Pair of Vintage Old School Fru
Mật Mã Cuối Cùng

Mật Mã Cuối Cùng


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 18
5 sao 5 / 5 ( 124 đánh giá )

Mật Mã Cuối Cùng - Chương 14

↓↓
- Hả? – Tôi shock.

bạn đang xem “Mật Mã Cuối Cùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Hả cái vả ý chứ hả. – Trần Tiến lườm tôi một cái sắc lẻm, tiếp lời: - Lần cuối cùng tao nhắc mày, mày nên tránh xa nó ra. Thằng đấy chẳng tốt đẹp gì đâu. Tuy tao không thể chỉ rõ cho mày thấy. Nhưng nếu mày chịu nghe tao, tương lại chắc chắn không phải hối hận.

- Được vậy thì còn gì bằng? – Nghe cái cách Trần Tiến nói kìa, làm như tôi muốn quấn lấy Vĩnh Quang lắm ấy.

Ba tiếng trống vang lên báo hiệu 15 phút đầu giờ đã hết, cũng như cắt đứt câu chuyện phiếm của hai đứa tôi.

Thời gian trôi nhanh, hai tiếp học tiếp theo cũng kết thúc một cách chóng vánh. Tôi gập sách, xếp thành một trồng rồi kê cằm, ôm bàn ngủ ngon lành. Mộng đẹp còn chưa đến, trên đỉnh đầu dội xuống tiếng “hót thánh thót” của Trần Tiến. Nó đứng hẳn lên ghế, một chân gác lên bàn tôi tạo tư thế vuông góc, hai tay giơ cao lên trời, ngửa cổ nhìn quạt trần, gào lên:

- Trời ơi là trời, chẳng lẽ tuổi thanh xuân của tôi cứ thế này mà bị sách vở vùi dập hay sao?

Tôi vội kéo áo cô bạn dãy bàn bên cạnh, vặn volume hết cỡ hét rống lên cho cả lớp cùng nghe.

- Cậu làm chứng, tớ không có quen thân gì với cái thằng bệnh hoạn này đâu đấy.

Rứt lời, Trần Tiến gườm gườm nhìn tôi tỏ vẻ “tao chẳng thèm”. Song, búng người nhảy phóc ra cửa lớp, mất hút. Tôi dõi mắt nhìn theo bóng lưng Trần Tiến khuất dần khẽ cười. Tí nó về, thể nào cũng có cái ăn. Mà người hưởng lộc ấy không ai khác ngoài tôi. Khà khà, chuyện này xảy ra như cơm bữa. Nghĩ rồi, tôi gục đầu xuống bàn tiếp tục sự nghiệp giang giở. Ngủ thẳng cẳng, không cần biết trời trăng mây gió.

.

.

.

Giấc ngủ chập chờn đến với tôi kéo theo cơn ác mộng thường trực. Trong mơ, người ấy vẫn lên tục trách mắng tôi vô tâm, cạn tình. Rồi cả người đàn ông trong ngôi nhà gỗ nữa. Ông ta hùng hổ lao đến lôi Chảnh thiếu gia đi, mặc cho tôi có chạy theo kêu gào đòi người.

Thức giấc, hai má tôi ướt đẫm toàn nước mắt. Chẳng hiểu sao dạo này tôi lại thích khóc như thế. Chẳng hiểu sao mỗi khi ngả lưng chìm vào cõi mộng mị, người tìm đến tôi đầu tiên lúc nào cũng là Chảnh thiếu gia. Không những thế, tần suất cậu ta xuất hiện trong mỗi giấc mơ của tôi ngày càng dày đặc. Nó nhiều đến nỗi tôi không dám ngủ, hay đúng hơn là sợ ngủ. Nhưng thể chất của một người bệnh không lại cho phép tôi làm vậy.

Nói cho cùng, Chảnh thiếu gia đối với tôi cũng chỉ là một người dưng. Dù cho cậu ta có không thoát khỏi tay người đàn ông kia hay là có chết ở một cái xó sỉnh nào đó thì cũng không có liên can gì đến tôi. Vậy mà sao hết lần này đến lần khác tôi lại chẳng thể nào dằn lòng quên đi.

