XtGem Forum catalog
Định Mệnh Nhóc Là Của Anh!!

Định Mệnh Nhóc Là Của Anh!!


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 37
5 sao 5 / 5 ( 112 đánh giá )

Định Mệnh Nhóc Là Của Anh!! - Chương 18

↓↓
Tuyệt vọng…

Tất thảy tình yêu đều có thể từ bỏ, chỉ cần bạn đủ tuyệt vọng!

***

Hồ Chí Minh, Việt Nam

bạn đang xem “Định Mệnh Nhóc Là Của Anh!! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Đêm, Diệu Phương ngủ chung với Hạ Lâm. Trán cô ướt đẫm mồ hôi, một giấc mơ, có thể gọi là ác mộng với cô lúc này.

***

Cô đang đi về một căn nhà tại một vùng quê. Trong căn nhà khá lớn có một người phụ nữ giàu sang đang nói chuyện với một cặp vợ chồng, thấy rõ thấy độ khinh bỉ.

-Con gái của hai người cũng rất biết điều!-Bà ta ném một cộc tiền xuống bàn.-Đây là tiền thù lao của gia đình ông khi bắt con gái rời xa con trai tôi!

-Tuy gia đình tôi nghèo nhưng cũng không muốn trèo cao!-Người đàn ông tức giận thấy rõ.-Con gái tôi rất biết điều! Nên tôi mong Âu phu nhân cất số tiền này!

-Được!-Bà ta nhếch môi khinh bỉ.-Tốt nhất Hạ phu nhân nên quản con gái nếu không tiếp tục ở cái thành phố xa hoa, nó sẽ vẫn bám vào đàn ông, câu dẫn đàn ông để tiếp tục sống!

Nói rồi bà ta nhanh chóng bước đi ra khỏi căn nhà. Người đàn ông đứng tuổi tức giận ôm lấy phần ngực bên trái, nơi trái tim của mình đang đập. Ông ta từ từ khuỵ xuống, người phụ nữ bên cạnh đỡ lấy ông ta, lay lay người, rất lo lắng.

-Ông à, ông sao vậy?

Cô chạy đến chỗ người đàn ông, bất giác khẽ gọi.

-Ba, ba ơi! Ba sao vậy, con đưa ba đến bệnh viện!

Đến bệnh viện tỉnh, sau khi được chăm sóc, ông Hạ cũng tỉnh lại. Ông khẽ vuốt tóc cô.

-Diệu Phương, con gái ngoan của ta! Con đẹp lắm, vì vậy đừng để tuổi xuân lãng phí vì người con trai ấy. Tất thảy tình yêu đều có thể từ bỏ, chỉ cần có đủ tuyệt vọng!

Cô lắng nghe lời nói kia. Mắt hơi rung rung.

Tại một nơi khác, như là vào thời điểm khác, như một thành phố xa hoa, cô đang đi bộ thì gặp một người con gái chặn đường.

-Tôi là Từ Phúc Thanh, em gái của chị Phương Thảo!

Cô chỉ gật đầu,, nhìn vào thì có vẻ cô đã biết người này trước.

-Tôi sẽ nói chuyện thẳng thắng với cô.-Phúc Thanh nói không chút nể nang.-Tôi và anh Khắc Huy đã xảy ra quan hệ, vì vậy chúng tôi sẽ cưới nhau sớm nhất có thể, nên mong cô rời xa anh ấy!

Tim cô nhói lên, cô muốn khóc, nhưng cô không còn khóc được nữa.

-Cô có thể rời xa anh ấy!-Phúc Thanh nói có chút chậm rãi.-Chỉ cần cô có đủ tuyệt vọng đối với tình yêu này!

Một người đàn ông kéo cô đi, cô không nhìn rõ mặt người này, cũng không kịp chào Phúc Thanh.

-Đúng như người đời nói: Chỉ cần có đủ tuyệt vọng thì có thể từ bỏ được tất thảy tình yêu.-Anh nói không chút cảm xúc, ôm cô từ phía sau vì vậy cô không thể thấy được mặt anh.-Em lên giường với người đàn ông khác, đây là điều làm tôi tuyệt vọng. Và sự tuyệt vong này đủ để tôi quên em!

Tim cô nhói lên rất nhiều, điều cô muốn nói không thể nói được, bỗng dưng miệng cô nói mà cô không hề suy nghĩ.

-Mình chia tay nhé!

-Được thôi! Em có người khác tôi cũng chẳng muốn làm khó em!-Anh nói, lúc này cô vẫn không thể nhìn thấy được gương mặt của anh.-Chỉ cần em hạnh phúc!

