- Hơ!
bạn đang xem “Mèo Xù Ngốc Nghếch ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Huyền Anh ngồi bật dậy, lấy 2 tay dụi mắt, ngáp ngắn ngáp dài, mơ màng nhìn xung quanh.
- Dậy rồi à?
- Ừ! Hết tiết cuối rồi đúng không?
- Còn 5 phút nữa! Sao lại ra đây làm gì?
- Đang chờ để trốn tên Duy ý mà! Muốn về lắm rồi! Mệt mỏi lắm ý!- Cô ngái ngủ.
- Vậy à?
- Ừ!
“Ơ! Mà mình đang nói chuyện với ai thế nhỉ? Hay là mình đang mơ?”
Cô dụi mắt rồi nhìn người đối diện đang nói chuyện với mình. Dáng người cao gầy ấy, mái tóc màu hung đỏ ấy, đôi mắt màu cà phê ấy… đang nhìn cô không chút cảm xúc.
Cô sốc nặng, lấy 2 tay che miệng.
- Ơ! Tôi… tôi tưởng anh… anh… ở lớp chứ?- Cô lắp bắp.
- Tôi không có quyền ra đây hóng gió à?
- Anh… ở đây lâu chưa?
- Rồi!
- Lúc nào?
- Lúc em ra đây ngủ!
“Tính xem nào! 3 tiết học là 2 tiếng 15 phút! Chết tiệt, hắn ngồi đây suốt ngần đó giờ ư? Trời ơi! Tôi muốn được chui xuống đất. Ông Thổ Địa ơi giúp con!”- Huyền Anh nhắm tịt mắt lại, môi mím chặt.
- Sao anh lại ra đây?
- Thích thế! Tiện thể xem ai đó đang tìm cách trốn tiết!- Anh lạnh nhạt nói.
Huyền Anh mím môi nhìn anh. Cô đâu biết rằng Duy hay cúp tiết để ra đây ngủ. Thảo nào khu này luôn luôn vắng người như thế, đâu phải cứ vào giờ học là vắng người.
Reng reng…
“Yê! Chuông lại 1 lần nữa giúp mình! Đỡ phải nhìn hắn nữa! May mà hắn không đánh hay làm gì mình. Phù may quá! Tốt nhất bây giờ chuồn cái đã! Đúng rồi!”
- Chuông rồi! Này, về lớp đê!- Huyền Anh reo lên thích thú.
- Sao lại cầm tay tôi thế?
-…
Huyền Anh giật mình quay sang nhìn. Cô vội thả tay anh ra và tự cốc vào đầu mình. Xấu hổ thật, cô chỉ mong có cái lỗ nào thật sâu để cô được chui vào đó mà thôi.
- Tôi nhầm… Xin lỗi anh nha!- Huyền Anh chạy nhanh về phía lớp mình.
- Này! Huyền Anh!
- Ơ Trang! Chưa về à?
- Ra đây mau lên! Trên lớp không có ai đâu!
- Tớ lên lấy cặp cái đã! Chờ 1 tý!
- Ê! Cặp cậu tớ đang cầm mà!
- Ôi! Cặp của tớ! Cảm ơn cậu!- Huyền Anh lao tới chỗ Trang đang đứng.
- Thôi! Về đi! Muộn rồi đó! Hôm nay sang nhà tớ nữa không?- Trang nháy mắt.
- Không! Tớ muốn cậu sang nhà tớ cơ!
- Hả???- Trang ngạc nhiên.
- Tối nay ở tập đoàn chị Vy sẽ ra mắt bộ sưu tập mới, rất đông người đến đó! Đi không?
- Woa! Thế á? Thích nhỉ? Nhưng liệu có được không? Fashion King không phải cứ muốn vào là vào được đâu!
- Ui dào! Tớ xin phép rồi! Được mà!- Huyền Anh nháy mắt.
- Vậy chiều nay chúng ta đi nha! Ha ha ha ha…
- Ok! Nào bây giờ khởi hành sang nhà tớ nào!
- Khoan đã! Tớ phải về nhà lấy quần áo, chả lẽ mặc đồng phục đi à? Người ta cười cho chết!- Trang nhăn mặt.
- Thế tớ sẽ đi cùng cậu! Mặc váy cho đẹp nàng ạ!
- Ui dào mệt! Cứ về nhà tớ trước đi đã!
- Sao cơ? 2 em phải mặc bikini á?
- Vâng! Khổ muốn chết đây!- Ngân và Vy thở dài.
- Ha ha ha ha ha ha…- Việt và Chi cười lớn.
- 2 người có bớt cười đi không hả? Vui lắm à?- Ngân hét lên.
- Vui chứ sao không? Để xem 2 người mặc cái đó trông như thế nào!- Chi lăn ra cười.
- Anh cũng muốn xem quá hà! Có khi anh phải đi mua ống nhòm mất. Anh sợ người ta chen chúc để mà xem 2 em biểu diễn ý chứ! Ha ha ha ha ha…- Việt cũng cười lớn chẳng kém.
