Old school Swatch Watches
Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Gặp Anh Trong Chiều Mưa


Tác giả:
Đăng ngày: 27-07-2016
Số chương: 25
5 sao 5 / 5 ( 47 đánh giá )

Gặp Anh Trong Chiều Mưa - Chương 24

↓↓
Chết Không Phải Là Hết

- Dậy! Dậy đi! Giờ này mà em còn ngủ được à?

- Yên!! Để yên cho người ta ngủ.

- Mai tha hồ ngủ. Sắp chết đến nơi rồi mà còn...hừ...dậy!!!!!

bạn đang xem “Gặp Anh Trong Chiều Mưa ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Biết rồi! Biết rồi! Em dậy ngay đây!

----------------------

- Nhìn gì? Xinh gái quá hả? - tôi từ nhà tắm bước ra lau khô tóc. Chết thì cũng phải sạch sẽ một chút chứ.

- Chẳng ai như em. Không sợ chút nào hả?

- Sao phải sợ? Chẳng phải anh chết rồi mà vẫn đứng lù lù nói chuyện với em được đấy thôi.

- Thật là....

- Anh nói em sẽ chết vì bất cứ lý do nào đúng không?

- Ừ.

- Em sợ đau lắm. Hay là mua thuốc ngủ uống nhỉ?

- Tuỳ em thôi.

- Shi. Chẳng biết đóng góp ý kiến gì cả.

Đi mua thuốc về quay lại chỗ công viên. Tôi thấy Hoàng Vũ nhìn chằm chằm cái gì đó. Hướng mắt nhìn theo thôi thấy một cô bé tầm 3, 4 tuổi đang đi về phía đường, một chiếc xe tải đang hướng đến.

- Nhóc đó chưa đến số.

- Sao anh biết.

- Anh không thấy thiên thần hộ mệnh của nhóc đó.

Ý anh là dù có bị xe đâm thì cô bé đó cũng sẽ không chết ư? Nó bé như vậy mà phải chịu đau đớn như vậy sao? Nó sẽ không chết nhưng như vậy thì tàn tật là khả năng rất lớn. Băng Di, dù gì mày cũng chết cơ mà? Nhưng chết như vậy đau lắm...hai phe tư tưởng của tôi đấu tranh không ngừng. Thời gian chẳng còn kịp suy nghĩ nữa. Tôi vội chạy đến ôm lấy nhóc.

- Băng Di!! Em làm gì vậy!!! - tiếng Hoàng Vũ hét lớn. Tôi mặc kệ.

*Rầm*

Tôi nghe loáng thoáng tiếng mọi người hô hào, lờ mờ thấy mình trên vũng máu. Cô bé đó được mọi người bế ra. "Nó không bị gì, chỉ xây xát nhỏ." tôi nghe được ai đó nói. Khẽ mỉm cười. Tôi lịm đi. Tôi biết, thời khắc của mình đã đến.

-------------------------

Tôi tỉnh dậy ở một cánh đồng hoa thoang thoảng mùi của gió. Một cô gái có khuôn mặt đẹp như thiên sứ mặc chiếc váy trắng muốt nhìn tôi mỉm cười.

- Cô là ai? Tôi đang ở đâu?

- Tôi là một Kamira. Sứ mệnh của tôi là dẫn dắt các linh hồn.

- Dẫn dắt các linh hồn?

- Cô có hai sự lựa chọn. Một là cô trở thành một thiên thần hộ mệnh với điều kiện là sẽ mất đi toàn bộ ký ức. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mình cô sẽ lấy lại được kí ức của mình.

- Và trở thành tiểu thiên thần phụ giúp các vị thần hoặc trở thành một người khác?

- Đúng vậy.

- Lựa chọn còn lại là...?

- Tan biến.

- Tan biến??? Nghĩa là hoàn toàn biến mất??

- Chính xác. Nhiều linh hồn cảm thấy mệt mỏi với những vòng luân hồi. Họ lựa chọn sự tan biến để chấm dứt cái vòng luẩn quẩn đó.

- Tôi nghĩ mình không muốn tan biến đâu.

- Được. Cô sẵn sàng chưa?

- Sẵn sàng làm gì?

- Mất đi ký ức và trở thành thiên thần hộ mệnh.

Tôi gật đầu chắc nịch. Cái cảm giác đầu óc rỗng tuếch thật là khó chịu. Chẳng có chút ký ức gì trong đầu tôi ngay cả việc mình là ai. Nhưng sự thật tôi đã chết và bây giờ là thiên thiên thần hộ mệnh cho một cô nhóc 16 tuổi của thì không bị mất đi. Mặc dù tôi cũng chẳng biết tại sao mình chết. Haizzz...

Suốt mấy ngày qua tôi đi theo chỉ thấy cô nhóc suốt ngày đến lớp rồi về nhà nhốt mình trong phòng. Cuộc sống khép kín không có lấy một người bạn. Kamira nói chuyện rằng chỉ nên xuất hiện khi thời khắc cận kề người đó khỏi hoang mang và sống lạc quan những ngày cuối đời. Nhưng tôi thấy cô nhóc này thật lãng phí cuộc sống mà.

- Chị là ai? Sao vào được phòng tôi??

- Chị là thiên thần hộ mệnh của em.

- Chị đang đóng film đấy à? Lảm nhảm cái gì vậy?

- Chị nói thật. Chị là thiên thần hộ mệnh của em.

- Thiên thần gì chứ? Hay chị là trộm? Bố!!! Mẹ!!! NHÀ CÓ TRỘM. CỨU CON.

- Trộm đâu???Đâu???? - hai người trung tuổi một nam một nữ người cầm gậy người cầm chổi xông vào.

- Bố mẹ em à? Họ không thấy được chị đâu - tôi nhún vai.

- Đừng nhiều lời. Bố mẹ, bắt lấy chị ta giao cho cảnh sát đi.

- Con nói ai vậy? - hai người họ ngơ ngác không hiểu.

- Chị ta đứng ngay đây mà!!

- Chị đã nói họ không thấy được chị rồi mà. Em nói nữa họ lại bảo em hoang tưởng đấy.

- Bố mẹ không thấy thật ạ? - cô nhóc cố hỏi lại.

- Ai cơ? Mẹ có thấy ai đâu? - người phụ nữ nhìn ngang dọc.

- Thy! Con học ít thôi! Học nhiều quá không tốt đâu. - người đàn ông thở dài rồi ra ngoài. Người phụ nữ cũng lắc đầu đi ra.

- Chị thật sự là thiên thần hộ mệnh của tôi?

- Em cũng thấy rồi. Chị chỉ muốn thông báo với em là : em chỉ còn 5 ngày nữa nên đừng có lãng phí cuộc sống nữa.

- 5 ngày? Chị vui tính thật. Tôi đang khoẻ mạnh thế này làm sao mà chết được?

- Em có thể chết vì bất cứ lý do gì. Trượt chân ngã? Xe tông? Đang đi cành cây rơi vào đầu?? Bất cứ lý do gì.

- Chị đừng nói nữa. Tôi không muốn chếttt. Tôi mới 16 tuổi sao đã phải chết? - cô nhóc chui vào chăn trùm kím đầu.

- Đơn giản là số em đã tận.

- Chị đi đi! Tôi không tin! Không tin!! Tôi không muốn chết.

Không biết lúc thiên thần hộ mệnh của tôi xuất hiện tượng thì tôi có kích động như vậy không nhỉ?? Có lẽ tôi xuất hiện hơi sớm thì phải.

- Ui za..- Thy va vào một cậu bạn.

- Đi đứng phải nhìn đường chứ. - Tiếng cậu ta quát.

Thy không nói gì chỉ nhìn cậu ta đã đi xa.

