Khi tôi tỉnh dậy lần thứ ba thì máy bay mới hạ cánh đến London. Tôi mệt mỏi đẩy hành lí sau một chuyến bay dài. Tâm trạng thì mệt mỏi, toàn thân thì đau nhức do ngồi nhiều giờ. Tôi lê từng bước chân rã rời về phía cổng máy bay.
bạn đang xem “Định Mệnh Là Những Chiếc Giày ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!– Tú An.
Chợt một tiếng gọi khiến tôi quay lại. Tôi trợn tròn mắt nhìn người vừa gọi to tên mình. Liệu điều mà tôi đang thấy có phải là sự thật?
__________________________________________________________________
Em rời khỏi quán cafe còn tôi thì ngồi đó và chẳng làm gì. Tôi vẫn còn nhớ như in cái cảm giác khi nhìn thấy em khi ở London và khi gặp lại em trước thềm cửa nhà em. Lúc ấy tôi rất bất ngờ nhưng rốt cục vẫn giữ cho mình vẻ lãnh đạm bình thường rồi nhanh chóng rời đi. Chiều hôm đó nếu không phải đón Hoàng Phong đi công tác về có lẽ tôi cũng vẫn sẽ viện một lí do nào đó để không phải đối diện với em.
Hoàng Phong vừa nhìn thấy tôi đã cười tươi rói.
– Sao rồi?
– Cậu bị điên à? Vừa gặp đã sao trăng cái gì?
– Đợt vừa rồi tôi đi công tác, tiện đường rẽ qua London. Cô bé đó công nhận rất được.
– Cậu gặp rồi?
– Gặp ai? Đối tác hay cô gái nhỏ của cậu?
– Cả hai.
– Ờ gặp rồi. Đối tác thì ổn rồi, mọi chuyện đâu ra đó cưo mà hơi nhạt nhẽo, không thú vị như lúc gặp Tú An nhà cậu.
– Cậu làm gì?
– Nói những gì cần nói thôi.
– Gì cơ?
– Thôi nào, chẳng phải tự nhiên mà cô bé đó về đây. Tôi chỉ làm được thế để giúp cho cái đồ óc bã đậu nhà cậu thôi. Phần còn lại là do cậu. Đừng làm phí công của tôi.
Phong nói rồi cười, vẻ mặt vô cùng đắc ý. Ngồi được một lúc với Phong tôi nhanh chóng quay về để đón bố mẹ. Tôi suy nghĩ rất nhiều, không hiểu Phong đã nói những gì và không biết em đã nghĩ những gì. Tôi nhìn em với đôi mắt bình thản còn em nhìn tôi bằng khuôn mặt với muôn vàn cảm xúc mà tôi không thể nào nhìn ra được. Sau đó tôi vào nhà chào bác và bố mẹ, An cũng đi thẳng lên phòng, tôi nhìn theo bóng em mà trong lòng cảm thấy lộn xộn. Tôi cảm thấy không ổn chút nào cả, liền đứng dậy xin phép ra xe trước. Tôi mở cửa bước vào xe, bật radio rồi nhìn lên phía cửa sổ phòng ai đó. Mấy tuần trước tôi nhìn thấy em trong quán cafe cười nói vói bạn bè mới vậy mà hôm nay đã thấy em xuất hiện tại Hà Nội. Tôi không hiểu rốt cục Phong đã nói gì mà khiến em quay trở về đây vậy? Trong đầu tôi là nụ cười đắc ý của Phong, nó khiến tôi muốn cho cậu ta một đấm. Tôi lặng yên ngồi trong ô tô nghe radio, ánh mắt nhìn về phía đường phố lấp lánh bao sắc màu.
