XtGem Forum catalog
Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau

Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 27
5 sao 5 / 5 ( 104 đánh giá )

Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau - Chương 17

↓↓
Cô giáo chủ nhiệm lớp của Mai tỏ ra vô cùng lo lắng, là học sinh của lớp mình chủ nhiệm bị mất tích, không lo lắng làm sao được. Nghe nói khu vực này không nguy hiểm nhưng rất dễ bị lạc, hình như lúc trước cũng có một trường hợp như vậy xảy ra nên mỗi lần tổ chức hoạt động dã ngoại, trách nhiệm và tinh thần của các thầy cô đều rất lớn. Nếu không may xảy ra lần nữa thì uy tín của trường sẽ bị suy giảm, còn các hoạt động như thế này rất có nguy cơ bị hủy bỏ. Ở đây trách nhiệm của cô là rất lớn.

-Vẫn chưa tìm thấy, điện thoại cậu ấy không thể liên lạc được.- Dương tắt điện thoại quay lại nhìn mọi người.

-Làm sao bây giờ, nếu cứ như thế này cũng không phải là cách.- Hoàng lo lắng.

-Hay là nhờ mọi người đi tìm luôn đi?- Dương nôn nóng.

bạn đang xem “Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-Không được, nếu như thế thì sẽ làm mọi người bị trễ lịch trình, hơn nữa sẽ gây ảnh hưởng xấu đến nhiều việc khác.- Bảo nói.

-Cậu ấy nói đúng, việc này không nên để nhiều người biết, tốt hơn vẫn là chúng ta tự mình tìm.- Minh đồng tình.

-Chúng ta sẽ ở lại đây cho đến khi tìm ra các cậu ấy, như vậy có được hay không?- Dương nghi hoặc.

-Để đó cho tôi.

Bảo tiến về phía cô giáo chủ nhiệm đang đứng ngay chiếc xe buýt gần đó, trông cô cũng đang lo lắng. Bảo lễ phép mở lời.

-Thưa cô, hay là cô cứ thông báo cho các thầy cô khác và cho các bạn về trường trước theo lịch trình, bọn em sẽ ở lại tiếp tục tìm ạ.

-Nhưng...

-Không sao đâu cô, gần đây cũng có nhà trọ, bọn em sẽ ở lại tìm kiếm, hơn nữa sau chuyến dã ngoại cũng là khoảng thời gian nghỉ nên sẽ không bị sao đâu ạ.

-Còn gia đình các em thì sao?

-Bọn em sẽ thông báo về nhà, cô không cần lo đâu ạ.- Minh lên tiếng.

-Hai chúng em cũng sẽ ở lại ạ.-Bỗng một giọng nói vang lên.

-Cô ở lại làm gì?- Tiếng Minh tỏ rõ sự khó chịu.

-Dù gì tôi cũng là một người bạn của em ấy, Mai mất tích tôi cũng rất lo lắng.- Nhi từ tốn nói.

-Tôi muốn ở đây cùng chị ấy- Anh nói tiếp.- Ở nhà tôi chỉ có một mình thôi.

Vì Nhi và Anh ở cùng một nhà, hơn nữa bố mẹ của Anh và Nhi đều đi đang ở nước ngoài nên Anh muốn ở cùng Nhi là điều dễ hiểu. Nhưng tại sao Anh và Nhi lại muốn ở lại, đây là điều khiến Minh băn khoăn, theo anh biết thì quan hệ giữa họ cũng đâu có tốt lắm.

-Cô và Mai là bạn?- Minh nghi ngờ.

-Tin hay không tùy cậu nhưng tôi thật sự đã cùng em ấy kết bạn.-Nhi không nhanh không chậm nói, đúng vậy, hai người “đã từng” kết bạn cùng nhau.

-Tùy cô, tôi không quan tâm.

Minh lạnh lùng quay lưng về phía Nhi, bây giờ, đều anh lo lắng nhất là tung tích của hai người kia, còn lại đều không quan trọng. Những người quan trọng của anh, Minh tuyệt đối không cho phép ai làm tổn thương, hơn nữa, còn một số chuyện anh cần phải làm rõ.

-Hay là cô ở lại đây cùng các em tìm kiếm?- Cô giáo vẫn chưa yên tâm.

-Không cần đâu ạ, như thế thì sẽ khiến cho nhiều người biết chuyện hơn thôi.

-Nhưng cô không thể để các em ở lại một mình như vậy, có người lớn bên cạnh vẫn tốt hơn.

-Cô đừng lo, bọn em đã là học sinh 12 rồi, tự biết cách chăm sóc bản thân và người khác.- Bảo tiếp tục thuyết phục.

