XtGem Forum catalog
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 36
5 sao 5 / 5 ( 111 đánh giá )

Lớp Trưởng Và Tôi - Chương 34

↓↓
Du Lịch



Ngọc Thư tức giận, quay mặt nhìn ra bên ngoài không thèm liếc Minh Thái lấy một lần. Cái này cũng không phải lỗi của hắn, hắn chỉ là muốn tốt cho cô thôi nhưng cô vẫn cảm thấy bực bội, ít nhất cũng phải thông qua ý kiến của cô chứ.

– Vẫn còn giận sao. Anh biết lỗi rồi mà.

bạn đang xem “Lớp Trưởng Và Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Im lặng

– Anh hứa lần sau sẽ không vậy nữa.

– Còn có lần sau.

– À không không sẽ không có lần sau. Cười một cái cho anh xem nào.

– Đừng có mơ vô sản vẫn còn đang vô cùng tức giận.

– Tư sản chỉ có tấm thân này để trả nợ vô sản thôi. Hay tư sản nuôi vô sản suốt đời nhé.

– Hừ đáng suy ngẫm.

– Còn phải suy ngẫm nữa sao. Làm vợ anh có vô số lợi thứ nhất anh rất đẹp trai sẽ khiến em hãnh diện với bạn bè, thứ hai anh có thể nuôi em ngày ăn n bữa, thứ ba tối nào anh cũng sẽ phục vụ em tận tình.

– Phục vụ tận tình? Là ý gì.

– Không phải tối qua em rất thoả mãn sao, ngủ ngon vô cùng. Điều đó chứng tỏ năng suất làm việc của anh không tồi.

– Im ngay đi cho em. Hừm sao tôi lại đâm đầu đi yêu một con người mặt dày đến thế.

– Sức hút của anh không thể chối từ.

Minh Thái cười sảng khoái.

– Chúng ta đang đi đâu vậy.

– Du lịch biển.

– Gì cơ. Nhưng em chưa chuẩn bị gì hết.

– Em chỉ cần ăn chơi, còn lại mọi thứ anh lo.

Sau bồn tiếng lái xe, Minh Thái đưa cô đến khu nghỉ dưỡng Sunshine trực thuộc tập đoàn Phan thị.

– Xin chào Phan tổng.

Một người đàn ông mở cửa xe, lễ phép cúi chào.

– Chuẩn bị cho tôi phòng 3107. Đưa toàn bộ hồ sơ về doanh thu trong vòng ba tháng lên phòng cho tôi.

– Vâng, xin mời Phan tổng.

– Còn nữa đưa luôn hồ sơ về việc cung cấp thực phẩm không an toàn.

– Vâng, đây là chìa khoá phòng 3107. Tôi sẽ mang hồ sơ qua ngay ạ.

Ngọc Thư như người vô hình giữa cuộc nói chuyện của hai người. Tên Minh Thái đưa cô đi biển chỉ là để che mắt người, đến để giải quyết việc công ty hắn. Hừm, cứ tưởng hắn quan tâm cô thế nào.

– Lên phòng thôi.

Thái nắm lấy tay cô, cô rút lại, mặt hầm hầm nhìn hắn.

– Em sao vậy, vẫn còn giận anh.

Cô hiên ngang đi thẳng về phía thang máy. Trong những bộ phim, nữ chính lạnh lùng đi ngang qua mặt nam chính. Ôi thật quá menly nhưng đời không như phim, cô chỉ bước qua mặt hắn đúng một bước, cổ tay bị nắm lại, cả cơ thể được nhấc bổng lên. Đôi tay theo phản xạ vòng qua cổ Minh Thái, nắm lại.

– Phan Minh Thái, bỏ em xuống. A nhân viên đang nhìn kìa.

– Vẫn còn giận anh.

– Em không dám nữa,bỏ em xuống đi.

Minh Thái, bế cô tiến về thang máy. Nhân viên lễ tân che miệng khúc khích cười khiến cô ngượng chín người, mặt đỏ bừng úp vào ngực Thái. Xấu hổ quá đi mất thôi vậy mà có người xem là bình thường, bế cô lên tận phòng.