Dằn lòng mình thoát khỏi những kí ức của mấy ngày trước tôi quay trở về với hiện tại. Hôm nay đã là ngày cuối em ở lại thành phố đông đúc nhộn nhịp này. Trong lòng tôi cứ nhộn nhạo bất ổn. Cả tuần tôi cứ suy nghĩ mãi, tôi thực sự muốn lôi Phong ra hỏi xem cậu ra đã nói những gì nhưng đáng tiếc là Phong đã kịp đón chuyến bay tiếp theo trở về Úc. Tú An đã trở về Hà Nội, quả thực tôi đã mong chờ ngày này từ rất lâu. Đã không ít lần tôi tưởng tượng ra khung cảnh tôi gặp lại em, cũng là Hà Nội đấy, cũng là hương hoa sữa nồng nàn, cũng là vị gió lành lạnh khiến tâm hồn người ta trở nên nhẹ bẫng, tôi bước đến trước mặt em, nhẹ nhàng ôm em vào lòng thủ thì vài câu gì đó mà tôi chưa kịp nghĩ. Nhưng rốt cục hiện thực nó không lấp lánh đẹp đẽ được như những gì tôi tưởng tượng. Cả tuần dù rảnh nhưng tôi cũng không đến tìm gặp em, tôi nghĩ mình chẳng có lí do gì để làm như vậy. Có buồn cười không khi mà tôi hẹn gặp em và nói những lời sến súa sởn gai ốc như thế? Là tôi, tôi sẽ chẳng bao giờ làm vậy. Hôm nay gặp em ở quán cafe này cũng là tình cờ. Tôi vừa từ công ty về và đột nhiên muốn ngồi ở đâu đó một lúc, nhâm nhi một tách cafe suy nghĩ sự đời. Ý nghĩ vừa nảy ra tôi nhìn thấy “Come Back & Take Away”. Quán cafe nằm yên lặng bên phố người qua kẻ lại. Táp xe vào lề đường rồi bước vào quán cafe tôi chỉ định ngồi một lát rồi đi ngay nhưng một hình bóng đã khiến tôi chú ý. Em lúi húi tìm một vật gì đó ở kệ tủ, lục qua lục lại một hồi em quay trở về vị trí của mình. Tôi vô thức tiến về phía em ngồi và tiếp theo đó là màn đối đáp kì cục. Tôi không nhìn thẳng em mà nhìn vào hình ảnh phản chiếu của em lên ô cửa kính bên cạnh đó, tôi không muốn em biết rằng tôi đang nhìn em một cách tỉ mẩn. Nhưng dẫu biết hay không thì giờ cũng chỉ còn lại mình tôi ngồi đó. Em bước đi còn tôi thì không níu giữ.
Tôi rời khỏi quán cafe rồi lái xe về nhà. Tôi mệt mỏi lên thẳng phòng, tôi thực sự không muốn nghĩ ngợi gì hết. Tôi muốn ngủ, tôi muốn quên đi bóng hình đó. Cời bỏ chiếc áo vest rồi treo lên mắc áo tôi thả mình lên chiếc giường êm ái. Tôi nghĩ mình cần ngủ một giấc. Tôi đặt đồng hồ báo thức rồi để trên tủ đầu giường. Lúc quờ tay lên để để lại đồng hồ tay tôi vô tình làm rơi một vật gì đó. Tiếng rơi “cạch” khiến tôi lại phải lồm cồm bò dậy. Đó là một mảnh gỗ, nói chính xác thì đó là mảnh gỗ từ bộ trò chơi rút gỗ mà tôi đã tự ý đem về. Một hình ảnh chợt tua lại trong trí nhớ, Tú An lúi húi tìm kiếm gì đó đặt trên tủ gỗ ở quán cafe hồi sáng. Chỗ đó là một chiếc rổ nhựa, bên trong là một đống những khối gỗ chi chít nét mực xanh đỏ. Em tìm mảnh gỗ này sao? Tôi giật mình nhìn lên phía đồng hồ. 1 giờ kém 10 phút. Tôi bật dậy khỏi giường, túm vội cái áo khoác, không kịp lấy xe tôi gọi một chiếc taxi ra thẳng sân bay. Quãng đườn từ nhà em ra tới sân bay mất khoảng 1 tiếng đồng hồ, tôi có kịp đến đó để giữ em lại hay không?
Chiếc xe vẫn lao đi còn tôi thì cứ thúc giục anh tài xế. Ngồi trên xe trong đầu tôi xuất hiện lại đoạn nói chuyện giữa tôi và An hôm nay, tôi đã nói với em rằng Nheo chết rồi, tại sao lúc ấy tôi lại nói ngu thế nhỉ. Chẳng phải lúc ấy lòng kiêu hãnh của tôi bị tổn thương nên tôi cũng vô tâm mà làm em tổn thương theo sao? Em cũng giống Nheo vậy, cứ mãi bỏ đi chẳng còn ở bên tôi nữa. Lúc này tôi mới hiểu sự khác biệt trong lời nói của em lúc ở quán cafe khi nói về một người không còn ở cạnh ta với một người mãi mãi không còn trên thế gian. Với người không còn ở cạnh ta, có lẽ vì một lí do nào đó mà họ không muốn tiếp tục ở cạnh ta nữa nên mới lựa chọn bỏ đi, còn người mãi mãi không còn trên thế gian họ buộc phải rời bỏ mọi thứ dù muốn hay không. Với người không còn ở cạnh ta, ta vẫn còn có cơ hội để gặp lại họ, trò chuyện với họ, níu kéo họ, khiến họ thay đổi quyết định, còn với những người đã không còn thì dù có cố gắng làm gì thì họ vẫn không thể ở lại, dù muốn hay không. Con mèo béo ú đó bỏ tôi đi, có thể tôi không thể làm cách nào để tìm nó trở về nhưng còn em, tôi cảm giác đây là cơ hội cuối cùng để có thể mang em về lại bên tôi.
