Old school Swatch Watches
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 37
5 sao 5 / 5 ( 73 đánh giá )

Mèo Xù Ngốc Nghếch - Chương 26

↓↓
- Hứ! Đồ tinh vi! Anh thì làm được cái gì mà lên mặt với tôi?- Huyền Anh bĩu môi.

bạn đang xem “Mèo Xù Ngốc Nghếch ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Duy quay xuống, nhìn cô bạn đằng sau với đôi mắt màu cà phê cuốn hút và nụ cười giết người.

- Mình có thể mượn com-pa của bạn được không?

Cô gái đơ người nhìn anh…

1s…

2s…

3s…

4s…

- Mượn com-pa được không?- Anh nhắc lại lần 2.

- Đư… được…- Cô gái lắp bắp, mắt không rời khỏi anh như bị thôi miên, tay cầm cái com-pa từ từ giơ lên trước mặt anh.

- Cảm ơn!- Duy với tay lấy cái com-pa.

Huyền Anh há hốc mồm nhìn anh.

- Anh chơi bẩn!

- Đâu có!- Anh tỉnh bơ.

- Không tính cái đó! Anh chơi bẩn! Đưa com-pa đây!

- Không!

- Trả com-pa đây! Tôi thấy trước nên tôi được mượn trước!

- Anh xin được nên anh mượn trước!

- Không biết đâu! Đưa cho tôi!- Huyền Anh với tay về phía anh.

- Thôi được rồi! Anh sẽ cho em mượn với 1 điều kiện!

- Nói đi!

- Lại đây!- Duy luồn tay qua eo cô và kéo cô lại gần mình.

- Anh làm cái gì vậy?

- Thực hiện điều kiện!- Anh mỉm cười, mặt gian xảo.

- Tôi đã nói đồng ý đâu?

-…

- Thả tôi ra!- Huyền Anh giãy nảy.

- Ngồi im!- Duy gằn từng chữ, trừng mắt nhìn cô.

Huyền Anh đành ngậm ngùi im lặng, ngoan ngoãn trong vòng tay của anh.

- Em nên biết nghe lời anh!- Duy mỉm cười.

-…

“May là chúng nó đang mải làm bài tập không thì mình sẽ nát như tương trong nay mai ngay!”- Huyền Anh sợ hãi nhắm tịt mắt lại.

Reng reng…

- Thôi tớ về trước đây! Bái bai nhé! Tớ phải đi ngay kẻo hết hàng!

- Ừ! Chào cậu nhé!

- Đi theo anh!- Duy cầm tay Huyền Anh.

- Không được! Tôi bận rồi!- Cô gạt tay anh ra.

- Em bận gì?- Duy nhíu mày.

- Có việc của tôi! Anh hỏi làm gì?

-…

- Mai nha! Giờ tôi không thể đi được ý chứ!

Duy không nói gì nữa, cầm cặp và lẳng lặng đi ra ngoài.

- Phù may quá! Đi rồi! Mà hôm nay hắn làm sao thế nhỉ? Đúng là dở hơi!- Huyền Anh bĩu môi.

Cô đi ra vườn hoa sau sân trường theo như mảnh giấy mà cô nhận được lúc mới vào lớp.

Nhưng khi cô đi ra ngoài đó thì không có 1 bóng người nào cả.

- Buồn cười thật! Hẹn mình ra đây rồi lại không đến!

Bốp…

Huyền Anh cảm thấy mọi thứ trước mặt mình mờ dần đi và chuyển thành màu đen, toàn thân bỗng nhẹ tênh. Cô ngã xuống đất và ngất lịm đi.

***

“Nhanh nhanh nhanh kẻo hết mất hàng!”

Trang chạy nhanh hết mức có thể. Mục tiêu của cô bây giờ là đôi giày búp bê đó, nhất định phải có nó ngay lập tức.

“Kia rồi!”

Chỉ còn duy nhất 1 đôi với đúng kích cỡ của cô, còn lại toàn là size chật với rộng. Trang hớn hở và thầm cảm ơn trời đã giúp đỡ mình.

Nhưng khi cô vừa cầm lấy đôi giày yêu quý ấy thì có 1 bàn tay khác chạm vào và cũng có ý định mua nó.

