Pair of Vintage Old School Fru
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai


Tác giả:
Đăng ngày: 26-07-2016
Số chương: 24
5 sao 5 / 5 ( 100 đánh giá )

Em Là Cô Ấy Thứ Hai - Chương 05

↓↓
Hoàng Quân hoảng sợ quỳ xuống bên giường, gào lên trong tuyệt vọng. Anh đau đớn gọi tên cô, nói với cô rằng anh cũng rất yêu cô.

bạn đang xem “Em Là Cô Ấy Thứ Hai ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Chỉ tiếc những lời này, Ngọc Linh vĩnh viễn không thể nghe thấy được nữa.

Cô y tá phủ tấm vải trắng lên mặt Ngọc Linh, một vài vị bác sỹ kéo Hoàng Quân ra để đẩy chiếc giường đi.

Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời, Hoàng Quân nếm trải cảm giác cả thế giới chung quanh sụp đổ.

Đêm đó anh đã lái xe trên đường như một kẻ mất trí. Cho đến khi nghe thấy tiếng còi hú inh ỏi phía trước mới hoảng hốt nhìn lên, tia sáng cuối cùng lọt vào mắt anh là ánh sáng của đèn pha ôtô.

Khi Hoàng Quân tỉnh lại trong bệnh viện, chỉ thấy xung quanh một màu đen kịt. Anh muốn đi tìm Ngọc Linh, nhưng bà Châu nói anh biết, thi thể Ngọc Linh đã được gia đình nhận về hoả táng, tro cốt của cô đã được đem qua Mỹ, nơi bố mẹ cô vẫn sống bấy lâu nay.

Vậy là rốt cuộc, Hoàng Quân vẫn không thể tiễn cô đi nốt đoạn đường cuối cùng.

Theo lời Viện phó Phùng, Hoàng Quân lúc gặp tai nạn đã bị va đập mạnh vào phần đầu dẫn đến hình thành một khối máu đông chèn ép dây thần kinh thị giác trong ổ mắt. Đây là một dạng chấn thương rất ít gặp trong các loại chấn thương vùng đầu mặt. Thông thường các bác sỹ sẽ tiến hành phẫu thuật giải áp thần kinh thị để loại bỏ khối máu đông, giúp bệnh nhân khôi phục lại thị lực. Tuy nhiên, nếu để càng lâu thì tỷ lệ thành công sẽ càng thấp.

Hoàng Quân sau khi nghe xong hoàn toàn không có bất cứ phản ứng gì. Vài ngày sau anh nhất quyết đòi xuất viện mặc lời can ngăn của mọi người và những tiếng nức nở của bà Châu.

Mắt không sáng, sẽ không còn phải chứng kiến những sự việc đau lòng tương tự nữa. Đối với Hoàng Quân, thứ mà anh muốn nhìn thấy mỗi ngày chính là gương mặt của Ngọc Linh, bây giờ cô gái ấy đã không còn, đôi mắt anh có nhìn lại được hay không cũng chẳng còn nghĩa lý gì nữa.

Thà không nhìn thấy gì, Hoàng Quân còn có lý do để tin rằng Ngọc Linh vẫn tồn tại đâu đó bên cạnh anh. Anh vẫn có thể thấy được nụ cười của cô, nghe được giọng nói của cô, cho dù chỉ là trong tiềm thức.

Hơn một năm qua, Hoàng Quân đã sống như vậy. Anh tự nhủ, cả đời này sẽ tiếp tục sống như vậy.

Hoàng Quân đứng tựa người vào thành cửa hướng ra ban công, tay mân mê chiếc hộp màu nâu có thắt dải nơ hồng nhạt. Trong đó có một chiếc lắc tay bằng bạch kim do chính anh thiết kế. Anh muốn tặng nó cho Ngọc Linh để kỷ niệm ngày đầu tiên hai người hẹn hò, chỉ tiếc chưa kịp đeo nó lên tay thì cô ấy đã ra đi.

Trần Vũ Hải đứng phía sau lặng lẽ quan sát, anh biết trong lúc này Hoàng Quân không muốn bị làm phiền.

Bỗng nhiên ngoài cửa phát ra một tiếng động, một cô gái rất không biết thời thế tự nhiên ở đâu nhảy vào trong phòng. Vóc người thon thả, gương mặt tròn đầy, tóc búi cao thành lọn trên đỉnh đầu.

Cô vòng tay qua đầu tạo một kiểu chào rất dễ thương.

"Gút mo ning!!!"

Trong phòng có hai người đàn ông, một người khẽ nhướng chân mày tỏ ra vô cùng thú vị, một người trầm ngâm không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì, có vẻ đã quá quen thuộc với những tình huống kiểu như thế này.