-Thôi được rồi... Vậy các em ở lại cẩn thận, khi nào tìm được thì lập tức trở về.- Sau một hồi cân nhắc, cô cũng ra quyết định.

-Cô yên tâm, em sẽ chịu trách nhiệm về mọi người, ngoài ra còn có Minh và Nhi nữa, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi ạ.- Bảo đứng ra chịu trách nhiệm.

Anh cũng không muốn ai xen vào chuyện này thêm nữa, có những chuyện càng ít người biết càng tốt.

-Được rồi, có gì báo cho cô ngay nhé.

Vậy là Bảo, Minh, Nhi, Hoàng, Anh và Dương ở lại, còn toàn bộ học sinh đều trở về trường theo kế hoạch và đương nhiên theo ý muốn của những người ở lại thì chuyện này phải được giữ bí mật tuyệt đối. Điều này đều tốt cho cả hai bên.

Từng chiếc xe chở học sinh chầm chậm lăn bánh trở về trường, tiếng xôn xao từ từ lắng xuống, đến khi chiếc xe cuối cùng đã đi khuất sau những tán cây xanh, Bảo xách chiếc vali lên , quay lại nhìn mọi người.

-Chúng ta tìm phòng nghỉ chân đã, sau đó chia nhau ra tìm kiếm.

-Vậy chúng ta nhanh lên thôi.- Dương sốt ruột cả lên.

-Được rồi, đi thôi mọi người.- Bảo đi trước dẫn đường.

Đi bộ khoảng 10 phút thì gặp được một nhà nghỉ khá tốt, Bảo đứng ra sắp xếp mọi thứ chu toàn cho tất cả. Sau đó, thấy thời gian còn sớm, mọi người tản nhau ra tiếp tục đi tìm.

Dương đứng một mình đón những cơn gió đêm lạnh buốt đang thổi từ ngoài cửa vào. Đêm nay trời thật lạnh, nhưng trong lòng cô lại càng lạnh hơn, không biết giờ này, Mai và Châu có cảm thấy lạnh như Dương đang cảm thấy không nhỉ?

-Cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy.

Bảo khoác cho Dương chiếc áo ngoài rồi đứng ngay bên cạnh cô.

-Đừng lo lắng quá, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.- Bảo an ủi.

-Đã một ngày trôi qua rồi, thật sự sẽ không sao chứ?- Dương ngước mắt nhìn Bảo, ánh mắt đã mờ sương.

-Sẽ không sao đâu, đừng lo.

Bảo quàng tay lên vai Dương, để đầu của cô tựa vào lồng ngực ấm áp của anh. Nhìn Dương như vậy, anh cảm thấy thật xót xa, cô nhóc tinh nghịch thường ngày bây giờ thật quá yếu đuối. Trông cô giờ đây, anh chỉ muốn được chăm sóc, bảo vệ cô mà thôi.

-Cứ như thế này thật khiến người khác không yên.- Dương thổn thức.- Tại sao anh không chịu báo cảnh sát?

-Bởi vì anh biết, chuyện này tốt nhất đừng nên cho cảnh sát tham gia.

-Anh nói thế là sao?- Dương thoát khỏi vòng tay của anh, ngẩng đầu lên nhìn Bảo.

-Hãy tin anh, có được không, họ sẽ không sao đâu.

Bảo nhìn sâu vào mắt cô, ánh nhìn vô cùng kiên định, nó khiến Dương cảm thấy an lòng. Phải, cô tin tưởng anh đến cô cũng không thể hiểu tại sao mình lại tin tưởng đến vậy, Tiếp tục dựa đầu vào lồng ngực Bảo, trong lòng Dương cảm thấy ấm áp hơn, hình như lâu lắm rồi, cô mới có thể tựa vào người khác như thế này...

Ở một nơi khác.

-Minh, cậu nên nghỉ sớm đi, đứng đó sẽ bị lạnh đấy.- Kim nhẹ bước lại gần .

-...

-Khoác áo vào đi, sẽ tốt hơn đấy.

Nhi đưa tay lên định khoác áo cho Minh thì anh đã nhanh chóng tránh đi làm cho tay Nhi phải dừng lại nơi không trung, cảm giác hụt hẫng tràn ngập trong lòng. Nhi mím môi, tiếp tục nhẹ nhàng nói.

-Trời đêm lạnh lắm, cậu bị cảm thì không tốt đâu.

-...- Đáp lại Nhi vẫn chỉ là sự im lặng đến lạnh lùng của Minh.

-Tại sao cậu cứ đối xử với tôi như thế, tôi không tốt ở điểm nào chứ?- Nhi tức giận.

-Tôi không cần cô đối tốt với tôi.- Minh lạnh lùng nói, không hề liếc mắt nhìn Nhi lấy một lần.

