Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 37
5 sao 5 / 5 ( 106 đánh giá )

Mèo Xù Ngốc Nghếch - Chương 17

↓↓
Huyền Anh tức giận lao vào phòng Duy.

bạn đang xem “Mèo Xù Ngốc Nghếch ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Anh làm cái trò gì thế hả? Có để cho tôi về không thì bảo?

-…

- Anh điếc à?

Cô vơ lấy 1 cái gối định ném vào người anh nhưng ngay lập tức tay cô bị anh giữ chặt lấy. Anh giật cái gối từ tay cô ném ra chỗ khác.

- Thả ra!

Duy không trả lời, anh nhìn cô chằm chằm, mặt không biểu lộ cảm xúc, tay vẫn nắm chặt.

- Anh làm cái trò gì thế? Thả ra để cho tôi về!

- Ngoan ngoãn… ở lại. Không thì… đừng trách!

- Cái gì?- Huyền Anh mở to mắt nhìn anh.

Anh thả tay cô ra, đứng dậy bước ra ngoài rồi đóng cửa lại, nhốt cô ở bên trong.

- Này! Thả tôi ra! Anh điên à? Thả tôi ra!- Cô đập cửa liên tục.

Anh không quan tâm, bình thản tiến về phía trước.

- Canh chừng! Nếu để xểnh, các người sẽ… biến mất.- Anh lạnh lùng nói, tiếp tục bước đi.

- Vâng thưa cậu chủ!- Đám người hầu cúi xuống, mặt ai cũng tái mét vì sợ.

Không làm theo lời anh thì chỉ có nước chết.

- Chiều nay đại diện của tập đoàn Luxury Style sẽ đến sớm thưa giám đốc!

- Chiều nay rồi ư? Sớm vậy à? Tôi tưởng là sáng mai mới đến chứ?- Kevin nói, vẫn giữ vẻ bình thản, lạnh lùng của 1 người lãnh đạo nghiêm khắc.

- Họ mới thay đổi lịch, sẽ đến sớm hơn so với dự định.

- Người đó là ai?

- Dạ! Tên anh ta là Ngô Gia Huy, năm nay 24 tuổi!

- Gia Huy – người đã làm cho nhiều công ty phải phá sản?

- Vâng thưa giám đốc! Hiện tại anh ta đang làm phó giám đốc cho tập đoàn Luxury Style! Mới đảm nhiệm tuần trước ạ!

- Tôi biết! Dự định bao giờ đến nơi?

- Khoảng 3 giờ chiều nay ạ!

- Được rồi! Anh có thể đi!

- Vâng thưa giám đốc.

Anh dựa người, đan 2 tay để ra đằng sau gáy.

“Có đối thủ rồi đây!”- Anh khẽ thở dài.

Rồi khóe miệng ai đó nhếch lên tạo thành 1 đường cong.

***

Trong khoang hạng sang của 1 chiếc máy bay, có 1 chàng trai mặc bộ vest sang trọng màu xám, mái tóc ngắn màu đen, đeo chiếc kính râm, 2 chân bắt chéo, tay cầm ly rượu vang đang nhìn ra bên ngoài.

- Thưa giám đốc, sắp hạ cánh rồi ạ!

- Nhanh vậy sao?- Người đó ngạc nhiên, nâng ly rượu nhấp 1 ngụm.

- Vâng! Giờ đã là 2 rưỡi rồi ạ!

- Được rồi! Việc tôi nhờ… ông đã làm cả rồi chứ?

- Vâng! Đã hoàn thành thưa giám đốc!

- Tốt! Vậy cứ theo kế hoạch mà triển khai!

- Vâng!

Đến nơi, người đó đứng dậy, đút tay túi quần và thong thả đi xuống, đằng sau có 2 tên vệ sĩ mặc áo đen rất to lớn.

Anh bước vào trong xe, dựa lưng vào, chân bắt chéo.

- Hôm nay mệt mỏi thật đấy! Đi suốt mấy tiếng đồng hồ!- Anh thở dài.

- Giám đốc đừng lo, tôi đã đặt chỗ ở khách sạn rồi ạ!

- Ừ!

- Giám đốc có cần về khách sạn nghỉ ngơi luôn không ạ?

- Không! Đưa tôi đến Fashion King! Tôi muốn gặp Kevin!- Anh chậm rãi tháo cặp kính râm, đôi mắt 1 mí màu xám tro hiện rõ mồn một.

Anh khẽ nhếch mép cười như đang toan tính một âm mưu nào đó.

“Đã lâu không gặp… phải không Kevin?”

***

- Woa! Vy thành người mẫu luôn rồi! Em giỏi quá! Mới có 2 ngày mà đã thạo thế này, chị phục em rồi đó nha!- Ngân nháy mắt.

- Em cũng không ngờ được! Bây giờ em có thể đi mà không sợ ngã mà cũng chẳng sợ đau!

