Duck hunt
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 18
5 sao 5 / 5 ( 111 đánh giá )

Học Viện Glamour - Chương 08

↓↓
-Làm gì ghê dữ vậy? Hihi.

bạn đang xem “Học Viện Glamour ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Henry cười nhỏ. Hình ảnh lúc cười thật khiến người ta muốn hôn ghê!

- Quần áo của cậu là do mấy người hầu thay đó, tớ không hề làm gì hết! Đừng có nghĩ bậy!

- Henry giơ hai tay lên đầu minh bạch cho mình, tôi cũng tạm tin cho cậu ta.

-Á! Chết rồi! Trễ giờ làm!

- Tôi đứng dậy, bước ra khỏi giường, loay hoay mọi nơi.

-Từ hôm nay cậu nghỉ làm ở chỗ đó đi!

-Cậu đang lảm nhảm cái gì vậy? Đồ của tớ đâu?

-Vứt rồi, cái bộ đồng phục đó không cần giữ làm gì!

-Điên à! Cậu có biết tớ kiếm việc làm khó thế nào không hả? Còn tiền thuê nhà nữa, cậu muốn giết tớ à!

- Tôi đứng chống nạnh trước mặt Henry. Phóc... Henry búng tay một cái, từ phía cửa, quản gia Trương bước vào, phía sau là đám người hầu.

-Từ nay, cậu làm việc ở đây! Đồng phục của cậu!

- Nói rồi, một cô hầu gái mang vào cho tôi bộ váy hầu có tông trắng ở chiếc tạp dề và tông đen cho chiếc váy bồng bềnh dài tới đầu gối, xinh xắn và đáng yêu.

-Người hầu ư?

-Không phải làm người hầu như họ mà là người hầu độc quyền!

- Henry cười nhếch môi.

-Người hầu độc quyền!

- Nghề gì mà kỳ vậy ta.

-Có làm hay không thì tùy cậu quyết định, bây giờ thì cũng trễ giờ làm rồi, tiền thuê nhà nữa. Tính sao đây?

- Henry như muốn dồn tôi vào đường cùng.

-Nhưng....nếu tôi làm thì được gì?

- Tôi nhìn chăm chăm vào bộ đồng phục.

-Chỉ cần nghe lời và làm theo lời tớ thì cậu muốn cái gì cũng được! Tôi đắn đo suy nghĩ một hồi lâu, rồi quay sang nhìn thẳng vào mắt Henry.

-Tớ đồng ý! Như một tia chớp, đám người hầu kéo tôi vào phòng thay đồ. Búi tóc, mặc đồ được hoàn thành trong nháy mắt. Tôi nhìn mình trong gương. Như một giấc mộng. Tối qua, tôi từ một Tiểu thư xinh đẹp, ăn mặc lộng lẫy đi dự yến tiệc, rồi ngay lúc này đây, tôi lại trở về đúng với vị trí của mình, một người hầu. Giống như cô bé Lọ Lem, được nhận phép màu từ bà tiên đỡ đầu, nhưng đến tiếng chuông thứ 3 vào lúc nửa đêm, mọi phép màu sẽ biến mất hết và cô bé Lọ Lem sẽ lại trở về đúng danh phận của mình, một đứa ăn nhà ở đậu không hơn không kém. Tôi bước ra khỏi phòng thay đồ, đứng trước mặt Henry.

-Mọi người ra ngoài hết được rồi!

- Nói rồi, cả ông quản gia và đám người hầu đều lui ra khỏi phòng. Giờ đây, căn phòng này chỉ còn lại tôi và Henry. Nói đúng hơn là Thiếu gia và một đứa hầu gái.

-Lấy cho tớ ly nước cam!

- Tôi cúi đầu rồi bước xuống nhà bếp. Khi vào nhà bếp, các chú đầu bếp đều nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.

-Sao hôm nay cháu lại mặc như thế?

- Một chú đầu bếp mập mạp hỏi tôi.

-Từ hôm nay cháu làm việc cho Thiếu gia ạ!

- Tôi cúi đầu, cười với mọi người một cái rồi đi lấy ly rót nước cam. Hai tay bưng nhẹ nhàng, tôi đặt ly nước cam xuống bàn. Henry thì nâng ly luôn, uống một ít.

-Thấy khó chịu à?

- Tay lật thêm trang báo nhưng miệng thì vẫn hỏi. Tôi không nói gì cả, chỉ biết cúi mặt.

-Thiếu gia hỏi thì phải trả lời chứ!

- Henry gấp tờ báo lại.

-Không có!

-Làm việc đi!

- Henry tiếp tục mở báo ra xem. Tôi thì loay hoay lau dọn phòng ngủ. Sau khi đã lau xong căn phòng, tôi mở cửa và định tiếp tục lau dưới nhà.