-Nhưng người tôi muốn đối tốt lại là cậu.

-Vậy thì xin lỗi, tôi không nhận.

-Tại sao cậu lại như vậy?

-Tôi luôn như vậy, không phải sao?

-Không đối với nhỏ Mai, cậu không như vậy.

-Đó là chuyện của tôi.

-Tôi không thích như thế.

-Hình như cô đã đi hơi xa rồi đấy. Nghe cô nói như thế, tôi vẫn không thể nào tin được cô và Mai là bạn.

-Tôi và Mai là bạn và chuyện này không liên quan tới nhau.- Nhi cảm thấy hơi thất thố nên vội nói chữa.

-Vậy thì chuyện của tôi cô cũng đừng nên quan tâm đến làm gì.

-Tại sao tôi lại không được quan tâm?

-Cô hỏi hơi nhiều rồi đấy, tôi nhắc lại lần nữa, giữa tôi và cô không hề có bất cứ quan hệ nào cả, vì thế chuyện của tôi, cô đừng nên quan tâm, chuyện của cô tôi cũng chẳng có hứng thú nào đâu.

-Cậu...- Nhi tức giận bừng bừng nhưng không biết phải nói sao.

Minh để mặc Nhi đứng đó, lập tức xoay lưng rời đi. Cái lạnh lùng của Minh đối với cô còn lạnh hơn cả từng cơn gió lạnh đang thổi qua da thịt cô. Thật sự rất lạnh, lạnh đến mức cô muốn đập nát mọi thứ để làm tâm mình dịu bớt...

Nhi bỏ về phòng, thấy Anh đang ngồi khóc nỉ non ở trong phòng.

-Em làm sao vậy?- Nhi lại gần.

-Chị Nhi à...hức hức... Hoàng...hức hức... cậu ta đuổi em...

-Bình tĩnh nào, nói chị nghe xem.

-Hức hức... em vào phòng cậu ấy... chỉ định tìm cơ hội để nói chuyện thôi... nhưng chỉ nói được vài câu... thì cậu ấy đuổi em ra ngoài...

-Thế em đã nói gì?

-Em nói... cậu ta đi ra ngoài dạo bộ với em... cậu ta không chịu.

-Rồi sao?

-Em thấy chiếc móc khóa ở trên bàn... em cầm lên nghịch... cậu ấy thấy liền lấy lại... em tức giận nói vài điều về Mai thì cậu ấy đã đuổi em ra ngoài... CHị nói xem... con nhỏ đó có gì tốt mà cậu ấy lại vì con nhỏ đó mà đối xử với em như vậy... Hu hu hu.- Anh khóc to hơn.

-Đừng khóc, đừng khóc nữa. Con nhỏ đó làm sao có thể so bì được với em.- Nhi dỗ dành Anh.- Em đương nhiên là tốt nhất rồi.

-Vậy tại sao ai cũng đối với con nhỏ đó tốt vậy chứ hả chị Nhi?

-Em đừng lo, chị không để ai cướp đi những thứ thuộc về hai chị em mình đâu.- Nhi ôm lấy Anh vỗ về, ánh mắt toát lên sự nguy hiểm nhìn về phía khoảng không nào đó.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Học Viện Glamour

Học Viện Glamour

Học Viện Glamour là một truyện teen khá hay các bạn cùng đọc và cho cảm nhận nhé

21-07-2016 18 chương
Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo

Truyện này đem lại cho mình rất nhiều tiếng cười, nó không có những tình tiết rắc

23-07-2016 32 chương
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh là một trong những truyện teen rất hay mà các bạn không nên bỏ

21-07-2016 120 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Cáo Sa Bẫy Cáo

Cáo Sa Bẫy Cáo

Tên truyện: Cáo Sa Bẫy CáoTác giả: SâuThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhCông

23-07-2016 29 chương
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Khung cửa sổ lá rơi

Khung cửa sổ lá rơi

Dành tình cảm cho một người đâu phải là điều đáng xấu hổ, cũng chẳng có lý do gì

23-06-2016
Quảng Tâm

Quảng Tâm

Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía

24-06-2016
Sức mạnh của ý chí

Sức mạnh của ý chí

Tại ngôi trường làng nhỏ bé của một vùng quê nghèo thuộc bang Kansas, Mỹ, có một

24-06-2016
Mùi chay

Mùi chay

Cái giếng đó còn để dành riêng cho chị tắm. Và hắn còn mất ngủ vì..chị

30-06-2016
Hai bát mì bò

Hai bát mì bò

Audio - Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán bán mì của chúng tôi

01-07-2016
Đám đông nhỏ bé

Đám đông nhỏ bé

"Không vì những điều như thế này mà người ta thôi sống và tận hưởng cuộc sống.

24-06-2016