Thấy có người lạ, Lệ Dương nhận thấy mình hơi thất thố vội ngại ngùng bỏ tay xuống. Trần Vũ Hải nheo mắt nhìn cô, anh tự nhiên cảm thấy người trước mặt trông quen quen.

"Cô đi làm vẫn hay ăn bớt thời gian thế sao?" Hoàng Quân là người đầu tiên lên tiếng, mặc dù câu nói có hàm ý giễu cợt nhưng trong giọng điệu của anh vẫn phảng phất chút gì đó buồn buồn.

Trần Vũ Hải lắc đầu cười khẽ. Lại sắp có trò hay để xem rồi.

Lệ Dương ngược lại không hề tỏ ra một chút hối lỗi vì đã đến muộn, còn cao giọng giải thích:

"Tôi đã ra khỏi nhà từ rất sớm đấy. Chẳng qua có một tuyến đường đang thi công nên họ không cho xe cộ lưu thông qua, vì thế tôi phải đi đường vòng."

Trần Vũ Hải nhoẻn miệng cười, lý do này xem ra rất chính đáng.

Nói xong, Lệ Dương tiến lại phía người đàn ông lạ đang đứng cười trong phòng, cảm thấy mình nên giới thiệu một chút:

"Chào anh. Tôi là Lệ Dương." Cô gật đầu với Trần Vũ Hải.

Trần Vũ Hải chìa tay ra.

"Rất vui được gặp cô. Tên tôi là Trần Vũ Hải."

"Trần Vũ Hải?" Lệ Dương đưa tay ra bắt lại, sau đó khẽ nghiêng đầu: "Tôi nghe tên anh rất quen."

"Thật vậy sao?" Trần Vũ Hải mỉm cười vô cùng quyến rũ: "Tôi cũng thấy cô rất quen, hình như từng gặp ở đâu rồi.".

Lệ Dương nheo mắt thích thú. Có sao? Nếu đã từng gặp qua người đàn ông điển trai như vậy, cô đáng lý không nên quên mới phải.

Có một con người dường như cảm thấy mình bị bỏ rơi khá lâu mới không cam lòng mà lên tiếng:

"Cô nên cẩn thận một chút. Cậu ta đứng nói chuyện cũng có thể khiến phụ nữ mang thai đấy!"

Lệ Dương đánh mắt sang. Cô không ngờ Hoàng Quân cũng có lúc chua ngoa như vậy. Xem ra quan hệ giữa hai người họ khá tốt.

"Cô ấy là bác sỹ, cậu không cảm thấy mình đang múa rìu qua mắt thợ à?" Trần Vũ Hải không chút nhường nhịn, Lệ Dương cảm thấy họ rất giống cô và Hồng Liên, cũng vẫn luôn suồng sã và chẳng nể nang gì nhau, ngay cả khi ở trước mặt người lạ.

Nếu còn đứng đây lâu hơn chút nữa, cô có khả năng rất lớn sẽ trở thành nạn nhân trong cuộc đấu khẩu này.

Vì thế, Lệ Dương thấm nhuần sâu sắc chân lý: "Trong ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách". Cô viện cớ xuống dưới nhà kèm Xuân Vy học bài, nhanh chân tót ra khỏi phòng.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Biển Khóc

Biển Khóc

Tên truyện: Biển KhócTác giả: Hạt CátThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 28 chương
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Vợ Lên Bảng Cho Thầy

Vợ Lên Bảng Cho Thầy

Tên truyện: Vợ Lên Bảng Cho ThầyTác giả: suzyzaThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

23-07-2016 12 chương
Sương mù

Sương mù

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Hỏi nó

25-06-2016
Nắng lên rồi em đi nhé

Nắng lên rồi em đi nhé

Em có thói quen mỗi khi giận anh thì viết một status trên Facebook. Facebook của em vỏn vẹn

26-06-2016
Cơm của má

Cơm của má

Bữa cơm gia đình đầy đủ các thành viên năm người, nhưng sao lúc đó tôi vẫn hồn

24-06-2016
Tán Gái Ở Nhà

Tán Gái Ở Nhà

Tên truyện: Tán Gái Ở NhàTác giả: thientoi2Thể loại: Truyện VOZ, Tư Vấn, ReviewTình

18-07-2016 28 chương
Ba ngày yêu hơi hơi

Ba ngày yêu hơi hơi

Tôi tình cờ gặp lại nàng trên đường. Tính ra chúng tôi cũng đã lâu lắm ko gặp nhau

30-06-2016
Con đã lớn rồi

Con đã lớn rồi

Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ

29-06-2016