-Đi đâu đấy?

- Henry lên tiếng khiến tôi hết hồn.

-Làm việc!

-Cậu chỉ cần lau phòng này thôi, còn mấy cái kia thì để mấy kia làm!

-Nhưng....

-Nhưng nhị gì? Tớ nói thì phải nghe cơ mà!

- Tôi im lặng, đi đến chiếc ghế cạnh cửa sổ, đưa mắt ngắm mọi thứ bên ngoài. Trời xanh, mây trắng đang trôi bồng bềnh như đang nhảy múa trên một sân khấu màu mau yên ả. Tôi mở cửa sổ ra, từng cơn gió nhẹ nhàng thoảng vào, mát rượi, tôi dang tay ôm lấy từng đợt gió và từng tia nắng. Cứ mỗi cơn gió ùa vào, là mang theo mùi hương của các loài hoa đến bên tôi, mùi hương nhè nhẹ, trong lành. Tôi thấy phía bên trái đài phun nước là một khu vườn. Một khu nhà kính dưới cái ánh nắng này, trông như một viên pha lê đang phát sáng lấp lánh. Màu xanh của những cành cây phủ bên trong nhà kính thật xinh đẹp.

-Henry.....à......Thiếu gia!

- Tôi quay sang gọi cậu bạn đang mân mê tờ báo trên tay.

-Chuyện gì?

- Vẫn cầm tờ báo trên tay.

-Tớ muốn xuống vườn cây! Cho tớ xuống được không? Sau một hồi lâu không trả lời. Henry gấp tờ báo rồi đứng dậy, vươn vai một cái.

-Đi nào!

- Nói rồi, Henry bước đi. Tôi cũng lon ton đi theo, tôi biết, cậu ấy không phải kẻ nhẫn tâm tới nỗi không cho người hầu của mình đi ngắm hoa. Bước xuống làu, ai nấy đều cúi chào cậu ấy, tôi thỉ thấy hơi e ngại nên bước đi thật nhanh nhưng vẫn giữ khoảng cách là đứng phía sau cậu ấy.

____________

Tôi tung tăng ngắm mấy chậu cây nhỏ trong vườn. Tất cả các cây đều xanh mướt như được chăm sóc rất kĩ. -Mấy chậu cây này là ai trồng thế? - Tôi nhìn chằm vào chậu đinh lan trước mặt. -Có nói thì cậu cũng không tin! - Tôi quay người lại nhìn Henry thì thấy cậu ấy đang tưới nước cho vài cái cây gần đó. Cách tưới nước nhẹ nhàng, uyển chuyển như đã làm điều này hàng trăm lần rồi vậy. -Cậu trồng cây trong khu vườn này sao? -Không tin đúng chứ? -Woa~ Cậu tuyệt quá! Có lẽ, Henry cũng không ngờ rằng, tôi lại khen cậu ấy thay vì một vẻ nghi ngờ. Vì tôi rất ngưỡng mộ những ai có thể quyết tâm và cần cù trồng và chăm sóc cây như thế. Nhất là đối với một người con trai như Henry. -Lâm Vi này..... -Gì thế? -Cậu..........vẫn còn thích Khải Minh chứ? _____________________________ Cô gái trở nên im lặng trước mặt một chàng tri, một câu hỏi được đặt ra, cô gái sẽ trả lời thế nào? Có hay không? Nhớ hay quên? Và họ sẽ là gì của nhau?


Chương trước | Chương sau

↑↑
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Tên truyện: Gặp Anh Trong Chiều MưaTác giả: Himasu RinThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 25 chương
Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào là một truyện teen không chỉ có chút hài hước mà vô cùng, vô

24-07-2016 3 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Chỉ cần bên cạnh nhau

Chỉ cần bên cạnh nhau

Tôi bắt đầu thấy khó chịu với tình yêu của em, nó sâu sắc và chân thành đến khó

01-07-2016
Giá trị thực sự

Giá trị thực sự

Một lần nọ, cáo và báo cãi nhau xem ai đẹp hơn. Báo khoe từng cái đốm trên khắp

24-06-2016
Ăn sáng lúc năm giờ

Ăn sáng lúc năm giờ

- Vy này? - Dạ? – Hạ Vy dừng ăn, nhìn tôi chăm chú. - Tại sao lại thích anh? *** "Mùa

28-06-2016
Bụi thời gian

Bụi thời gian

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
No More

No More

"Chúng ta chia tay nhé?" Anh nhìn cô với đôi mắt nâu nhạt. Tại sao anh lại hỏi cô câu

23-06-2016
Của mình của người

Của mình của người

Và hoa ở nhà người, bèo ở ao vườn người, trang phục của người, sự dịu dàng của

23-06-2016