- Xin lỗi! Tôi thấy trước! Nó là của tôi!

- Cô mơ à? Nó là của tôi! Tôi thấy trước!

- Tôi thấy trước! Trả đây!

- Không trả!- Người đó giật lấy 1 chiếc giày.

- Á! Đồ khốn kiếp! Trả đây!- Trang lao tới cắn mạnh vào tay chàng trai đang cầm chiếc giày kia.

- Ối! Đau quá!- Anh vội thả chiếc giày ra, ôm lấy cánh tay vừa bị cắn và xuýt xoa trông thật đáng thương.

- Cho chết! Dám tranh giành với tôi à? Hứ!- Trang vênh mặt.

- Cô.. cô dám à?

- Sao lại không? Nhất là loại người như anh!

- Đưa đây mau!

- Không!

- Tôi hỏi lại lần cuối: Có đưa không?

- Không!

- Được rồi!

Chàng trai rút điện thoại từ trong túi ra và gọi cho ai đó.

- Gọi giám đốc lên đây!

Trang ngơ ngác nhìn anh.

- Cô toi đời rồi!- Anh ta cười nhếch mép nhìn cô.

- Toi cái đầu anh! Đồ điên!- Cô bĩu môi.

- Giám đốc mà lên đây thì cô chỉ có nước chết thôi!

- Đồ biến thái! Tôi sợ giám đốc của anh chắc?

- A! Giám đốc kia rồi! Đến nhanh quá!

Trang nheo mắt nhìn người mà chàng trai này gọi là giám đốc. Trông người đó rất quen.

Mái tóc bạch kim đó, khuyên tai đầu lâu màu đen ở bên phải và khuyên màu bạc hình tròn ánh lên ở dưới môi.

Trang hoảng hốt lùi lại ra đằng sau. Cô thả đôi giày xuống đất rồi chạy đi.

- Ơ kìa! Cô chạy đi đâu? Đứng lại mau!

Tai Trang như ù đi, cô chẳng thể nghe thấy gì nữa. Cô chạy đến kệ giày gần đó và trốn, đầu hơi ngó ra để xem tình hình.

- Gọi tôi có chuyện gì?- Đạt lạnh lùng nhìn chàng trai đang đứng cạnh đôi giày.

- Giám… giám đốc… Ban nãy có cô gái cũng muốn mua đôi giày này!

- Vậy à? Thế nên cậu gọi tôi lên đây?

- Không thưa giám đốc! Cô gái đó ngang tàn quá! Cứ khăng khăng đòi đôi giày, đã vậy còn cắn vào tay của tôi nữa!- Chàng trai phụng phịu.

“Tên chết tiệt! Đồ mách lẻo! Ước gì mình có thể cắn nốt được tay kia!”- Trang tức giận nhìn chàng trai đáng thương đó.

- Vậy… cô gái đó đâu rồi?

- Cô ta… chạy rồi! Sau khi nhìn thấy giám đốc thì chạy như bay luôn! Có lẽ do sợ giám đốc đó!

- Vậy sao?- Đạt nhếch mép cười.

- Vâng thưa giám đốc! Hình như chạy hướng kia kìa!- Chàng trai chỉ vào nơi Trang đang trốn.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình

23-07-2016 37 chương
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Hoàng hôn màu cam

Hoàng hôn màu cam

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần trên cán chổi") Rốt

25-06-2016
Hẹn hò trục trặc

Hẹn hò trục trặc

Quang còn khác với hầu hết những thằng con trai bình thường ở một sự đãng trí quái

25-06-2016
Ngoại tình

Ngoại tình

Cô giáo Thảo, cô giáo dạy văn ngoại tình một cách tuyệt vời và tuyệt vọng đã mấy

01-07-2016
Bốn ngón tay

Bốn ngón tay

Cậu quyết định hỏi mẹ: "Làm sao Bill biết điều sắp xảy ra cho con trước khi chính

30-06-2016
Dư âm

Dư âm

Tình yêu là một thứ không thể hỏi tại sao khi nó đến với người này thì lại dịu

30-06-2016