– Nghỉ ngơi đi, lát anh sẽ gọi em xuống ăn trưa.

Minh Thái đặt cô nằm giường, đôi mắt quyến rũ nhìn sâu vào mắt cô. Đáy mắt của hắn lộ rõ vẻ vui sướng.

– Anh yêu em.

– Lại muốn ăn em sao. Đừng hòng.

Cô lấy hai tay chắn trước ngực, Minh Thái mỉm cười nguy hiểm. Hắn rướn người cắn nhẹ vành tai cô. Cả cơ thể cô mềm nhũn, tựa không còn sức kháng cự.

– Dù em có phòng ngự cách mấy cũng đều bại dưới anh thôi. Ăn em ?! Bất cứ khi nào em muốn anh luôn sẵn sàng.

Damn, cô ghét phải thừa nhận Minh Thái nói đúng. Hắn chỉ mới cắn nhẹ, cơ thể cô đã phản ứng như vậy rồi, dù có phòng ngự đến mấy cũng thua.

– Nghỉ ngơi cho tốt chiều nay có công việc cho em làm đấy.

– Làm gì cơ.

– Ngủ ngoan nào, chiều anh sẽ nói với em. Anh không muốn em làm việc trong trạng thái mỏi mệt như vậy.

– Ừm.

Bốn tiếng ngồi trên xe, cả người cũng đã mệt mỏi lại được nằm trong lòng Thái, giấc ngủ đến nhanh hơn cô tưởng. Minh Thái chỉnh nhiệt độ máy lạnh lên cao, nhẹ nhàng khép cửa, tiến về phòng họp. Lúc Ngọc Thư tỉnh dậy đã là ba giờ chiều. Minh Thái ngồi ở bàn làm việc đối diện với cô, cây bút đi chuyển không ngừng trên giấy.

– Thái.

Cô khẽ gọi, hắn dừng bút, ngẩng mặt lên nhìn cô.

– Đồ ăn trên bàn em ăn đi.

– Anh ăn chưa.

Minh Thái ngập ngừng mấy giây, trả lời ”rồi”

– Anh nói dối, tốc độ ghi của anh sẽ chậm dần mỗi khi anh đói. Định qua mặt em sao, nhìn cách anh ghi kìa chậm hơn cả ốc sên. Ngoan, để em đút cho anh nhé.

Thái thả cây bút lên bàn, tiến về phía Ngọc Thư, ôm cô vào lòng, đầu gục lên vai cô.

– Mệt lắm sao hay nghỉ ngơi đi để em giải quyết công việc cho.

– Đừng rời xa anh được không. Năm năm là quá đủ với anh rồi. Xin em đừng đi, đừng rời khỏi tầm mắt của anh. Anh sợ mình không đỡ nổi áp lực công việc, em là điều duy nhất khiến anh cố gắng đến tận bây giờ. Em đi rồi anh biết phải làm sao.

– Em hứa em sẽ không bao giờ rời xa anh nữa. Minh Thái ăn một chút gì nhé, em đói rồi.

– Ừ.

Hai người cùng ăn bữa trưa muộn, cùng nhau ngắm biển. Những cơn gió mát lạnh nhè nhẹ thổi, sóng biển nhấp nhô nhấp nhô vỗ vào bờ cát vàng. Hạnh phúc đôi khi đơn giản lắm chỉ là cùng người mình yêu ngắm biển, nghe tiếng biển hát.

– Em muốn đi tắm biển không.

– Nhưng em không mang đồ tắm, đồ để thay.

– Không sao anh chuẩn bị hết cho em rồi. Đồ ở trong tủ ấy.

Ngọc Thư tiến về phía chiếc tủ gỗ, quần áo, đồ tắm, pijama thậm chí là đồ lót hắn cũng chuẩn bị sẵn cho cô. Liếc nhìn đám nội y màu đen mặt cô thoáng đỏ, lại còn ren nữa thế này có phải là bức người không. Cô mà mặc mấy cái này trước mặt Minh Thái chắc hắn sẽ nổi thú tính lên mất. Nhưng mà không mặc không được rõ ràng là ép người quá đáng.

– Thay đồ đi, chúng ta đi tắm biển.

– Không phải anh còn giấy tờ chưa ký sao.

– Giữa giấy với em tất nhiên anh sẽ chọn cái thứ hai rồi. Giấy không ăn được như em thì có thể. Anh cũng là đàn ông hơn nữa lại vô cùng nam tính thử hỏi có thể bỏ qua cơ thể tuyệt đẹp như thế này để đến với đống giấy vô tri ấy ư.

Ngọc Thư câm nín. Giá trị của cô lại có thể đem so sánh với đống giấy ấy chỉ có tên Minh Thái dám làm như vậy.

– Anh thích màu xanh da trời.

– Hừm, toàn bộ đồ bơi đều là màu anh thích. Phan Minh Thái, anh bức người quá đáng.

– Ồ vậy sao. Chà ai chuẩn bị lại tốt thế này nhỉ.

– Mèo khen mèo dài đuôi. Tránh ra cho em thay đồ.

Hai người nắm tay nhau, đi bộ về phía biển. Người đi trước mặt không thể vui sướng hơn, người đi sau liên tục ngó nghiêng canh cảnh đẹp để chụp ảnh.

– Chụp anh này.

– Chụp anh ?! Điện thoại em mà hư thì biết làm thế nào.

Mặt Minh Thái xuất hiện vô số vạch đen. Ngọc Thư cười như được mùa. Có người bị nói là lưu manh nhiều rồi, lưu manh thêm lần nữa cũng không sao. Minh Thái ôm chặt eo cô, chạy nhanh xuống biển.

– Phan Minh Thái, anh chán oxygen rồi hả.

Cô đứng dưới biển không ngừng tát nước về phía hắn. Minh Thái chồm về phía cô, ấn cô xuống nước.

– Anh cho em ba giây để miêu tả về anh. Miêu tả tốt anh sẽ cho em sống.

– Nếu không tốt thì sao.

– Hình phạt vô cùng nặng.

– Hai từ thôi : lưu manh.

Vừa dứt, môi cô bị Thái chiếm hữu, hắn nghịch ngợm vờn lưỡi cô, cắn nhẹ môi dưới của cô. Đến khi cô cảm nhận cơ thể mình hoàn toàn chìm dưới làn nước mát lạnh, mằn mặn Minh Thái vẫn không ngừng hôn.

Ngọc Thư đẩy Minh Thái ra, cả hai rời khỏi mặt nước, hít lấy hít để không khí.

– Anh muốn mưu sát em sao.

– Ai bảo môi em ngọt như vậy, còn thơm nữa. Sức quyến rũ quá lớn, làm sao anh cưỡng lại được.

– Biện minh, biện minh này.

Ngọc Thư cù lét Minh Thái khiến hắn không ngừng lăn lộn trên cát.

– Anh thua rồi tha anh đi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng

Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng

Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng nói về nó: Hà Minh Thư, gương mặt thanh tú, làn da trắng như

21-07-2016 42 chương
Tao Ghét Mày

Tao Ghét Mày

Vậy là Huy đã thành công hôm đầu tiên. Kế hoạch đã triển khai thành công. Sáng hôm

21-07-2016 18 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Biển Khóc

Biển Khóc

Tên truyện: Biển KhócTác giả: Hạt CátThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 28 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Mãi mãi là bao xa

Mãi mãi là bao xa

Dù cho thực tế chẳng ai bắt ta phải tin vào điều đó, dù ta có cân nhắc lí trí đến

29-06-2016
Thanh Chương quê tôi

Thanh Chương quê tôi

Hà Nội mùa này đã vào Thu! Cái thời tiết se se lạnh làm cho lòng ta dẫy lên

23-06-2016
Ghim lòng

Ghim lòng

Những lỗi lầm, bội phản, nỗi đau qua năm tháng ta có thể dần xóa nhòa. Thế còn vết

29-06-2016
Mưa tháng mười một

Mưa tháng mười một

Những u uất không còn được hòa thanh, tan ra thành từng con sóng nhỏ rồi chìm khuất

23-06-2016