- Con trai gì mà thô lỗ. Đáng ghét. - tôi bất bình.

- Chị biết gì mà nói - nhỏ Thy gắt.

- Hoá ra em thích cậu nhóc đó hả??

- Đấy không phải chuyện của chị. - nhỏ Thy hậm hực bỏ đi.

Tôi dám chắc một tỉ phần trăm là nhỏ Thy kết cậu nhóc đó rồi. Thích mà sao không nói?? Ngu ngốc. Mà không biết hồi trước mình có thế không nhỉ??

- Thích người ta sao không nói? Định ôm bí mật đến lúc chết hả?? - tôi đột ngột xuất hiện ngồi cạnh nhỏ.

- Chị đừng có xuất hiện đột ngột như vậy được không? - nhỏ vuốt ngực thở dốc.

- Nhiệm vụ của chị là giúp em hoàn thành tâm nguyện trước khi chết. Nói đi. Tâm nguyện của em là gì??

- Chị chẳng làm được đâu.

- Nói đi! Chị sẽ cố gắng.

- Tôi muốn một cuộc sống khác như thế này.

- Là sao??

- Chị nhìn đi! Tôi lúc nào cũng biệt lập với mọi người. Họ đang bàn bạc kế hoạch văn nghệ 20-11 rất sôi nổi phải không? Chẳng ai quan tâm tôi đến tôi...

- Đấy là do em tự tách mình ra đấy chứ.

- Tôi biết. Nhưng giờ tôi muốn thay đổi.

- Đơn giản. Hãy bắt đầu thay đổi ngay bây giờ đi!

- Bằng cách nào?

- Đăng kí một tiết mục đi?

- Chị nói gì? Tôi không quen đứng trước nhiều người.

- Tập dần rồi quen. Hát hay không bằng dám hát trước mặt mọi người.

- Triết lý gì nghe lạ vậy?

- Chị chế đấy - tôi gãi đầu cười cười.

Sau khi đăng ký tiết mục văn nghệ, mọi người trong lớp ai cũng ngạc nhiên nhưng đồng ý luôn vì họ cũng không muốn một cá nhân nào tách ra khỏi tập thể. Mấy ngày này Thy đã không còn như trước, nhỏ đã có rất nhiều bạn. Một cuộc sống bình thường như những cô nhóc 16 tuổi khác. Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ và lấy lại được ký ức.

Tôi thấy mình đang ở một nơi rất kỳ lạ. Các đám mây bay xung quanh mình. Chẳng lẽ...

Chương trước | Chương sau

↑↑
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch

Truyện Mèo Xù Ngốc Nghếch là một truyện teen khác hấp dẫn và thú vị, truyện đưa

22-07-2016 37 chương
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Sức mạnh của ý chí

Sức mạnh của ý chí

Tại ngôi trường làng nhỏ bé của một vùng quê nghèo thuộc bang Kansas, Mỹ, có một

24-06-2016
Mùa hoa dã quỳ

Mùa hoa dã quỳ

Hãy trân trọng những gì mà bạn đang có vì hạnh phúc không bao giờ đến với ta nhiều

27-06-2016
Người tình xứ núi

Người tình xứ núi

Gùi hàng gỡ xuống từ đôi vai hao gầy như trút đi gánh nặng khó gọi tên trong giây

23-06-2016
Khi hotgirl yêu

Khi hotgirl yêu

Anh có biết vì sao em lại yêu anh không? Vì anh không bao giờ hứa! *** 17h45'... Mở cửa

27-06-2016
Những ngày như thế

Những ngày như thế

Tự dưng, tất cả mọi chuyện khác trôi qua, nhẹ nhàng như gió, quan trọng là giờ tất

27-06-2016
Cười hay khóc!

Cười hay khóc!

Và nếu đến một ngày bạn không còn khóc được nữa thì đó cũng là lúc bạn chẳng

30-06-2016
Giày đỏ

Giày đỏ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016