Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai


Tác giả:
Đăng ngày: 26-07-2016
Số chương: 24
5 sao 5 / 5 ( 148 đánh giá )

Em Là Cô Ấy Thứ Hai - Chương 18

↓↓
Cô nhìn vào đôi bờ mi sưng lên vì bị đánh, đôi môi đang run run của anh. Không kiềm lòng được, cô khẽ cúi đầu xuống và hôn nhẹ vào đôi môi ấy. Rồi Lệ Dương bất chợt đứng phắt dậy, như chỉ sợ nhìn anh thêm một giây phút nữa cô sẽ không thể quay đầu bước đi.

bạn đang xem “Em Là Cô Ấy Thứ Hai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Lệ Dương đi theo tên đàn em ra phía gần cửa thì Hoàng Quân dùng hết sức lực còn lại của anh sau gần hai ngày bị bỏ đói gọi với theo cô:

“Lệ Dương, anh yêu em!”

Lệ Dương không thể ngờ, có chết cũng không thể ngờ một ngày cô lại được nghe ba từ này phát ra từ miệng Hoàng Quân. Ba từ ngày nào cô cũng chờ mong và hy vọng, để rồi thất vọng mỗi khi nhìn thấy anh trầm mặc cầm lên tấm ảnh của Ngọc Linh và nhìn nó với một vẻ đầy chua xót. Ba từ này của anh khiến cô chết đứng, cô quay đầu lại và tròn xoe mắt nhìn anh như để chắc chắn rằng mình không nghe nhầm.

“Anh yêu em! Vì thế xin em hãy giữ mình cho tới khi trở thành vợ anh.”

Nếu Lệ Dương không phải là người có trái tim khoẻ mạnh có lẽ cô đã bị Hoàng Quân dọa cho bất ngờ đến chết. Vừa nãy là anh nói yêu cô, bây giờ là nói muốn lấy cô làm vợ. Cô có nghe nhầm không?

“Anh vừa nói gì cơ?” Đôi môi cô mấp máy hỏi lại.

“Em không nghe rõ sao, anh nói là muốn lấy em.”

Nếu câu nói này ở trong một hoàn cảnh khác, một tình huống khác, Lệ Dương chắc chắn sẽ tin rằng anh đã dành tình cảm cho mình. Cô chắc chắn sẽ nhảy lên ôm chầm lấy anh và nói rằng cô đồng ý. Thế nhưng, câu nói này anh lại nói trong một hoàn cảnh trớ trêu như vậy. Liệu có bao nhiêu phần trong câu nói ấy là thật lòng, hay chỉ là anh không muốn mình phải sống trong mặc cảm tội lỗi suốt quãng đời còn lại vì đã để cô phải hiến thân vì anh.

Lệ Dương nở nụ cười, một nụ cười chua xót:

“Có câu nói này của anh, em cảm thấy rất hạnh phúc. Đây là do em tự lựa chọn, anh không bao giờ được nghĩ rằng em vì anh mà làm vậy. Em là vì bản thân mình thôi.”

Hoàng Quân nhắm mắt lại, có lẽ đang cố tìm kiếm một câu nói để thay đổi suy nghĩ và hành động dại dột của cô lúc này. Bản tính của cô là như vậy, ương bướng và cứng đầu. Chính vì bản tính này nên cô không chịu dứt ra khỏi anh, nên anh mới tìm lại được ánh sáng. Bây giờ, cũng chính vì bản tính này, cô lại làm mất đi chút ánh sáng cuối cùng còn lại của cuộc đời anh.

Có vẻ như hai tên du côn kia đã nóng lòng nóng ruột trước việc Hoàng Quân và Lệ Dương câu qua câu lại. Thằng mặt sẹo lên tiếng:

“Bọn này không có nhiều thời gian cho hai đứa mày dài dòng đâu. Cô em không định cứu nó à?”

Lệ Dương không trả lời hắn. Cô chỉ nhìn Hoàng Quân. Ánh mắt cô chứa đựng một sự đau thương vô hạn. Anh vẫn tiếp tục lắc đầu nhìn cô, muốn nói rất nhiều. Nhưng giờ cô đang đứng cách xa anh một khoảng, tiếng thều thào yếu ớt của anh cô căn bản không nghe được. Chính vì vậy, anh chỉ có thể dùng ánh mắt để nói rằng cô đừng hành động dại dột.

Nhưng đáp lại sự khẩn cầu của anh, Lệ Dương nhắm nghiền mắt và quay lưng lại bước nhanh về phía cửa kho.

oOo

Tên mặt sẹo đưa Lệ Dương đến một nhà nghỉ cách đó không xa. Đây có vẻ là địa bàn mà hắn thường xuyên lui tới để thỏa mãn nhu cầu sinh lý. Chủ quán, nhân viên ai cũng chào đón hắn rất niềm nở. Có người còn cười trớt nhả với hắn:

“Hôm nay đại ca có hàng mới à? Trông ngon đó.”

Hắn cười sảng khoái, khoác vai cô kéo lên cầu thang rồi rất tự nhiên mở cửa phòng 201.

Đây là lần đầu tiên Lệ Dương đứng trước tình huống như thế này. Cô không biết sau hôm nay cuộc đời mình sẽ đi về đâu. Cô chỉ biết cho tới bây giờ cô vẫn không hề hối hận về quyết định của mình. Điều cô muốn biết nhất là bây giờ Hoàng Quân thế nào, anh có còn bị chúng đánh nữa không?

Thằng mặt sẹo nhìn Lệ Dương bằng một ánh mắt rất thỏa mãn. Hắn đi lại gần định giơ tay cởi cúc áo của cô thì cô nhanh chóng lùi lại. Hắn nheo mắt:

“Cô em hối hận rồi sao?”

