XtGem Forum catalog
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 16
5 sao 5 / 5 ( 90 đánh giá )

Lấy Chồng Xứ Lạ - Chương 13

↓↓
Sáng bàn công việc.

bạn đang xem “Lấy Chồng Xứ Lạ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Trưa dùng cơm với khách.

Chiều kiểm tra các hồ sơ.

Tất bật, túi bụi...

Đến lúc gần tan sở, chừng ấy, Vũ Phúc mới sực nhờ tới việc vắng mặt đột xuất và khó hiểu của Đồng Phị Anh vội vã giơ tay nhấn chuông cho cô thư ký.

- Alộ Tôi đây. Hôm nay Đồng Phi có đến không cô Lan?

Ngọc Lan nhanh nhẩu trả lời.

- Thưa giám đốc, không ạ.

Vũ Phúc ngập ngừng:

- Thế có đơn từ xin nghỉ chứ?

- Dạ, cũng không biết, không thấy nữa.

Giờ thì Vũ Phúc không sao giữ bình tĩnh được nữa. Anh chợt nghĩ:

"Nhỡ Đồng Phi bị bệnh".

Ôi ! Nếu thế thì anh thật là tệ. Trước khi đi, dì Thuận cứ dặn đi, dặn lại mãi:

- Con ở nhà coi sóc nhà cửa và để ý Đồng Phi hộ dì nhé. Dì thấy Đồng Phi có vẻ không được khỏe lắm.

Lúc nãy, Vũ Phúc đã sốt sắng gật đầu, anh nhận nhiệm vụ chẳng chút do dự. Vậy mà bây giờ...

Bàn giao công việc lại cho phó giám đốc Tuấn, Vũ Phúc hối hả ra xe, rồi hối hả phóng về nhà.

Nhìn khung cửa vẫn đóng kín mít như ban sáng, Vũ Phúc thó cả tim.

Quăng bừa chiếc xe gắn máy vào một góc cây, anh run tay tra chiếc chìa khóa vào ổ.

Bên trong tối mù, phòng Đồng Phi khóa trái. Gọi mãi không nghe ừ hử, Vũ Phúc tung cửa xông vào. Anh rụng rời cả tay chân khi nhận ra trên chiếc giường cá nhân kê ở góc phòng, Đồng Phi nằm đó, mặt đỏ bừng bừng, tóc tai rũ rượi, môi khô ráp và hai bên má những giọt nước mắt chưa kịp ráo.

Chẳng cần phải nghĩ ngợi thêm, Vũ Phúc xô người tới, xốc Đồng Phi dậy bằng đôi tay rắn chắc nhưng đang run rẩy của mình, quày quả chạy bổ ra cửa.

May cho Vũ Phúc là hôm nay không mưa nên đường không trơn tuột, lầy lội, giúp anh có thể điều khiển xe dễ dàng với tốc độ khá lớn. Nửa giờ sau, Vũ Phúc đã đưa được Đồng Phi đến bệnh viện.

Sau khi được bác sĩ cho biết Đồng Phi sốt rất cao là do vết thương ở chân bị nhiễm trùng, Vũ Phúc chưng hửng. Anh đứng ngây người ra:

- Cô ấy làm gì để phải bị thương chứ?

Vị bác sĩ khó chịu ra mặt:

- Chuyện ấy cậu đi mà hỏi bệnh nhân, sao lại hỏi tôi? Một vết cuốc vào chân khá sâu, chắc hẳn máu ra nhiều và đau cũng không ít, vậy mà cậu không hay biết thật à? Tệ nhỉ !

