Duck hunt
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 37
5 sao 5 / 5 ( 124 đánh giá )

Mèo Xù Ngốc Nghếch - Chương 08

↓↓
Rào rào…

- Ôi trời ơi mưa mất rồi! Chết, chị Vy vẫn chưa về, không biết có sao không nhỉ?

- Đói quá! Nấu cơm cho tôi ăn đi!

- Nấu cái đầu anh! Tự đi mà nấu! Tôi không phải osin!

bạn đang xem “Mèo Xù Ngốc Nghếch ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Học 2 tiếng rưỡi rồi còn gì! Tôi đói quá, nấu đi mà!- Duy nũng nịu.

”Ừ nhỉ! Khổ thân hắn! Công nhận lúc đó mình cũng hơi ức chế! Thôi thì nấu cho hắn vậy!”

- Chờ tôi tý!

15 phút sau, nồi mỳ tôm to đùng được bưng đến.

- Woa thơm quá!- Duy hít lấy hít để.

- Này, anh ăn đi, ăn nhiều vào! Thông cảm tôi chỉ biết nấu món này và mấy món đơn giản khác thôi!

- Măm măm… Ôi ngon quá!- Duy vừa ăn vừa tấm tắc khen.

- Khổ thân! Chắc anh đói lắm hả?

- Ừ! Đói lắm ý!

Bên ngoài trời vẫn mưa không ngớt, Vy vẫn chưa về, Huyền Anh không ngừng lo lắng cho Vy.

”10 giờ đêm rồi mà chị ấy vẫn chưa về! Gọi điện thì không bắt máy! Chết rồi liệu có phải chị ấy…”

Reng reng reng…

Tiếng chuông điện thoại cắt đứt những dòng suy nghĩ của Huyền Anh. Cô lao nhanh đến bên chiếc điện thoại và trên màn hình hiển thị: Chị Vy is calling…

- Chị Vy à! Sao em gọi mãi mà chị không nghe máy? Chị có sao không? Bao giờ chị về? Chị có biết là em lo lắng cho chị lắm không?

- Anh là Kevin đây! Chị Vy uống say quá nên anh đưa chị ấy về nhà anh rồi!

- Hả???

- Em yên tâm đi! Mai anh sẽ đưa cô ấy về. Tại anh thấy có nhiều cuộc gọi nhỡ của em quá nên anh gọi cho em để em đỡ lo lắng. Vy không sao cả!

- Vậy ạ? Ơn trời! Cảm ơn anh Kevin nha! Em cứ lo chị Vy gặp chuyện gì! Thôi chị ấy không sao là tốt rồi! Vậy phiền anh nha, em chào anh!

Kính coong… Kính coong…

Huyền Anh cúp máy rồi chạy ra mở cửa.

- Ơ! Duy! Anh chưa về sao? Trời ơi sao người anh ướt thế này?

- Tôi… tôi… lạnh… Hừ hừ…

- Trời đất! Anh ở bên ngoài nãy giờ ư? Sao anh ngốc vậy?- Huyền Anh dìu Duy vào trong.

- Tôi… ghét mưa… lắm…

- Ai chả ghét mưa? Quàng tạm cái này vào đi! Tôi đi pha chút trà gừng nóng cho anh nha!- Huyền Anh đưa cho Duy 1 chiếc khăn màu trắng.

- Cảm… ơn… cô!

- Giờ này muộn quá rồi! Anh về kiểu gì bây giờ?

- Đừng… đừng đưa tôi ra ngoài! Tôi… tôi… ghét mưa… lắm!

- Anh ghét mưa đến thế sao?- Huyền Anh nhíu mày.

Duy gật đầu, lông mày nhíu lại.

- Thế bây giờ làm thế nào? Anh phải về đi chứ? Nhà tôi chật lắm! Hơn nữa sáng mai phải đi học mà!

- Mai… là đám cưới thầy dạy Toán, cô quên rồi sao?

- À ờ nhỉ? Quên mất! Thế nhưng anh cũng phải về nhà đi chứ! Nhỡ bố mẹ đi tìm anh thì sao?

- Không sao cả! Bố mẹ tôi không ở Việt Nam. Hừ hừ… lạnh quá!

- Chết rồi! Anh sốt rồi! Có ai ngốc như anh không? Đã ghét mưa rồi mà vẫn ra ngoài dầm mưa! Anh muốn chết hả?

- Cô… đuổi tôi về mà!

- Ơ! Vậy sao?- Huyền Anh đỏ mặt.

- Không nói chuyện với cô nữa!

- Tôi… xin lỗi nha! Tôi tưởng…

- Thôi bỏ qua đi! Tôi không quan trọng hóa vấn đề đâu!

- Vậy… bao giờ người khô rồi thì nằm xuống ngủ đi, mà uống nốt chỗ trà gừng đi đã!

- Cay lắm! Tôi không uống được!

- Anh phải uống đi! Không uống thì không khỏi được đâu!

- Tôi không muốn uống đâu! Đừng ép tôi uống!

- Anh mà ốm ra đấy thì ai chăm sóc cho anh đây?

- Cô!

- Đừng có mơ!

- Không cô thì ai? Ma chắc?