Vừa vào đến sân bay, tôi chạy khắp nơi nhưng không thấy em ở chỗ nào hết. Mặc kệ người ta thông báo những gì trên cái loa kia tôi chạy thẳng tới quầy bán vé, mua một vé tới London vào chuyến tiếp theo. Tôi lên máy bay và mặc kệ mọi thứ ở nhà. Trong tay tôi là mảnh gỗ với nét bút của em, hình nửa trái tim ở một mặt của chiếc gỗ khiến tôi cảm thấy khó chịu. Lục tìm chiếc bút trong túi áo tôi cẩn thận vẽ nốt nửa hình trái tim còn lại lên mảnh gỗ đó. Màu mực tuy không giống nhau nhưng ít nhất đó cũng là một trái tim đã hoàn chỉnh.
Suốt mười mấy tiếng trên máy bay tôi hoàn toàn thức trắng. Trên loa thông báo đã hạ cánh xuống sân bay Heathrow tôi mừng rỡ vì thoát được khỏi cái cảm giác ngồi tê người trên cái máy bay này. Xuống tới sân bay tôi đánh mắt tìm kiếm một hình bóng quen thuộc, lúc này tôi mới nhận ra rằng hoá ra chuyến bay của tôi khởi hành trước chuyến bay của em 10 phút. Tôi thở phào, ánh mắt nhìn về phía cổng ra, thầm nghĩ hình ảnh của mình lúc này thật ngớ ngẩn hết sức, không chịu nói mấy câu sến sẩm để giờ thì lại chấp nhận làm mấy chuyện ngu ngốc này. Chuyện ngu ngốc ở đây là gì ư? Đó là vượt qua 9200km chỉ để giữ một người mà có lẽ chỉ cách mình có mấy bước chân. Tôi suy nghĩ vớ vẩn một hồi, lúc ngẩng lên thì bắt gặp một bóng dáng mệt mỏi đang uể oải đẩy hành lý tiến về phía cổng. Tôi gọi to tên em giữa chốn đông người.
– Tú An.
Em quay lại, nhìn tôi bằng ánh mắt bàng hoàng đầy ngờ vực. Tôi nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của em rồi bật cười. Em đứng ở đó như trời trồng, tôi tiến về phía em thật chậm rãi. Tôi muốn lưu hết hình ảnh ấy vào trí nhớ của mình.
– Sao… sao…. London…..Việt Nam?
Em tròn mắt nhìn tôi rồi nói mấy câu vô nghĩa. Tôi mỉm cười nhìn thẳng vào mắt em, đặt ngón trỏ lên môi để em ngừng nói. Tôi cúi thấp xuồng rồi thì thầm vào tai em.
– Anh nhớ An.
Đó là câu duy nhất tôi có thể nói. Sau đó tôi đứng thẳng người đối diện với em. Em hết ngây người rồi thở hắt ra, khoé mắt có gì đó lấp lánh, một giọt rồi hai giọt. Nước mắt em lăn trên má, em đưa tay lên gạt đi rồi nhìn tôi, miệng cố nặn ra một nụ cười. Em hỏi.
– Rồi sao?
– Là sao? – Tôi nhăn trán.
– Thầ.. à không… Anh sang tận bên này chỉ để nói câu đó? Nhớ? Anh nhớ theo cách hiểu nào?
Cô nhóc của tôi vẫn cứng đầu giả ngu. Tôi mỉm cười, lôi trong túi áo ra một thanh gỗ dẹt với những nét bút mềm mại và hình trái tim hai màu mực. Em nhìn thanh gỗ rồi lại nhìn tôi. Tú An đưa tay ra cầm lấy thanh gỗ đó, em vuốt ve từng nét bút hằn lên mảnh gỗ rồi lật phần có hình trái tim ra xem.
– Là anh vẽ thêm vào đấy.
Em mỉm cười nhưng nước mắt vẫn cứ rơi ra. Tôi đưa tay lên lau đi những giọt nước đó bởi hơn ai hết tôi hiểu được nước mắt mặn như thế nào. Tôi rất ghét nhìn thấy em khóc nhưng lần này em hãy cứ khóc đi, bởi tôi đã ở đây rồi, chẳng còn điều gì khiến em sợ được nữa. Tôi đưa tay ôm lấy em vào lòng. Khoảnh khắc ấy tôi nghe thấy bài hát phát trên radio hôm nọ.
“[…]
Our lives are made
in these small hours
these little wonders,
these twists & turns of fate
time falls away,
but these small hours,
these small hours still remain
All of my regret
will wash away some how
but i can not forget
the way i feel right now
[…]”
Đó là cả một chặng đường dài mà chỉ người trong cuộc mới hiểu được sự hạnh phúc khi đã đến đích. Tôi cúi xuống đặt lên trán em một nụ hôn rồi sau đó hôn lên môi em. Tôi có thể nghe rõ nhịp tim của em và của tôi. Giống như thể tôi vừa tìm lại được thứ gì đó đã bị thất lạc từ rất lâu rồi. Tôi nắm tay em rời khỏi sân bay. Chuyến đi này tôi đã tìm lại nhịp đập cho trái tim mình. Lời bài hát cứ vang lên, tôi khẽ nhìn người con gái đi cạnh mình rồi mỉm cười…
Chương trước | Chương sau