Vũ Phúc chẳng biết phải trả lời sao với vị bác sĩ cả. Nếu bảo anh tệ cũng không đúng. Từ hôm dì Thuận đi đến nay, Đồng Phi cũng tránh mặt anh kỹ hơn nữa. Mà đã không gặp thì làm sao anh biết được việc gì xảy đến với cổ Còn như cho rằng anh không tệ thì lại càng sai muôn phần, bởi lẽ ra cô trốn thì anh phải nghĩ ra cách để tìm cho bằng được. Ít ra anh phải có trách nhiệm với những gì mà anh đã hứa, dù lòng anh đang không vui vì việc Đồng Phi bỗng dưng từ chối không về cùng anh, mà lại quá giang phó giám đốc Tuấn, trong lúc Tuấn và cô chẳng chung đường về. Anh không vui, thậm chí rất bực bội, bực đến mức phải bỏ mặc cô, nên mới xảy ra cớ sự.

Dẫu sao cũng là lỗi ở anh. Thôi thì ngậm bồ hòn làm thinh để cho vị bác sĩ mắng mỏ.

Tối đó, Vũ Phúc không về nhà. Anh ở lại bệnh viện chăm sóc cho Đồng Phi, khi thì chiếc khăn lạnh chườm trán, khi tách nước thấm môi.

Sáng hôm sau, Đồng Phi đã tỉnh hẳn. Xung quanh một màu trắng toát khiến Đồng Phi cảm nhận ngay là cô đang ở bệnh viện.

Chống khuỷu tay xuống giường, vô định chọn thế để có thể ngồi dậy, nhưng Vũ Phúc đã nhanh hơn.

- Để tôi giúp cho.

Anh bước tới và thật tự nhiên anh đưa tay đỡ lấy cộ Sau đó, anh kéo gối kê phía sau thành giường để Phi tựa vào.

Vũ Phú ôn tồn:

- Sao cô không nằm nghỉ thêm cho khoẻ?

Tuy đầu còn váng vất, mắt thì đang hoa lên, Đồng Phi vẫn mím môi đáp:

- Tôi thấy mình đã khoẻ lắm rồi. Anh đưa tôi đến đây từ bao giờ thế?

- Hôm quạ Hôm qua tôi đã đưa cô đến đây - Anh nói tiếp bằng giọng không hài lòng - Cô cũng lạ thật ! Bị thương nặng thế mà lại giấu kín bưng không hở một lời cho tôi biết. Cứ nghĩ là cô bị trúng mưa hay cảm nắng, chừng nghe bác sĩ bảo rằng cô bị thương do để lâu và băng bó không cẩn thận nên vết thương đã bị nhiễm trùng nặng, tôi như từ trên trời rơi xuống, ngơ ngơ ngác ngác, báo hại ông ấy mắng cho một trận vô phương chống đỡ.

Đồng Phi cụp mi, tránh ánh mắt nhìn của Vũ Phúc:

- Tôi xin lỗi. Tự tôi nghĩ là sẽ không có gì, sẽ chẳng sao hết, chỉ cần uống kháng sinh vài hôm là khỏi.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương
Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai một truyện teen đầy hài hước mà KhoTruyenHay.Gq muốn giới thiệu

21-07-2016 69 chương
Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng

Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng

Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng nói về nó: Hà Minh Thư, gương mặt thanh tú, làn da trắng như

21-07-2016 42 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Chúng ta ly hôn đi

Chúng ta ly hôn đi

Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: "Chúng ta ly hôn đi!". *** Lúc anh nói câu

28-06-2016
Cành hồng có gai

Cành hồng có gai

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

26-06-2016
Nút pause trong tình yêu

Nút pause trong tình yêu

Vẫn biết là em chẳng xuất sắc, chẳng nổi bật mà cũng chẳng xinh đẹp rung động

01-07-2016
Hai chiếc USB

Hai chiếc USB

Sáng nào cũng vậy, trước giờ đi làm, Diệp Thư lại đứng trước gương, cẩn thận

30-06-2016
Tường vi thổn thức

Tường vi thổn thức

Mẹ bảo: nuôi để làm thịt, nên thích lúc nào là làm thịt gà lúc đấy. Anh Lâm nhà

30-06-2016
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương