Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau

Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 27
5 sao 5 / 5 ( 99 đánh giá )

Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau - Chương 21

↓↓
-Mọi người nghe đây, mai chúng ta sẽ trở về nhà. Tôi đã thông báo với trường rồi, sức khỏe của Châu và Mai cũng đã phục hồi khá tốt nên chắc sẽ không sao đâu.

Bảo dõng dạc thông báo lịch trình.

-Vậy thì chỉ còn hôm nay là được ở lại đây chơi thôi sao?- Mai nói.

-Cậu đấy, lúc này rồi mà còn nghĩ tới việc đi chơi.- Hoàng đứng bên cạnh huých nhẹ vào người Mai.

bạn đang xem “Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-Kệ tớ, chưa được chơi nhiều mà.- Nó dẩu môi lên với Hoàng.

-Thôi được rồi, hôm nay đi chơi cho thỏa mãn đi là được rồi.- Bảo cốc nhẹ vào đầu Mai.

-Đau đấy, anh lúc nào cũng bắt nạt em.

-Thôi được rồi đấy, cậu đánh nữa xem.- Minh lên tiếng bênh vực.

-Rồi, biết rồi, tớ không dám nữa đâu.- Bảo giơ hai tay lên đầu hàng,

Qua chuyện lần này, có vẻ như mối quan hệ của Bảo và Minh đã tốt đẹp hơn, Minh cũng có thể cười nhiều hơn lúc trước.

-Chúng ta đi thôi, cũng phải đi chơi cho biết chứ.

Bảo khoát vai Dương kéo ra ngoài, mặc cho Dương vùng vẫy,kháng nghị.

-Em cũng đi chơi đây.- Mai nhanh chân chạy biến đi.

-Này, đợi tớ với.- Hoàng đuổi theo sau.

Minh đứng cạnh giường nhìn bốn người họ đi ra ngoài.

-Em có muốn ngồi dậy không?- Minh quay sang nhìn Châu.

-Em có thể tự đi được, không sao đâu ạ.

Trong phòng lúc này chỉ còn có Minh và cô khiến cho cô cảm thấy có chút bối rối. Châu tự mình đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, đón ánh nắng tràn ngập ngoài kia.

-Em thấy trong người thế nào rồi?- Minh đứng phía sau Châu, nhẹ nhàng hỏi.

-Không... không sao ạ.- Tim Châu bắt đầu đập thình thịch.

-Em lúc nào cũng nói là không sao cả.

-Thật... thật sự... là vậy mà.- Châu lắp bắp.

-Em sao thế?

-Không sao, không sao.

Châu quay người lại, vô tình rơi vào trong lồng ngực của Minh. Đang định trốn ra thì vòng tay Minh đã ôm chặt cô.

-Anh... Anh Minh.

-Đừng cử động, cứ để yên thế này đi.- Minh nhẹ nhàng.

Châu không giãy người nữa, an ổn đứng yên trong lòng của Minh. Lồng ngực của anh rất ấm áp, cô có thể nghe được nhịp tim trầm ổn của anh, cảm nhận được hơi ấm của anh. Mọi chuyện cứ như một giấc mơ, giấc mơ mà hằng đêm Châu vẫn hay mơ tới, không ngờ hôm nay lại trở thành sự thật.

-Đừng bao giờ để bản thân mình bị thương như vậy nữa.- Minh nhẹ giọng nói.

-Anh Minh?- Châu ngước mắt nhìn Minh, bắt gặp ánh mắt của Minh nhìn thẳng vào mình.

-Anh không muốn em gặp chuyện này một lần nữa đâu.- Minh nhìn Châu, nói kiên định.

Châu ngỡ ngàng nhìn Minh, cô có phải đã nghe lầm không? Lời Minh đang nói là có ý gì? Là đang nói cô sao?

Minh một lần nữa ôm chặt lấy Châu, dường như anh có chút bất an, có chút lo lắng. Châu ngây ngốc không biết phải phản ứng như thế nào.

-Em có biết không, bên anh luôn có một người con gái luôn bên cạnh anh, mặc dù anh có lạnh lùng, không quan tâm, nhưng cô gái đó vẫn luôn yên lặng mà bên cạnh anh, điều đó đã mang đến cho anh sự yên ổn mà anh cần, làm cho anh cảm thấy an ổn.

Anh đang nói đến ai? Là chị Ngọc ư?

-Anh không muốn cô gái đó vì anh mà gặp bất cứ chuyện gì, vì thế bao lâu nay anh vẫn luôn không tỏ ra quan tâm đến cô ấy.

Lời anh đang nói là có ý gì?

-Đến khi có chuyện xảy ra thì anh mới biết anh cần em đến mức nào. Châu à, đừng bao giờ để chuyện này xảy ra nữa. Anh sẽ không thể bình tĩnh nổi khi nghĩ đến việc này sẽ xảy ra đâu.- Minh ôm Châu thật chặt, như muốn cô hòa vào bản thân anh, trở thành một thể thống nhất.

Tim Châu bắt đầu đập nhanh hơn. Là Minh đang nói với cô sao? Là người bấy lâu nay cô thương nhớ đang nói với cô sao? Đây là sự thật hay vẫn chỉ là một giấc mơ quá đỗi ngọt ngào? Nếu là giấc mơ, cô tình nguyện đắm chìm mãi mãi không tỉnh dậy, chỉ muốn mãi đắm chìm trong vòng tay ấm áp này của anh thôi.

-Anh... anh Minh.- Mãi một lúc lâu sau, Châu mới thốt được thành lời.

-Sao vậy?- Lời Minh vẫn ấm áp.

-Anh... đang nói với em sao?

Minh thả tay ra, nhìn sâu vào mắt cô, đôi mắt anh chân thực và rất kiên định.

-Em... Em nghĩ... Anh và chị Ngọc.- Giọng cô càng nói càng nhỏ.

Minh khẽ mỉm cười, anh hôm nay lấy hết can đảm mới dám thổ lộ cùng Châu, điều lo sợ nhất là lo sẽ bị cô từ chối, không ngờ câu cô muốn nói với anh là như thế.

-Thực ra anh và Ngọc đơn thuần chỉ là bạn mà thôi, người cô ấy thích là Bảo chứ không phải là anh.- Minh xoa nhẹ đầu cô.- Năm đó anh chỉ là nhận lời Ngọc giúp đỡ Bảo nhận ra tình cảm của mình, ai ngờ...

-Chuyện đã qua rồi, anh đừng nghĩ đến làm gì.- Châu nhẹ nhàng nói.

-Ừ, mọi chuyện đã kết thúc rồi...- Giọng Minh trở nên xa xăm.

-Vậy... lúc nãy... là anh đang...- Châu nói nhỏ.

-Là anh muốn nói... anh... thích... em.- Minh nói chậm rãi từng từ.

Châu vỡ òa trong hạnh phúc, ôm chầm lấy Minh. Hóa ra đây không phải là mơ mà là sự thật...

-Mọi người đã chuẩn bị xong cả chưa?- Bảo hỏi.

- Chúng ta khởi hành được rồi.- Minh trầm giọng nói.

-Vậy được rồi, chúng ta sẽ khởi hành ngay bây giờ.

Bảo ngồi xuống cạnh Dương. Chiếc xe chở 6 người bắt đầu lăn bánh, đưa mọi người trở về nhà.

-Mọi chuyện đến đây là kết thúc rồi sao?- Dương hỏi Bảo.

-Ừ, kết thúc cả rồi. Không còn gì để lo lắng nữa đâu.

-Nhưng...

-Mai có lựa chọn riêng của em ấy, chẳng lẽ em không tin?

-Ý em không không phải là như vậy, nhưng em vẫn cảm thấy lo.

-Không sao đâu, mọi chuyện còn có anh đây mà.- Bảo quàng tay lên vai Dương.

-Anh thôi nói chuyện nhảm nhí đi.- Dương đẩy tay Bảo ra.

-Sao vậy, mới đó mà nhóc đã trở mặt với anh rồi sao?

-Không nói chuyện với anh nữa.- Dương quay mặt đi làm bộ giận với Bảo.

-Thôi mà, anh không nói nữa là được chứ gì? Đừng giận mà.- Bảo dỗ dành.

Tại hàng ghế phía sau...

-Chuyện hai chị em Anh rời đi, cậu cũng biết rồi phải không?- Hoàng hỏi Mai.

-Ừ.- Nó hờ hững trả lời.

Nhớ lại lúc trước khi lên xe, khi nghe tin Nhi và Anh đã rời khỏi mà nó không chút lo lắng hay ngạc nhiên làm Hoàng cảm thấy có chút lạ, không hiểu tại sao thái độ của nó có thể bình thản như vậy. Đó là người đã từng làm hại nó vậy mà nó lại chẳng có chút mảy may nào để ý.

-Tại sao cậu lại để họ đi.

Mai không trả lời Hoàng, nó nhìn cảnh vật đang lùi dần qua ô cửa kính. Nó cũng cảm thấy lạ, tại sao nó có thể tha thứ dễ dàng đến vậy. Là vì cảm thông? Hay đơn giản là vì nó cảm thấy thương cho lối quan niệm sai lầm của Nhi? Nó cũng không biết nữa, chỉ biết rằng, khi nhận được bức thư của Nhi gửi cho nó từ Minh, nó không hề tức giận Minh, cũng chẳng hề lo lắng, trăn trở. Chỉ cảm thấy có lẽ đây là kết cục tốt cho tất cả mọi người.

Nó ngồi trong phòng rất lâu mới mở bức thư ra. Nó thật sự muốn biết một người khi đã đến bờ vực khi quay đầu sẽ có những lời gì muốn nói với nó.

“Xin lỗi.

Giờ này nói lời này có lẽ đã quá muộn nhưng tôi vẫn muốn nói lời này với em, thật sự xin lỗi em.

Những ngày đầu khi gặp em, tôi biết em là một cô gái tốt và dễ thương.

Nhưng lòng đố kị, ganh ghét của tôi khiến những ưu điểm của em trở nên đáng hận trong mắt tôi.

Vì thế, tôi không thể chấp nhận có người con gái tốt đẹp như vậy bên cạnh Minh, vì tôi muốn cậu ấy phải là của tôi.

Có lẽ tôi đã sai. À không, tôi thật sự đã sai lầm, không nên để những ý nghĩ nhỏ nhen, lòng đố kị ấy che mờ mắt.

Tôi viết cho em bức thư này không phải để xin em tha thứ cho tôi mà chỉ muốn gửi đến em lời xin lỗi của em. Tôi không có can đảm để đứng đối mặt với em mà nói lời xin lỗi của tôi.

Từ nay trở đi, có lẽ tôi nên thay đổi, nhưng không phải ở đây.

Tôi sẽ cùng Anh rời khỏi nơi này đến một nơi khác để bắt đầu lại.

Biết đâu sau này khi gặp lại, tôi và em sẽ thật sự trở thành bạn như lúc đầu chúng ta đã từng.

Em có chấp nhận làm bạn với tôi một lần nữa không???”

Thật sự nó và Nhi có thể trở thành bạn một lần nữa không, đó cũng là câu hỏi mà nó cảm thấy băn khoăn.

-Sao vậy?- Hoàng kéo nó về thực tại.

-Không sao.- Nó nói nhẹ.

-Không sao thì nghỉ một chút đi, cậu bị say xe mà.

-Ừ.-Nó gối đầu lên vai Hoàng.- Cho tớ tựa một chút.

-Không sao.- Hoàng nói nhỏ.

Đầu nó từ từ nặng dần trên vai Hoàng, cậu nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế sao cho nó được thoải mái. Được nó tựa vào làm Hoàng thực sự rất vui, cuối cùng thì nó cũng xem cậu là điểm tựa để tựa vào khi mệt mỏi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Biển Khóc

Biển Khóc

Tên truyện: Biển KhócTác giả: Hạt CátThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 28 chương
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh là một trong những truyện teen rất hay mà các bạn không nên bỏ

21-07-2016 120 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Đơn Phương !!!

Đơn Phương !!!

Lời tựaKhi tôi bắt đầu đặt bút viết ra những dòng này cũng là lúc tôi thả mình

20-07-2016 3 chương
Sai lầm của quạ

Sai lầm của quạ

Từ trên mỏm núi cao có con đại bàng lao xuống cắp một con cừu non bay đi. Một chú

24-06-2016
Bức hoạ không nét vẽ

Bức hoạ không nét vẽ

Lòng người có những khoảng lặng, vui chẳng được mấy chốc mà sao buồn thì cứ dài

24-06-2016
Tình yêu Unfriend

Tình yêu Unfriend

Gặp nhau vào một chiều đông lạnh, cổng trường không ai nhóm lửa cớ sao tim ấm áp.

24-06-2016
Những dòng lưu bút

Những dòng lưu bút

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Những cây

27-06-2016
Đôi cánh thiên thần

Đôi cánh thiên thần

Các bạn nhỏ vây quanh lấy cậu, hết bạn này đến bạn khác sờ vào "đôi cánh" ấy.

01-07-2016
Nhật ký của tử thần

Nhật ký của tử thần

19:00 pm Việt Nam. Chỉ khẽ lắc mình trong vòng nửa cái chớp mắt Y đã đằng không lơ

23-06-2016
Em Đã Là Thiên Thần

Em Đã Là Thiên Thần

Tên truyện: Em Đã Là Thiên ThầnTác giả: mrxau (vozer)Thể loại: Truyện Teen, VOZTình

22-07-2016 22 chương

Duck hunt