Xấu tính, ích kỉ, lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho bản thân. Tôi biết, tôi biết mình chẳng phải đứa tốt đẹp gì. Tôi cũng biết Chảnh thiếu gia bốc hơi một cách bí ẩn, một phần là do tôi. Và tôi chắc chắn rằng Vĩnh Quang biết chuyện gì đó đã xảy ra sau khi tôi ngất. Nhưng hiển nhiên cậu ta không hé răng tiết lộ, dù là nửa chữ. Còn nữa, cả chiếc điện thoại của tôi, nó cũng mất tích theo Chảnh thiếu gia kể từ hôm đó. Vậy nên, một chút hi vọng mong manh báo án cũng theo gió cuốn bay. Hơn hết tất cả, luôn mang trong tôi một dấu hỏi to đùng là “tại sao tôi lại thoát ra khỏi đó khi thần chết đã đứng trước mặt và mỉm cười với tôi.”

Tôi đưa tay lên quệt đi hai dòng nước mắt, lau khô mặt. Đâu vào đó mới dám ngẩng đầu lên, từ từ đi về vị chí chống nơi góc lớp, chỗ ngồi của Chảnh thiếu gia. Bàn tương hợp đơn bóng loáng, tôi đứng im nhìn nó chân chân. Bỗng tôi thấy trên lớp sơn bóng của chiếc bàn có vài nét chữ được viết bằng bút chì, như ẩn như hiện. Tôi vội vàng ngồi xuống chăm chú nhìn kĩ dòng chữ đó. Song lật đật chạy về bàn lấy bút, nháp ra hí hoáy ghi lại.

.

.

.

188 gió đi mang thẳng em cây đi tùng liệu già có tôi mang ở em đó về?

Khóa: Một sống, hai chết.

.

.

.

Đặt dấu chấm cho chữ “chết”, tôi còn chưa kịp ngẫm xem mình nên giải thế nào thì tờ giấy nháp đã bị giật mất. Mà người ấy không ai khác ngoài cái Linh, lớp phó học tập. Nó cầm tờ giấy xoay qua xoay lại, lật úp lật ngửa, nhăn mày nhăn chán, cắn môi song gào lên:

- Cái gì đây mày? Mang thẳng em cây đi tùng… ở em đó về? Trò khỉ gì thế này? Lại còn “khóa: Một sống, hai chết” nữa chứ.

- Dốt! Thư tình chứ cái gì? – Chẳng biết tự bao giờ, Trần Tiến đã quay lại lớp. Nó ném đến trước mặt tôi cây kẹo Alpenliebe, giật lại tờ giấy trên tay Linh, vênh mặt nói: - Kiểu tỏ tình đang thịnh hành nhất thế kỉ 21, mày không biết hả đồ nhà quê!

- Gì? – Linh quát lên.

- Hư… Vậy tao đố mày biết trong đây viết gì đấy, đố mày dịch được đấy!

- Sao tao phải dịch?

- Vậy nên tao mới nói mày nhà quê! – Trần Tiến cười khẩy, đắc ý dung vai. Nó vốn dĩ đã cao hơn cái Linh rất nhiều rồi. Vậy mà giờ còn cố ý xách cằm, vênh mặt càng tạo cho người ta cái cảm giác thua kém. Nhỏ lớp phó tức quá, dặm chân bình bịch bỏ đi không lời “chào”. Tôi nhìn theo bóng lưng Linh mà chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Hai đứa này chắc bị ông tơ bà nguyệt se duyên rồi. Chứ không làm sao lại cứ ăn rồi đánh nhau suốt thế? Thật là hết chịu nổi!

- Ngồi đấy cười ngờ nghệch cái gì đó? – Trần Tiến khoanh tay đứng nhìn tôi theo cái cách du côn nhìn gái nhà lành, giở giọng khinh bỉ, lời nói đầy xấc xược.

