Teya Salat
Hôn Ước Quý Tộc

Hôn Ước Quý Tộc


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 40
5 sao 5 / 5 ( 24 đánh giá )

Hôn Ước Quý Tộc - Chương 30

↓↓
-Cô chủ?

bạn đang xem “Hôn Ước Quý Tộc ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Hải Nghi bắt được hai từ trọng yếu trong câu nói của Jenny Trần, khó hiểu hỏi ngược lại.

-Vợ à, đây là Jenny Trần, là người mà trước đây ông nội nhận nuôi, hiện tại đang học tập và làm việc ở nước ngoài. Chị ấy mới đáp chuyến bay sáng nay. Là người nhà Trần Vũ cho nên chị ấy gọi anh là cậu chủ.

Nghe Hải Nam nói, lúc này sắc mặt của Hải Nghi mới hòa hoãn vài phần. Nếu đã gọi Hải Nam là cậu chủ thì gọi cô là cô chủ cũng không có gì lạ.

Hải Nghi mãi đánh giá người Jenny Trần mà không để ý đến ánh mắt của Hải Nam cũng nhìn Jenny Trần có chút khác thường.

Nhận thấy được ánh mắt hàm ý của Hải Nam, Jenny Trần mỉm cười chuyên nghiệp hướng Hải Nam nói.

-Cậu chủ tôi có một tài liệu quan trọng muốn đưa cho cậu. Hay là chúng ta lên phòng của tôi đi.

Jenny Trần khi nói thỉnh thoảng lại ngó nhìn Hải Nghi. Trong lòng Hải Nghi ẩn ẩn khó chịu, cô không muốn Hải Nam ở cùng người khác.

Bên cạnh Hải Nam đã không chút do dự mà nắm tay Hải Nghi đứng dậy, dẫn đầu đi trước.

-Vậy đi thôi.

Hải Nghi vẫn không chút nghi ngờ mà đi cùng với Hải Nam. Trong lòng buông lỏng vì Hải Nam đã không do dự mà dắt cô cùng đi. Tâm trạng vì thế mà vui vẻ hẳn lên.

Khi Jenny Trần mở cửa thì một mùi hương dễ chịu xông vào mũi, khiến người ta thư thái, cả người như nhẹ nhàng hẳn ra.

Đột nhiên Hải Nghi thấy Jenny Trần đi lên phía trước xoay người mỉm cười nhìn cô. Giống như mang theo ma lực, khiến cô làm theo những điều cô ta nói.

-Cô chủ, nhìn tay tôi đi.

Trên tay cô ta cầm một đồng tiền bạc, khi cô ta xòe tay ra thì đồng bạc rơi xuống, treo thẳng đứng trên tay Jenny Trần nhờ một sợi chỉ trắng. Hai mắt Hải Nghi bắt đầu hoa lên, nhìn đồng bạc cứ liên tục lắc lư lắc lư trước mắt cô. Trong lòng kinh hoảng cô cảm nhận được điều gì đó bất thường.

Nhưng tất cả đã không còn kịp rồi. Trước khi cô ngất đi thì bên tai nghe rõ mồn một giọng nói quen thuộc của Hải Nam.

-Không sao rồi, có anh đây.

Sua đó Hải Nghi trực tiếp lâm vào hôn mê.

Hải Nam ôm cô đặt lên giường nhìn về phía Jenny Trần nói.

-Được rồi, cô bắt đầu đi.

Jenny Trần hiểu ý, nhanh chóng gật đầu.

Từ giây từng phút trôi qua, mồ hôi trên trán Hải Nghi càng lúc càng toát ra nhiều hơn, thân hình nhỏ bé không nhịn được mà run rẫy. Bàn tay nắm chặt tay Hải Nam giống như đó là nguồn sống duy nhất của cô.

Hải Nam một mực ngồi bên giường, đau lòng thay cô lau mồ hôi trên trán. Hắn biết mười mấy năm qua cô luôn sống với cơn ác mộng đáng sợ. Cho nên hắn mới nhờ Jenny Trần giúp đỡ. Hi vọng cô có thể dũng cảm đối mặt với ác mộng kinh hoàng đó, để từ đó không còn sợ hãi như thế mỗi khi đi ngủ.

Hải Nam đưa tay vuốt nhẹ chân mày đang cau chặt của cô, thầm thì.

-Hải Nghi, cố lên.

Cơn ác mộng kinh khủng đó lại tới nữa, Hải Nghi sớm đã quen thuộc từng chi tiết trong đó, cô rất muốn tỉnh dậy, không muốn nhìn thấy càng không muốn nhớ lại nữa.

Nhưng luôn một sức mạnh vô hình nào đó không cho cô tỉnh dậy, cô càng chống cự muốn mở mắt thì cảm giác đó càng mãnh liệt hơn.

Trong đầu bất chợt nhớ tới lời nói của Hải Nam trước khi ngất đi. Vì vậy cô tin rằng Hải Nam lúc này đang ở bên cạnh cô. Hải Nghi trong giấc mơ nhất thời bình tĩnh lại.

Vẫn là người đàn ông đáng sợ đó, vẫn ánh mắt khát máu cô không thể nào quên được. Người phụ nữ đáng thương hèn mọn quỳ dưới chân ông ta…

Máu và nước mắt hòa vào nhau làm một…

Người đàn ông đó chính là quỷ, là ma cà rồng… Thật đáng sợ.

Cô nhìn thấy khóe miệng ông tràn ra máu tươi… Nhìn thấy người phụ nữ thế nhưng đã ngã xuống…

Cô nhìn thấy chính mình hoảng sợ, thân thể nhỏ bé ngồi co rút sau cánh cửa sắt, bụm chặt miệng. Thậm chí vì khống chế hoảng sợ trong lòng mà cắn chặt bàn tay đến chảy máu, nước mắt như hàng loạt viên trân châu nho nhỏ mà lặng yên nối nhau rơi xuống…

Năm đó Hải Nghi mới bốn tuổi… Không thể nào đối mặt với sự thật tàn nhẫn cũng như không thể nào đối mặt với ác mộng mười mấy năm qua.

Nhưng hôm nay, Hải Nghi 17 tuổi, đã có thể dũng cảm đối mặt với cơn ác mộng kinh hoàng đeo bám mười mấy năm mà không hề trốn tránh…

Hải Nghi 17 tuổi, lúc này nằm yên trên giường, thân thể vẫn còn run rẫy, tay vẫn năm chặt bàn tay to lớn của Hải Nam chưa một lần buông ra, nước mắt lặng yên thấm ướt gối…

Chương trước | Chương sau

↑↑
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào là một truyện teen không chỉ có chút hài hước mà vô cùng, vô

24-07-2016 3 chương
Hôn Ước Quý Tộc

Hôn Ước Quý Tộc

Tên truyện: Hôn Ước Quý TộcTác giả: BambooThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 40 chương
Người lạ từng quen

Người lạ từng quen

Tôi thường ít khi muốn đi xa. Đơn giản vì sau mỗi chuyến đi lại cảm thấy mình mắc

23-06-2016
Cao thủ

Cao thủ

- Mày có thấy ai... khả nghi trên xe không? Trà chun mũi lại: "Khả nghi ư? Làm gì có!"

28-06-2016
Về nhà, là có mẹ

Về nhà, là có mẹ

(khotruyenhay.gq) Gửi "Chị Linh" của con Xin cho con được gọi Mẹ bằng cái cách gọi thân

27-06-2016
Bức thư cuối cùng

Bức thư cuối cùng

Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết, nhưng anh rất may mắn có đủ

27-06-2016