính, mỗi đứa là một thế giới riêng biệt. Khó ai nhìn vào bên trong được. Anh em, chị em trong nhà gặp nhau nói chuyện trên trời dưới đất rất vui, nhưng đố ai biết rõ ai, hầu như anh chị em cô không hề có những giây phút gọi là tâm sự. Mọi người đều ôm riêng trong lòng chuyện của mình. Bảy đứa con lớn lên, mỗi đứa một lối sống, một tính tình. Không bao giờ anh em cô gây gỗ, lớn tiếng với nhau, nên với mọi người xung quanh, gia đình cô là một gia đình trên thuận dưới hòa. Ba mẹ cô xem đó là điều đáng hãnh diện. Ông bà không hề hiểu rằng mỗi đứa con là một ngôi sao đơn côi rất thèm xích lại gần nhau. Nhưng trong bầu trời đêm vô tận đó, việc xích lại gần nhau chắc khó xảy ra vì thói quen của con người có khác nào quỹ đạo của tinh ngôi sao. Muốn không phải là được!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Tên truyện: Chuyện Tình Hoàng GiaTác giả: Du HuyễnThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 6 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19 là một câu chuyện tuổi teen rất hay được viết bởi 2 tác giả là

22-07-2016 2 chương
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ là một truyện rất teen nhí nhảnh nhiều lúc gây cười phù hợp cho

22-07-2016 8 chương
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương
Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại là truyện teen của tác giả Himasu Rin mình thấy rất hay nên giới

21-07-2016 25 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại là truyện teen của tác giả Himasu Rin mình thấy rất hay nên giới

21-07-2016 25 chương
Hãy cứ im lặng đi

Hãy cứ im lặng đi

(khotruyenhay.gq) Cách đây 2 tuần, anh nhận ra mình chỉ là người thay thế. Anh quyết

28-06-2016
Thiên thần của tôi

Thiên thần của tôi

Bệnh viện lớn hay trạm xá thì có gì khác nhau, chỉ cần hàng ngày được khoác áo

24-06-2016
Thằng đĩ

Thằng đĩ

- Ta nói mi nghe: một khi tình yêu có nguy cơ tan vỡ, thì tìm cớ chuồn đi, đừng để bị

24-06-2016
Chụp ảnh gia đình

Chụp ảnh gia đình

"Cũng cần có thời gian cho mấy vết thương bớt sưng. Để còn chụp hình. Níu được

24-06-2016
Gió lạnh miền Nam

Gió lạnh miền Nam

"An có thể... chạm tóc Kỳ được không?" *** Hết tiết học đầu tiên mới thấy An

25-06-2016