Polly po-cket
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai


Tác giả:
Đăng ngày: 26-07-2016
Số chương: 24
5 sao 5 / 5 ( 60 đánh giá )

Em Là Cô Ấy Thứ Hai - Chương 09

↓↓
Khi Lệ Dương rửa sạch lau khô tay bước ra ngoài đã thấy bà ngoại và Xuân Vy ngồi chụm đầu với nhau, trên bàn đã chia sẵn bốn phần bài đều nhau. Lệ Dương thầm than, gia đình này quả thật nhiều tệ nạn quá!

bạn đang xem “Em Là Cô Ấy Thứ Hai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Cháu dâu, mau qua đây ngồi đi.” Bà ngoại nhìn thấy Lệ Dương liền vẫy vẫy tay với cô.

Lệ Dương không phải không biết chơi bài, chỉ là trước nay chơi cùng Hồng Liên cô chưa bao giờ giành phần thắng. Không biết vì Hồng Liên là cao thủ, hay là... Haiz, cô thật không muốn nghĩ tiếp nữa.

“Cháu chơi kém lắm ạ!”

“Không sao. Chơi không mất tiền, nếu cháu thua từ nay mỗi ngày đều phải tới đây ăn cơm. Nếu ta thua, bà ngoại này mỗi ngày đều phải vào bếp nấu cơm cho cháu.”

Thưởng phạt kiểu gì vậy? Dù thế nào Lệ Dương vẫn lãi.

Nhưng từ câu nói đấy, cô cảm nhận được tấm chân tình của bà ngoại, lại thấy nghèn nghẹn trong cổ họng.

Kết quả tương đối khả quan, Lệ Dương thắng được hai ván. Chơi trò đỏ đen này thắng thua rất khó nói, xem ra cô không phải là đặc biệt gà mờ.

Hoàng Quân ngồi ở một đầu sofa chăm chú xem tivi, không tham gia, cũng không cổ vũ, hoàn toàn xa cách chốn thị phi. Nhưng thi thoảng vẫn đưa mắt sang nhìn lướt qua Lệ Dương, trong đáy mắt ẩn chứa nét âm u sâu thẳm.

Con người của anh ta, thực sự đơn giản đến mức... phức tạp.

Ăn uống no nê, chơi bời đập phá đến tận hơn mười giờ đêm bà ngoại mới chịu buông tha cho Lệ Dương. Nhưng bà nhất quyết không để cô đi taxi, một mực bắt Hoàng Quân lái xe đưa cô về.

Trên đường đi, thấy Lệ Dương cứ nhìn ra bên ngoài cửa xe, ánh mắt đăm chiêu, Hoàng Quân mới lên tiếng hỏi:

“Cô thấy không quen à? Mọi người trong nhà tôi ấy?”

Câu nói của anh đánh thức Lệ Dương đang ngẩn ngơ suy nghĩ, cô giật mình, chỉnh lại tư thế ngồi.

“Không. Mọi người trong nhà anh ai cũng đều rất tốt.”

“Vậy sao trông cô có vẻ buồn vậy?”

“Tôi không buồn, chỉ là thấy có chút chạnh lòng.” Lệ Dương cố nặn ra một nụ cười gượng.

“Nghe nói cô đang tìm ba, đã có tin tức gì chưa?”

Lúc nãy trong suốt bữa cơm Hoàng Quân chỉ im lặng, Lệ Dương vốn nghĩ anh ta chăm chú ăn, không ngờ vẫn để tâm tới cuộc trò chuyện của cô với bà và mẹ anh.

“Ừm... Vẫn chưa, tôi đang tra cứu hồ sơ bệnh án của Passion, hy vọng sớm tìm được.”

“Có cần tôi giúp cô không?”

Lệ Dương nhìn Hoàng Quân bằng ánh mắt ngặc nhiên. Hoàng Quân giúp cô? Anh ta lấy danh nghĩa gì để vào phòng hồ sơ bệnh án tra cứu cùng cô? Bác sỹ không, cảnh sát càng không.