- Trời ơi là trời! Anh nghĩ tôi rảnh để mà chăm lo cho anh như mẹ anh á? Bây giờ đến cái giường tôi cũng phải nhường cho anh đây này! Tôi phải ra ngoài phòng khách ngủ đấy anh có biết không?

- Ơ kìa! Có ai bắt cô phải ngủ ngoài phòng khách đâu? Ngủ trong này cùng tôi cũng được mà!

- Anh bị ấm đầu à?

- Ấm gì đâu? Tôi nói thật mà! Ngủ trong này cùng tôi chả ấm hơn là ngủ ngoài kia 1 mình à?

- Anh… anh đúng là… hết thuốc chữa! Tôi… tôi bó tay với anh rồi!

- Tùy cô đấy! Thôi tôi đi ngủ đây! Người khô rồi!

- Kệ anh đấy! Mai anh mà ốm thì đừng trách tôi!

Huyền Anh tức giận đi ra ngoài phòng khách ngủ.

”Cô lo cho tôi sao?”- Duy cười 1 mình.

- Hứ! Đồ làm phách! Bảo uống thì không chịu uống! Công tử nó vừa vừa thôi chứ?- Huyền Anh lẩm bẩm.

Cô cầm lấy gối và chăn rồi nằm xuống. Còn Duy, anh cầm lấy cốc trà gừng rồi nhắm chặt mắt lại, uống 1 hơi.

***

Sáng hôm sau…

- Oáp… Hơ hơ…- Huyền Anh vươn vai rồi nhìn đồng hồ.

- Trời! 9 giờ sáng rồi! Phải đi nấu cơm! À quên mất! Tên Duy, hắn đâu rồi!

Huyền Anh đi tới phòng ngủ, cô mở cửa, Duy vẫn nằm trên đó.

”Chưa dậy? Cái tên chết dẫm này!”

- Này! Dậy đi! Sáng rồi! Mau lên! Anh còn phải về nữa mà!- Huyền Anh kéo tay Duy.

- Tôi… tôi mệt quá!- Duy toát mồ hôi.

- Trời ơi! Sao người anh nóng thế này?

- Tôi đau đầu lắm!

- Chết rồi! Chắc sốt rồi! Nhưng sao trán không nóng lắm nhỉ? Anh có đau lắm không?

- Có!- Duy mím chặt môi.

- Đấy tôi đã bảo từ hôm qua rồi mà không nghe! Tại anh không chịu uống cốc trà gừng đó đấy! Chờ tôi chút nha, tôi đi nấu cháo!

- Cô… đi nhanh… nha! Tôi… không… chịu… nổi!

- Nhanh thôi! Anh cố gắng đi!- Nói rồi Huyền Anh đi vào phòng bếp.

- Thuốc hạ sốt đâu rồi nhỉ? Ơ rõ ràng mình để đây mà! À kia rồi!

Huyền Anh cầm vỉ thuốc và múc cháo mang vào phòng cho Duy.

- Xong rồi này! Ăn chút cháo rồi uống thuốc đi!

- Tôi… không… muốn… ăn!- Duy nói không ra tiếng.

- Anh phải ăn thì mới khỏi được chứ!

- Tôi… đau… lắm! Không… ăn… được!

- Thế để tôi xúc cho! Dậy mau, không muốn ăn cũng phải ăn! Anh định làm nũng tôi đến bao giờ nữa?- Huyền Anh từ từ đỡ Duy dậy.

Cô xúc từng thìa cháo cho Duy, anh ăn một cách khổ sở, mãi mới ăn nổi 1 thìa.

- Xong rồi! Uống thuốc này vào đi, 2 viên nhé!

Uống thuốc xong, Huyền Anh lại đỡ Duy nằm xuống, cô đi ra ngoài để mua tía tô về nấu cháo, tiện thể mua thêm vài vỉ thuốc hạ sốt và thuốc cảm.

***

- Ôi trời ơi xấu hổ quá! Tôi điên mất!- Vy lấy 2 tay che mặt.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Tên truyện: Em Là Cô Ấy Thứ HaiTác giả: KemThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

26-07-2016 24 chương
Hôn Ước Quý Tộc

Hôn Ước Quý Tộc

Tên truyện: Hôn Ước Quý TộcTác giả: BambooThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 40 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Hồi chuông thứ bảy

Hồi chuông thứ bảy

Tôi biết Nguyên đã cố nói cho tồi điều này. Rằng Nguyên chỉ xem tôi chỉ một con

24-06-2016
Xem xiếc cùng cha

Xem xiếc cùng cha

Những đứa trẻ nói huyên thuyên một cách đầy phấn khích về những chú hề, những con

30-06-2016
Ba ngày yêu hơi hơi

Ba ngày yêu hơi hơi

Tôi tình cờ gặp lại nàng trên đường. Tính ra chúng tôi cũng đã lâu lắm ko gặp nhau

30-06-2016
Ít ra còn có anh

Ít ra còn có anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Minh

25-06-2016
Toilet

Toilet

1. Tôi đang ngồi ở Toilet. Đó là một quán bar. Khi đỗ xe, cậu bảo vệ hỏi: "Anh chị

01-07-2016
Cafe không dấu vết

Cafe không dấu vết

Ngón tay cái lên tiếng lúc đầu ngày, vỏn vẹn hai chữ "Cafe ?!". Ngón tay cái nào đó

24-06-2016