Disneyland 1972 Love the old s
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 32
5 sao 5 / 5 ( 102 đánh giá )

Món Nợ Ngọt Ngào - Chương 21

↓↓
- Thất nghiệp như con thì tốt nỗi gì. Con càng nói cọ càng bộc lộ sự nông cạn của con thôi. Đã vậy, quay về Việt Nam ngay lập tức, về đây để bố mẹ dạy con, con bay bổng quá nhiều rồi.- Mẹ tôi quát.

bạn đang xem “Món Nợ Ngọt Ngào ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Chết cha, mẹ tôi đã nổi khùng.

- Con không về.- Tôi đáp chắc nịch.

- Mẹ cần lí do để con dám cãi thế.

Lí do à, được thôi.

- Sự nghiệp của con sẽ được phát triển hơn khi ở đây. Và cuộc sống ở đây cũng rất thoải mái. Con sẽ về, nhưng không phải bây giờ.

Với lại, tôi cũng chưa sẵn sàng để quay về.

- Phát triểu mà bị đuổi việc mấy lần như con, thật sự mẹ không tài nào hiểu. Không nói nhiều, về ngay lập tức. Cho con thời hạn một tuần, nếu không về mẹ sẽ qua tận đó lôi con về.

Lần này thì phiền rồi đây.

- Von đã nói là con cần sự nghiệp, cằn tương lai. Con sẽ về nhưng không phải bây giờ.

- Không phải lúc này, thế đến lúc bố mẹ chết rồi thì con mới về chắc. Lâm Vũ Quỳnh, bố mẹ chỉ có mỗi con là con thôi. Con xa bố mẹ quá lâu rồi.

À, tôi đã hiểu lí do.

- Tóm lại là bố mẹ đang nhớ con phải không?

Tôi xa nhà và tới đất nước Italia đã gần mười năm rồi. Một quá trình rất dài để một đứa con gái sống và trưởng thành khi không có bố mẹ. Tôi sống rất tốt, chỉ trừ vài lần bị đuổi việc ra đều rất tốt, cô dì chú bác họ ngoại đều rất yêu quý thôi, coi tôi như con. Vì thế, tôi thay đổi rất nhiều.

Tôi ý thức được mình, một cô gái 27 tuổi, tốt nghiệp đại học sáng giá ở Ý, sống chẳng có gì lo âu. Tôi từ bỏ mái tóc Vic quậy pháq của mình thay vào đó là làn tóc dài đen mượt trông hiền lành tới mức tẻ nhạt. Những bôn đồ thể thao bụi đời giờ được thqy thế thằng những bộ cánh người lớn, thanh lịch hơn. Để người khác nhìn vào và có ấn tượng tốt về mình.

Xin đính chính, đó là về phần ngoại hình.

Còn về phần tính cách thì...tôi chưa có khả năng để làm cho nó thuyên giảm mà chỉ có thể khiến nó phát triển thêm mà thôi.

Tôi chătng bao giờ chịu chờ đợi ai được quá hai giờ, chẳng bao giờ để ai dám xúc phạm mình, chẳng bao giờ lo lắng mặc dù bị đuổi việc tới mấy lần. Khuôn mặt lúc nào cũng dửng dưng không hề có tí người lớn nào hết. Bơri thế, xin nhắc lại, tôi, một đứa con gái gần ba mươi tuổi, tốt nghiệp đại học sáng giá bên Ý, ngoại hình và khuôn mặt không đến nỗi ma chê quỷ hờn mà vẫn đang...ế chồng chảy nước.

Mấy đứa bằng tuổi tôi, chíng nó lần lượt cưới chồng, có con, có xe có nhà hết rồi, vậy mà tôi vẫn còn đang nhởn nhơ chơi bời thế này đây.

Nhưng như vậy cũng tốy, dù sao thì tôi cúng chưa sẵn sàng cho bất cứ mỗi tình nào. Bở trái tim tôi đã bị lấp đầy bởi một ai đó rồi.

Phải, tôi còn yêu Minh, yêu rất nhiều. Gần mười năm, tình cảm này chưa bao giờ phai nhạt đi một chút, nó chỉ được cất gọn sang một gơc nào đó và sẽ xuất hiện khiếm tôi đau đớn vào hàng đêm.

Ừ, cứ nói tôi ngốc cũng được. Vì sự thật tôi cũng ngốc thật mà, Minh không dành cho tôi, vậy mà tôi cứ cố chấp giữ khư khư tình cảm đơn phương này.

Minh khá tôi, rất nhiều. Anh đứng quá cao, cao đến nỗi dù tôi có cố gắng tới khiệt sức cũng không leo lên nổi. Thế giới của anh hoàn hảo trái ngược với con người tầm thường như tôi.

Vì thế, cứ để tôi ngước lên nhìn anh cũng được. Chỉ nhìn thôi mà, không có tội đấy chứ.

Mặc kệ, nói tôi rễ xi cũng được. Tôi vẫn luôn yêu Minh, yêu rất nhiều. Chỉ có Minh mới điều khiển được trái tim tôi.

Một ngày, rất gần thôi, tôi sẽ trở về Việt Nam, và gặp Minh.

Tôi đã từng chắc chắn rằng tôi và Minh sẽ gặp lại mà, gặp lại với tư cách một người bạn chăng.

Dù sao chỉ cần như vậy là đủ rồi. Tất cả sẽ trở về đúng quỹ đạo mà số phận sắp đặt sẵn mà thôi.