- Cười mày đấy, ăn rồi suốt ngày đi ghẹo gái. – Tôi cười khẩy, đá đểu.

- Ý mày… đứa con gái đó tên Lưu Việt An có đúng không? – Nó ném cho tôi một ánh nhìn đắc thắng cùng điệu cười vô lại. Song, đi đến hẩy tôi vào góc tường rồi ngồi xuống phần ghế còn thừa. Đập tay lên bàn, chỉ thẳng vào tờ giấy, hỏi: - Việt An, cái gì đây?

- Mật mã. – Tôi đáp cụt ngủn.

- Mày nói với tao là giải xong mật mã rồi kia mà?

Tôi không trả lời, đơn giản là ngồi làm thinh, tỏ vẻ khinh người đến cực hạn.

- Khóc à? – Trần Tiến nâng tay lên chạm nhẹ vào má tôi.

Hệ quả của việc việc nửa mê nửa tỉnh, nằm khóc đòi người đây mà!

- Làm gì có.

- Mắt mũi đỏ hoe thế này rồi mà còn chối.

Tôi gạt tay Trần Tiến ra, vênh mặt cười.

- Hôm qua đọc sách, thấy trong đó ghi “con gái đẹp nhất là khi khóc”. Vừa hay hôm nay tao thấy mình không được xinh, thử tí ấy mà.

Trước câu nói mang đậm mùi hài kịch của tôi, Trần Tiến chẳng cười lấy một cái. Nó nhìn tôi chằm chằm, làm mặt hằm hằm, đoạn bảo:

- Mày có khóc đến rớt hai con mắt cũng vẫn xấu như thường à. – Song, lườm tôi, tiếp lời. – Bữa nay, sao chuyện gì mày cũng giấu tao thế?

Tôi thu môi, đem nụ cười sớm đã héo kia cất vào trong lòng. Vẽ lên môi một nụ cười tươi rói khác, đánh trống lảng.

- Hình như cái này tao biết giải nè. Hôm bữa có thấy qua một lần rồi thì phải, cũng cái chìa khóa giống y thế này.

Trần Tiến nhếch môi, giọng giễu cợt:

- “Hình như biết” và “biết giải” khác nhau một trời một vực.

- Ây ây, đừng có khinh người quá đáng. – Tôi chèn khủy tay của mình vào giữa cổ Trần Tiến, ép nó vào tường ra điều kiện. – Tao mà giải ra thì mày phải gọi tao là “chị” trong một tuần đấy.

- Okay! Ngược lại, mày mà không giải ra thì phải gọi tao là “anh” trong một tháng.

- Thỏa thận!

- Thỏa thận.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tôi Ghét Thần Tượng

Tôi Ghét Thần Tượng

Tên truyện: Tôi Ghét Thần TượngTác giả: mysweetlovelydayThể loại: Truyện TeenTình

28-07-2016 22 chương
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch

Truyện Mèo Xù Ngốc Nghếch là một truyện teen khác hấp dẫn và thú vị, truyện đưa

22-07-2016 37 chương
Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19

Khi Chàng 17 Nàng 19 là một câu chuyện tuổi teen rất hay được viết bởi 2 tác giả là

22-07-2016 2 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Tôi và bạn

Tôi và bạn

Nhà bạn quá giàu, bạn quá hoàn hảo và tất cả điều đó hoàn toàn đến với một

24-06-2016
Kẻ bại trận

Kẻ bại trận

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Chuyện ở cafe Đinh

Chuyện ở cafe Đinh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Em xin

25-06-2016
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Tháng 2 mùa yêu!

Tháng 2 mùa yêu!

Tháng hai rất chậm bởi những dãy phố ngày thường tấp nập huyên náo, bỗng một ngày

29-06-2016
Khỏa thân

Khỏa thân

Vứt cây cọ xuống nền, nhìn bức ảnh toàn thân vừa hoàn thành, hắn cười thích chí:

29-06-2016