Anh nói rồi anh sải bước dài bước đi nhanh chống.

“Kít…” “Ầm…”

Mùi tanh của máu lan đến mũi cô, người con trai nằm song soài trên vệ đường, máu tuôn ra rất nhiều. Mọi người xung quanh toán loạn gọi cấp cứu, đến khi chiếc xe cứu thương chở anh đi mất, cô lập tức đến bệnh viện. Đến bệnh viện, cô gặp ngay người phụ nữ giàu sang ở vùng quê.

“Chát…”

Người phụ nữ xuống tay đánh cô thật mạnh, người đàn ông kế bên vội đẩy bà ta ra. Má cô bỗng dưng đau nhói, nhưng trái tim cô lúc này đau hơn, cô chỉ muốn biết tình hình của người trong phòng bệnh.

-Những người đưa đến nói rằng, con trai chúng ta đang nói chuyện với một đứa con gái thì bỗng quay lưng chạy đi do không nhìn đường nên bị tai nạn.-Bà ta hét lớn, giọng thấy rõ sự thù hằng.-Là cô hại con trai tôi bị thế này, tất cả là tại cô! Cô chỉ đem đến xui xẻo cho con trai tôi! Từ nay, tôi cấm cô đến đây thăm nó!

-Xin lỗi!

Cô chỉ nói được hai chữ này rồi khuỵ xuống, dựa người vào góc tường.

-Tình hình của bệnh nhân không mấy khả quan.-Bác sĩ bước ra.-Bệnh nhân cần có thời gian hồi phục! Tốt nhất nên đưa bệnh nhân qua Mỹ để chữa trị bằng y học tiên tiến nhất!

Người phụ nữ lúc nãy đang khóc, bà ta dựa vào người đàn ông kế bên. Miệng không ngừng mắng rủa cái tên Hạ Diệu Phương và đuối cô đi. Cô mệt mỏi lắm rồi, cô từng bước về ký túc xá mệt mỏi. Đến công viên thì trời mưa, cô vào công viên tìm chỗ trú.

Công viên mưa to, không một ai qua lại. Một cô bé đang ở chừng độ tuổi 18 ngồi ở góc khuất nhất ở công viên. Cô đang khóc, khóc rất nhiều, khóc như chưa từng được khóc. Cô tự hứa với lòng đây là lần cuối cùng cô khóc vì anh, người con trai cô yêu. Lần này có lẽ cô đã đủ tuyệt vọng để quên anh.

-Khắc Huy, em xin lỗi! Em là đứa con gái không ra gì, tại sao anh lại yêu em chứ! Khắc Huy, anh phải sống tốt! Anh nhất định là sống tốt rồi, vì em không có bên cạnh anh, không còn gây rắc rối cho anh được nữa! Anh phải hạnh phúc, vì em yêu anh, Khắc Huy!

***

-Khắc Huy!! Khắc Huy!!-Hạ Diệu Phương bật người dậy.

Trên trán cô lấm tấm những giọt mồ hôi. Hạ Lâm kế bên cũng tỉnh giấc, lo lắng.

-Diệu Phương cậu mơ thấy ác mộng à? Không sao đâu, chỉ là mơ thôi!

-Không sao!-Sau khi bình tĩnh, cô nói.-Cậu ngủ tiếp đi!

Diệu Phương nằm xuống, Hạ Lâm cũng vậy.

-Hạ Lâm, mình hỏi cậu nhé!-Cô bỗng dưng hỏi.-Làm thế nào để quên được một người!

-Tất thảy tình yêu đều có thể từ bỏ!-Hạ Lâm nói như một lời khuyên.-Chỉ cần cậu có đủ tuyệt vọng!

Gương mặt cô biến sắc khi nghe câu nói đấy.

-Sao vậy? Cậu muốn quên ai?-Hạ Lâm hỏi.-Chẳng phải cậu đang sống rất tốt với Khắc Huy sao?