- Em ngã nhiều, đau nhiều rồi thì đương nhiên phải quen rồi chứ!

- Ơ kìa! Ai bảo chị thế? Em vẫn còn ê ẩm đây này! Sướng gì đâu?

- Thôi dù sao đi được là tốt rồi! Chị trước kia phải khổ sở tận 1 tuần mới đi được, tại chân đau quá mà!

- Em cũng đau chân, nhưng nhẹ thôi! Hi hi!

- Cô Vy!- Tiếng tổ trưởng Hoàng từ đằng sau, trên tay ông cầm 1 xấp giấy tờ.

- Tổ trưởng?

- Hãy mang cái này cho giám đốc đi!- Ông Hoàng đưa xấp giấy tờ đó cho Vy.

- Hả???

- Tôi phải qua chỗ cánh gà sau sàn diễn có chút việc.

- Ơ nhưng mà…

- Không nhưng nhị gì cả, giám đốc bảo muốn gặp cô nên tiện thể tôi đưa cái này cho cô!

- Giám đốc muốn gặp… tôi á?- Vy chỉ vào mình.

- Ừ! Mang ngay nhé! Tôi phải đi đây!- Nói rồi ông Hoàng chạy vụt đi trông có vẻ gấp gáp lắm.

- Chị đi với em!- Ngân mỉm cười nhìn Vy.

- Cô Ngân! Vào trong này xem giúp tôi bộ chấm bi này cái! Nên cài cái nơ này ở chỗ nào?

- Chú tự đi mà xem! Sao lại nhờ tôi?

- Cái này cô biết mà! Nếu cô mà giúp thì tôi sẽ thiết kế riêng cho cô 1 bộ váy mà cô thích, được không?

- Thật á? Ok luôn! – rồi quay sang Vy – Em đi 1 mình đi nha! Chị vào đây chút! Phiền em! Hi hi!

- Chị thật là…- Vy lườm Ngân.

- Thôi mà! Em lên đưa giám đốc 1 tý thôi mà! Xong thì xuống đây với chị! Ok?

- Thôi được rồi! Em nể chị đấy!

- Rồi! Đi đi nhanh lên!

“Đúng là cái đồ… Bỏ mặc chị em thế này đây!”- Vy lẩm bẩm.

Cô tức giận lao thật nhanh đi.

Bỗng…

Rầm…

Cô ngã phịch xuống đất, tập giấy tài liệu theo gió bay tứ tung lộn xộn hết cả.

Cô bàng hoàng nhìn chỗ giấy xung quanh mình rồi từ từ ngước lên.

1 người con trai với bộ vest màu xám, tay đút túi quần, đôi mắt 1 mí màu xám tro đang nhìn cô, đằng sau anh vẫn là 2 tên vệ sĩ mặc đồ đen to cao. Cô ngồi dậy, nhặt chỗ giấy đó xếp lại thành 1 xấp như ban đầu rồi đứng dậy, cúi gằm mặt xuống, lướt nhanh qua anh.

- Đứng lại!- Anh ra lệnh.

Cô dừng lại.

- Cô không xin lỗi tôi?- Anh quay mặt lại nhìn cô.

“Chết tiệt! Tên chết dẫm nào thế này? Đang vội thì chớ! Trời ơi là trời!”- Cô bặm môi, nhắm chặt mắt lại.

- Cô có nghe thấy gì không?- Anh vẫn kiên nhẫn nhắc lại.

Cô từ từ quay đầu lại, nhìn anh.

“Ơ nhưng mà! Hắn nhìn thấy mình cơ mà! Đáng lẽ hắn phải tránh ra chứ nhỉ? Mình đâu có lỗi? Sao phải xin lỗi?”

Cô gật gật đầu cảm thấy mình đúng nên quay lưng đi, tiếp tục bước, coi như anh là không khí.

- Giữ cô ta lại!- Anh lạnh lùng ra lệnh cho 2 tên vệ sĩ.

Ngay lập tức, 2 tên vệ sĩ chạy tới cầm chặt lấy tay cô rồi kéo đến chỗ anh.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Je t'aime

Je t'aime

Cuộc sống, công việc. Tất cả mọi thứ vội vàng cuốn con người ta vào vòng xoáy của

24-06-2016
Vợ chồng lười

Vợ chồng lười

Ngày xửa ngày xưa, ở thị trấn nọ có một anh chàng rất lười biếng và cố chấp.

30-06-2016
Con nhớ mẹ!

Con nhớ mẹ!

Người ta bảo mẹ không đẹp, người ta bảo mẹ không có đôi mắt đẹp. Nhưng với con,

25-06-2016
Viết về nỗi sợ

Viết về nỗi sợ

Để tặng các em... Trong số các bạn trẻ tôi gặp hai tuần qua có năm người rất khác

24-06-2016
Cỏ lạc

Cỏ lạc

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Người

25-06-2016

XtGem Forum catalog