- Cái gì mà chen chúc? Em cho 2 người 1 trận bây giờ!
- Người chị Ngân như con mắm ý, mặc bikini vào người ta mắng cho chết! Không ổn!- Chi xua xua tay.
- Anh lại muốn xem Ngân cơ! Anh thấy con gái càng gầy càng đẹp mà!- Việt phản bác.
- Con gái gầy xấu chết! Mập như em thế này còn đỡ. Sao anh lại có thể thích con gái gầy nhỉ? Hay là anh mập rồi nên thích con gái gầy để bù đắp cho mình? Ha ha ha ha…
- Chiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!- Việt hét lớn.
- Ơ! Em làm gì sai à?- Chi ngơ ngác.
- Anh Việt nói đúng đấy! Người gầy đẹp hơn người mập! Lêu lêu!- Ngân le lưỡi.
- Đấy thấy chưa? Anh bảo mà! Xời, anh hơi bị giỏi đấy!- Việt dương dương tự đắc.
- Thôi đi! Buồn nôn 2 anh chị! Ọe ọe!- Chi vuốt ngực liên tục.
- Thôi 3 người ơi! Cho em xin 2 chữ “bình yên”! Khổ suốt ngày cãi nhau! Trên 20 tuổi hết cả rồi đấy!- Vy nhăn nhó.
- Dù sao anh cũng chúc 2 em tối nay làm thật tốt để bộ sưu tập này nhanh chóng được phát triển!- Việt cười nhăn răng.
- Vâng! Vâng! Cảm ơn ông anh tốt bụng!- Vy mỉa mai.
Còn Chi cứ cười không ngớt. Ngân thì ngớ người ra nhìn Việt.
***
- Cái này đẹp không?
- Xấu lắm! Cậu không hợp với màu hồng đâu!
- Thế cái này?
- Màu tím nhìn già quá!
- Thế màu này?
- Nhìn gớm chết!
- Thế cái nào bây giờ?
- A! Cái này đẹp này!
- Đâu? À cái đó hả? Tớ vứt xó suốt, có mặc đến bao giờ đâu!
- Đồ ngốc nghếch, hâm đơ! Cái váy đẹp thế này mà không mặc đến, phí của trời!- Huyền Anh nhăn mặt cầm chiếc váy lên ngắm.
Công nhận là đẹp thật. Váy liền màu trắng ngà có cổ tròn màu đen, dài đến gần đầu gối. Phần màu trắng trước ngực hơi trễ xuống và có ren trắng kéo dài lên cổ áo. Trước ngực áo có 1 chiếc nơ xinh xắn màu đen. Ở dưới còn có 1 cái dây vải dài màu đen để ngăn cách giữa áo và váy, được thắt nơ ở đằng sau lưng. Chiếc váy sẽ làm cho người mặc trở nên cá tính, phá cách mà không hề lỗi mốt mặc dù chiếc váy chỉ có đúng 2 màu đơn điệu là trắng và đen.
- Cậu mặc thì mặc chứ tớ không mặc đâu!
- Cậu phải mặc! Mấy cái kia toàn cái xấu thí mồ! Cái này đẹp mê li thế này thì lại vứt xó!
- Không! Có chết tớ cũng không mặc đâu!
- Này tớ bảo! – Nói thầm vào tai Trang – Có nhiều đại diện đến, mà toàn là con trai của giám đốc công ty này công ty nọ cơ, họ đẹp trai lắm đấy! Có cả ca sĩ Kindy nữa!
- Cậu điêu vừa thôi! Ra mắt bộ sưu tập mới thì có liên quan gì đến anh Kindy? Chỉ có nói dối trẻ con thôi à!
- Ai thèm điêu với cậu làm gì? Phải có vài tiết mục ca hát nữa chứ! Cứ biểu diễn không như vậy thì nhàm chết!
- Ai chả biết! Nhưng mà họ mời được anh Kindy sao?
- Sao lại không? Cậu hỏi buồn cười quá đấy! Fashion King nổi tiếng như vậy, có khi còn mời cả được Justin Timberlake đấy!- Huyền Anh kéo dài giọng.
- Jus… Justin Timberlake? Sao cậu biết tớ thích anh ý?
- Đương nhiên! Anh ấy cũng là thần tượng của tớ mà! Lạ gì cậu nữa! Mà tớ cũng thích anh Kindy đó!- Huyền Anh nháy mắt.
- Woa! Không thể tin được! Cậu có cùng sở thích với tớ!- Trang sung sướng reo lên.
- Hí hí! Tớ biết mà!- Huyền Anh nháy mắt.
- Đúng là bạn tớ có khác! Tớ phong cho cậu chức “bạn thân của Phương Trang”!
- Ha ha ha! Vậy à? Thế thì cậu mặc váy này đi nhé! Coi như ăn mừng cậu vừa phong chức mới cho tớ nha!- Huyền Anh giơ cái váy lên trước mặt Trang
Chương trước | Chương sau