“Tôi có thể nhờ ông cậu.” Hoàng Quân nhìn thấy sự nghi ngờ trong mắt Lệ Dương liền giải thích.

Lệ Dương khẽ “à” lên một tiếng. Cô quên mất, người này có quan hệ rất tốt với Phó viện trưởng của Passion.

“Gia đình anh quan hệ rất tốt với chú Phùng sao?” Dù là cậu cháu, nhưng qua mấy đời như vậy cũng đã không còn gần gũi nữa, viện phó Phùng sao phải nhọc tâm vì Hoàng Quân như vậy?

“Cũng không hẳn, nhưng ông ấy có vẻ rất quý tôi.”

“Tại sao?”

“Vì ông ấy thích mẹ tôi.”

“Hả?” Đây là tin chấn động nhất Lệ Dương nghe được trong tối nay. “Không phải họ là cậu cháu sao?”

“Thực ra ông ấy là cậu ruột của ba tôi, mẹ tôi chỉ là cháu dâu. Nhưng nghe mẹ tôi nói, trước khi gặp ba tôi bà từng rất yêu một người, chỉ là họ không may mắn đến được với nhau. Tôi nghĩ... có lẽ người đó là viện phó Phùng.”

Thì ra là vậy, Lệ Dương tự hỏi giữa viện phó Phùng và bà Châu liệu có rào cản gì mà lại không thể đến với nhau. Chuyện tình cảm quả thật rất khó nói.

“Họ nhìn cũng rất đẹp đôi.” Lệ Dương không hiểu sao lại thốt ra câu đó.

“Ừm... Cả hai đều đã có gia đình riêng, chuyện tình cảm của quá khứ chắc đều giữ trong lòng, không ai muốn nhắc tới nữa.”

Họ không hẳn là không muốn nhắc tới, chỉ là không muốn ích kỷ phá vỡ hạnh phúc gia đình vì những ham muốn của bản thân. Lệ Dương thầm nghĩ, tại sao ba mẹ cô lại không thể vì cô mà chịu đựng một chút, chẳng lẽ họ chưa từng quan tâm tới cảm nhận của cô sao? Cô cũng muốn được sống trong một gia đình, dù ba mẹ không yêu nhau quá đỗi sâu sắc nhưng mỗi người đều biết hy sinh vì nhau, và vì cả cô nữa.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh

Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh

Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh là tựa truyện teen nói về một loài hoa được coi là Cỏ Dại,

20-07-2016 15 chương
Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo

Truyện này đem lại cho mình rất nhiều tiếng cười, nó không có những tình tiết rắc

23-07-2016 32 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy

22-07-2016 23 chương
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Vết lằn tuổi thơ

Vết lằn tuổi thơ

(khotruyenhay.gq) - Hai! Khấn ai đây? Câu hỏi của thằng Ba làm Hân suy nghĩ, có lần má

30-06-2016
Quên và mất

Quên và mất

Mười năm trước, bạn không bao giờ gặp một nỗi mất mát mang tên "hư ổ

01-07-2016
Thứ duy nhất còn lại

Thứ duy nhất còn lại

(truyenngan. com. vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Dương

27-06-2016
Hoa hồng vàng

Hoa hồng vàng

Tôi không còn nghe nàng nói gì nữa, bởi trước mắt tôi chỉ toàn một màu vàng của

25-06-2016
Tiền ma

Tiền ma

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện Kinh dị số 1) Tiền ma! Nghe thì tưởng

27-06-2016
Gieo quả được quả

Gieo quả được quả

Ở một địa phương nọ, có một loại trái cây tên là quả Am La, hương vị rất thơm

28-06-2016
Biển có bao giờ lặng

Biển có bao giờ lặng

Lần này thì tôi sợ thật, lầu bầu chê trách Naomi một tràng rồi mới gượng nằm cách

25-06-2016