- Quỳnh à, bố mẹ xin lỗi, có cuộc họp rất quan trọng nên không thể đón con được, giờ con cứ bắt Taxi về nhà trước đi, xong bố mẹ sẽ về ngay.

Tút...tút...tút...

Vừa bước xuống máy bay sau hàng mười năm xa cách thì tôi nhận được cuộc điện thoại rất chi là phũ phàng như thế này đây. Cũng mày là mình thuộc tuýp người tiếc tiền xót xa nên không thể nỡ lòng nào mà quăng một phát cái điện thoại xuống đất khiến nó nát tươm ra.

Cái gì...cái gì, cuộc họp quan trọng, quan trọng đến đâu thì vẫn vượt mặt được cái đứa con máu mủ duy nhất suốt hàng chục năm xa cách hay sao. Bố mẹ của tôi...yaaaa, sao mà tàn nhẫn đến vậy chứ.

Ấy thế mà mới cách đây vài ngày có người dùng đủ mọi cách nài nỉ, quắt tháo bắt tôi về cho bằng được. Giờ xem, để tôi bơ vơ lạc lõng giữa cái chốn lạ lẫm này. Híc.

Hận là mình đang khoắc trên người bộ đồng phục nữa tính, nếu không tôi đã điên tiết túm đại người nào xộc cho học một trận tơi tả rồi.

Lòng đau như cắt, nước mắt cặn khô, tôi kéo chiếc khăn choàng lên mặt để gió mùa đông lạnh không lùa vào mặt, nặng nề kéo chiếc vali nặng trịch bắt đại chiếc taxi đậu lề đường về địa chỉ mà bố mẹ đã nói qua điện thoại.

Chiếc xe lướt nhẹ qua từng khu phố xinh xắn, tôi lặng lẽ ngắm cảnh vật qua kính cửa ô tô, trong lòng dâng lên một cảm giác nhớ nhung khó tả. Tôi xa nơi này chín năm rồi, giơf tôi mới nhận ra, nó là một thời gian dài, rất dài. Nhưng chẳng đủ để tôi quên đi mọi thứ, đặc biệt là Minh.

Bây giờ anh sống ra sao, sống có tốt không, có hạnh phúc không? Và nếu biết được anh sống rất hạnh phúc vì có một gia đình mới, tôi sẽ thế nào. Tôi không dám nghĩ tới cảm giác này, nó sẽ làm tim tôi vỡ tan ra mất. Đau nhói. Trái tim này vốn dĩ chưa bao giờ lành lặn, nếu để nó đau thêm nữa, chắc tôi sẽ không chịu nổi mất rồi.

Tôi đang suy nghĩ luẩn quẩn, thì chợt bị lôi mạnh ra khổi mớ suy nghĩ đó khi tôi thấy một bóng dáng rất queb thuộc, quen thuộc tới nỗi dù chỉ có nhìn thoáng qua hình bóng đó tôi cũng biết là ai. Minh từ toà nhà cao tầng đồ sộ, xách chiếc túi nhỏ bước ra. Dáng vẻ toát lên sự cao ngạo.

Không mất quá một giây để bảo tài xế dừng xe, tôi lập tức kéo vali, chạy hết sức có thể trên đôi giày cao gót tới chỗ Minh, sắp được rồi, sắp được rồi, tôi có thể gặp được Minh rồi.

- Này, Vũ Nhật Minh...hộc hộc...

Bóng dáng cao lớn trong bộ vest đen lịch sự quay lại, thoáng một nét nhăn mặt vì không nghĩ ai lại dám gọi cả họ lẫn tên mình ra như thế, nhưng chỉ một lúc, khuôn mặt đẹp trai giãn ra,thay vào đó là bộ mặt kinh ngạc thoáng vẻ hoảng hốt...

Minh quay lại, a ha, Minh nhận ra tôi, đương nhiên rồi, Minh làm sao có thể quên tôi được chứ. Tôi biết mà.

Thật là vui.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Hận Thù

Hận Thù

Truyện teen Hận Thù là câu chuyện xoay quanh Hoàng Anh Tuấn - thiếu gia tập đoàn Hoàng Gia

22-07-2016 16 chương
Tôi Ghét Thần Tượng

Tôi Ghét Thần Tượng

Tên truyện: Tôi Ghét Thần TượngTác giả: mysweetlovelydayThể loại: Truyện TeenTình

28-07-2016 22 chương
Je t'aime

Je t'aime

Cuộc sống, công việc. Tất cả mọi thứ vội vàng cuốn con người ta vào vòng xoáy của

24-06-2016
Đám đông nhỏ bé

Đám đông nhỏ bé

"Không vì những điều như thế này mà người ta thôi sống và tận hưởng cuộc sống.

24-06-2016
Mùa hạ cuối cùng

Mùa hạ cuối cùng

Làm sao có thể quên được những kỉ niệm vui buồn sau ba năm học chung với nhau? Làm sao

24-06-2016
Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu

Một tiểu thuyết ngôn tình kết hợp với trinh thám hấp dẫn của Đinh Mặc, tuy

20-07-2016 77 chương
Vợ tôi không xinh!

Vợ tôi không xinh!

Audio - Ngày cưới, nhìn cả hai tươi rói, mẹ Nhân thở dài, nói với mấy bà bạn:

28-06-2016