Cô chỉ gật đầu không nói gì thêm. Thấy cô không muốn nói, Hạ Lâm cũng không ép. Từ khi tỉnh giấc, Diệu Phương không thể ngủ lại được nữa. Trong đầu cô lúc này như đang tua lại rõ ràng những hình ảnh trong giấc mơ và câu nói “Tất thảy tình yêu đều có thể từ bỏ, chỉ cần người đó đủ tuyệt vọng!”. Câu nói này trong giấc mơ từ người đàn ông lạ mặt nhưng rất quen thuộc với cô, mà cô đã gọi là ba trong giấc mơ. Câu nói này cũng từ một cô gái trong giấc mơ tên Từ Phúc Thanh, cái tên này rất quen và cô nhận ra được đây là tên của cô gái mà cô gặp lúc chiều ở gần biệt thự. Câu nói này từ một người đàn ông, à không có lẽ là thanh niên chừng 19, 20 tuổi. Cô nhớ ra cô có lần đã gọi người thanh niên này là Khắc Huy. Cô nhớ ngay đến anh. Cô và anh thực sự trãi qua thời gian ấy sao? Vậy tại sao bây giờ lại hạnh phúc. Cô nghĩ hoài mà không thể tìm ra đáp án.

Mệt mỏi…

Sáng hôm sau, Diệu Phương, Hạ Lâm, Phương Thảo, Lan Nhi, Bảo Anh cùng nhau ngồi vào bàn ăn. Bảo Anh ngồi nhìn tờ báo mà gương mặt có chút kì quái.

-Sao vậy?-Phương Thảo thấy vậy hỏi.

-Tin tức mới: Kế hoạch thâu tóm Tập đoàn Royal của Tập đoàn King hoàn toàn thất bại!-Bảo Anh đọc tựa bài báo.

Nội dung trên bào báo chủ yếu nói về cổ phần ở Royal mà Âu Nhật Hào dùng thủ đoạn chiếm được, nhưng không ngờ là Âu Khắc Huy có phòng ngừa. Bài báo cũng nói thêm nói bớt rất nhiều thứ vì chuyện về Khắc Huy, ít có ai điều tra được cặn kẽ. Cuối bài báo còn có tấm hình Nhật Hào thất bại quay lưng ra khỏi Royal. Và câu hỏi cuối cùng của bài báo khiến người đọc sắc mặt có phần lạnh xuống: Âu Nhật Hào và Âu Khắc Huy, mối quan hệ giữa hai thiên tài kinh doanh vẫn làm một bí mật? Bên dưới là bức ảnh của Nhật Hào và Khắc Huy dưới hào quanh.

-Âu Nhật Hào và Âu Khắc Huy!?-Hạ Lâm nhìn tờ báo nói.-Thực sự mối quan hệ của hai người này thu hút mọi người quá!

-Thất bại của Âu Nhật Hào chắn chắc sẽ ảnh hưởng lớn đến Tập đoàn King!-Lan Nhi lắc đầu.-Lần này thực sự Nhật Hào đã rất bất cẩn!

-Tại sao lại vậy?-Diệu Phương nhìn mọi người với gương mặt ngây ngô không rõ.-Âu Nhật Hào là ai?

-Ừm…có thể gọi là đối thủ của Khắc Huy trong thương trường!-Bảo Anh suy nghĩ rồi nói.

-Hai người đều họ Âu?-Cô thắc mắc về họ của hai người.

-Trùng hợp thôi!-Bảo Anh bình thản trả lời.

Hạ Lâm, Lan Nhi Phương Thảo im lặng, ánh mắt chằm chằm vào mặt của Bảo Anh như cùng một thắc mắc. Bảo Anh nhún vai tỏ vẻ bình thường.

-Mọi người sao vậy?-Diệu Phương để ý đến thái độ của mọi người.

Mọi người lắc đầu trước câu hỏi của cô. Bảo Anh lúc này tuy cười nhưng trong lòng cực kì rồi. Hôm qua Khắc Huy gọi cho Bảo Anh bảo là giữ tuyệt mật về chuyện quá khứ, không được nói gì. Bảo Anh tuy không muốn lừa dối cô nhưng dù sao đây cũng là chuyện giữa anh và cô, không tiện xen vào. Bảo Anh cũng không nói gì nhiều chỉ qua loa.

***

Tin tức báo chí lan rộng khắp nơi, cổ phiếu Tập đoàn King bị hạ xuống trầm trọng.

Trong phòng Tổng giám đốc, Phúc Thanh quăng tờ báo lên bàn với vẻ tức giận. Nhật Hào bước vào căn phòng.

-Xem báo rồi chứ?

-Tất nhiên!-Nhật Hào khẽ nhếch môi.-Lần này tổn hại cho King nhỉ?

-Là tại anh!-Phúc Thanh nhìn chằm chằm vào người đối diện.

-Tại tôi?-Nhật Hào cười đểu.-Kế hoạch lần này do cô nghĩ ra, cô biên đạo, tôi chỉ giúp cô diễn thôi!