“Tôi muốn ông lập tức thả anh ấy ra.” Lệ Dương nhìn hắn cương quyết.

Hắn nhếch mép cười:

“Cô em vội gì chứ? Đợi anh vui vẻ xong sẽ thả hắn ngay.”

“Tôi đã theo đến đây rồi, ông còn sợ tôi chạy mất sao?”

Hắn cười ha ha:

“Dũng cảm thật đấy! Vậy cô em lấy gì để uy hiếp anh phải thả nó?”

Lệ Dương hít một hơi thật sâu, cô cố giữ cho giọng mình không run.

“Tôi không thoát được. Nhưng nếu tôi chết ở đây, ông cũng không tránh khỏi phiền phức đâu.”

Rõ ràng câu nói của cô làm hắn chột dạ. Hắn có nghĩ ba ngày ba đêm cũng không nghĩ tới việc một cô gái yếu ớt lấy cái chết ra để dọa hắn. Hắn cố nặn ra một nụ cười tự nhiên nhìn cô:

“Không đâu. Anh đây rất giữ lời, không bao giờ nói mà không thực hiện.”

Lệ Dương rất ngây thơ, nhưng cô không ngây thơ đến mức tin lời nói của một tên du côn.

“Ông hãy gọi điện bảo đàn em của ông thả anh ấy ra. Sau khi biết anh ấy bình an, tôi nhất định không để ông thất vọng. Tôi là một bác sỹ, tôi biết cách để người ta đạt đến khoái cảm tột cùng.”

Rõ ràng đây là một đề nghị rất hấp dẫn. Nhìn cặp mắt mơ màng của hắn, Lệ Dương biết mình đã ra đòn trúng. Hắn suy nghĩ một chút rồi rút điện thoại ra, Lệ Dương nín thở chờ đợi, cô rất muốn được nghe giọng nói của anh. Nhưng không hiểu sao đầu dây bên kia mãi không chịu bắt máy. Cô sốt ruột, thằng mặt sẹo cũng bắt đầu chửi thề. Một lát sau, cô nghe từ trong điện thoại vọng ra tiếng còi xe cảnh sát.

Hắn trừng mắt nhìn cô. Dĩ nhiên cô biết chuyện gì xảy ra, nhất định Hoàng Quân đã được cứu thoát. Cô cứ tự nhiên mà nở ra một nụ cười, không hề đề phòng cơn thịnh nộ của tên côn đồ trước mặt. Hắn vội vàng chồm tới xô ngã cô xuống giường, hắn nhìn cô tròng mắt vằn lên những tia máu, rít hơi qua kẽ răng:

“Mẹ kiếp!”

Hắn hung hăng xé quần áo của cô, giữ chặt hai tay cô ngang đầu, môi không ngừng áp xuống người cô. Lệ Dương vốn dĩ yếu hơn hắn, lại gần hai ngày không được ăn gì. Trận giằng co này cô vốn dĩ nắm chắc phần thua. Cô chỉ biết phản kháng yếu ớt bằng cách không ngừng giãy nảy và ngoảnh mặt đi để tránh những cái hôn thô tục của hắn.

Cho đến khi cô hoàn toàn kiệt sức và bất lực thì nghe thấy tiếng cửa phòng bị đạp đổ. Hoàng Quân như một kẻ điên chạy vào lôi cái vật thể đang đè nặng lên người cô và quăng xuống đất. Trong phút chốc cô thấy thân thể mình như được giải thoát, cô chỉ còn nghe được tiếng đấm đá và sau đó, có vẻ có thêm rất nhiều người nữa cùng chạy vào phòng, trong số đó hình như có cả Trần Vũ Hải.

Điều còn sót lại cuối cùng trong ký ức của Lệ Dương là Hoàng Quân gọi tên cô. Anh lấy một chiếc áo khoác ra bên ngoài tấm áo sơ mi đã bị nhàu rách vì giằng co của cô. Sau đó anh bế thốc cô lên, Lệ Dương lịm đi trong lòng anh.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Mật Mã Cuối Cùng

Mật Mã Cuối Cùng

Tên truyện: Mật Mã Cuối CùngTác giải: Ry Hanna (Lệ Quỳnh).Thể loại: Truyện Teen Hài,

27-07-2016 18 chương
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Tên truyện: Chuyện Tình Hoàng GiaTác giả: Du HuyễnThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 6 chương
Ép Yêu

Ép Yêu

Những nhân vật chính trong truyện!Văn Thanh Thu: là một cô gái dễ thương, xinh đẹp họ

23-07-2016 46 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tên truyện: Nụ Hôn Đầu TiênTác giả: Baby Hip - HopThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 10 chương
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch

Truyện Mèo Xù Ngốc Nghếch là một truyện teen khác hấp dẫn và thú vị, truyện đưa

22-07-2016 37 chương
Oan hồn bên bến sông

Oan hồn bên bến sông

Bất giác, nó rợn người, nhớ lại câu chuyện ma ở gốc đa này mà mấy ông

25-06-2016
Hóa đơn

Hóa đơn

Ngày kia Peter nghĩ : mình cũng viết một hóa đơn gửi cho mẹ, trong đó viết rõ những

01-07-2016
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh là một trong những truyện teen rất hay mà các bạn không nên bỏ

21-07-2016 120 chương
Nút pause trong tình yêu

Nút pause trong tình yêu

Vẫn biết là em chẳng xuất sắc, chẳng nổi bật mà cũng chẳng xinh đẹp rung động

01-07-2016
Lâu đài cát

Lâu đài cát

Với tôi, cuộc sống đẹp là khi ta sống mà có điều gì đó để hy vọng, trông mong.

24-06-2016

Polaroid