-Anh…

-Cô có thể cho sa khải tôi khỏi King!-Nhật Hào cười vẻ bình thản.-King dưới sự lãnh đạo của cô, e rằng chẳng đứng được ở đây bao lâu!

-Được! Vậy anh làm thế nào để cổ phiếu của King tăng lên như trước?

-Đây là cách của tôi!-Nhật Hào trả lời với thái độ bất cần.

Nhật Hào không hề xem đây là thất bại. King hay Royal đối với anh ta chẳng là gì! Thứ Nhật Hào muốn thì anh ta sẽ làm tất cả bất chấp cả thủ đoạn để đạt được.

***

Khắc Huy về Việt Nam sớm hơn dự kiến. Anh vừa về đã vào Royal vì anh biết cô sẽ ở đó. Bước vào không thấy cô anh có chút thất vọng, nhìn đồng hồ là giờ nghĩ trưa, có lẽ cô đang đi ăn trưa, anh muốn gọi di động cho cô nhưng rồi thôi. Ngồi trên chiếc ghế Chủ tịch, một lần nữa, chuyện của ngày xưa hiện rõ ràng trong đầu anh.

*Năm năm trước*

Sau khi anh gặp cô và Bá Thông tại khách sạn, hầu như anh không gặp cô trong những ngày sau đó. Nếu muốn anh có thể đến trường tìm cô, nhưng anh đã không làm vậy. Lúc yêu nhau, họ hay liên lạc với nhau qua mạng xã hội là Facebook. Ngồi trước chiếc máy tính buồn chắn, anh vô thức vào đăng nhập vào Facebook. Nhìn thấy cô đang online, anh có phần ngạc nhiên. Bàn tay anh vô thức gửi cho cô một tin nhắn với nội dung.

-“Chúng ta chưa nói chia tay!”

Đã xem. Nhìn hai chữ này hiển thị phía dưới phần tin nhắn, lòng anh vui giận không rõ. Có trời làm chứng, lúc này anh chờ đợi cô trả lời đến nhường nào.

-“Được, vậy chúng ta chia tay!”

Nhìn tin nhắn của đối phương anh có phần hụt hẩn.

-“Tôi là người rõ ràng! Gặp nhau hãy nói!”

-“Được, gặp lại sẽ nói!”

Offline. Chữ này hiện lên nick cô khiến anh càng giận vô cớ. Cô rõ ràng trốn tránh anh! Vì sao? Vì thấy có xấu hổ nên không dám đối diện anh sao? Anh nhanh chống thoát khỏi Facebook. Đây là lần cuối cùng anh vào trang mạng xã hội đầy kỉ niệm này.

Anh khoác áo đi ra ngoài, dạo bộ xung quanh, đi qua những nơi anh và cô đã đi qua. Từng người, từng người bước qua con phố, đâu hay chàng trai đứng giữa dòng người vội vã rất đang cô liêu.

Đằng xa, hai cô gái đang nói chuyện với nhau bị tầm mắt của anh phát hiện, một trong hai đó chính là cô. Nhìn vẻ mặt của cô, anh chợt buồn bã. Anh bước đến, kéo tay cô đi hệt như không hề có sự tồn tại của cô gái đang nói chuyện với cô. Đến góc khác, anh thả tay cô ra, nhìn bàn tay ửng đỏ của cô, anh chợt có chút ân hận.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hắn thoát khỏi vẻ uy nghiêm của một công tử nhà giàu ban nãy, khoác vào một vẻ phong

23-07-2016 45 chương
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Hương trà gừng

Hương trà gừng

Nguyên chắc chắn rằng mình sẽ quên. Dẫu cậu biết rằng sự lãng quên ngay cả bản

23-06-2016
Bó hoa có lõi

Bó hoa có lõi

Với mẹ, hoa là thứ không ăn được, tất nhiên, trừ loại có lõi vừa mới xuất hiện

30-06-2016
Yêu thương quay về

Yêu thương quay về

(khotruyenhay.gq) Người ta vẫn thường nói rằng: "Trong tình yêu ta cần những ngọn lửa,

27-06-2016
Tạm biệt...

Tạm biệt...

(khotruyenhay.gq) Nói vậy cũng đã gần một năm em yêu anh...đơn phương rồi! *** Em và

28-06-2016
Ván bài lật ngửa

Ván bài lật ngửa

Phụ nữ, nếu đã yêu thì dù sống chết, dù có phải xuống địa ngục cũng không từ

23-06-2016