Disneyland 1972 Love the old s
Định Mệnh Là Những Chiếc Giày

Định Mệnh Là Những Chiếc Giày


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 35
5 sao 5 / 5 ( 145 đánh giá )

Định Mệnh Là Những Chiếc Giày - Chương 15

↓↓
– Cần quái gì lí do. Thầy từ chối tham gia hoạt động của trường cũng có lí do đâu. … Cuộc cãi vã vẫn cứ xoay quanh một cái vòng luẩn quẩn. Mãi cho đến khi về đến Back In Time tôi mới chịu nhượng bộ, xách túi đồ chờ Anh Quân cất xe. – Thế rốt cục vẫn chỉ là xoay quanh chuyện tôi không tham gia hoạt động của trường thôi chứ gì? Phải không?

bạn đang xem “Định Mệnh Là Những Chiếc Giày ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

– Em không muốn nói nữa, mệt rồi! Tôi gắt lên đầy bực dọc rồi đi thẳng lên nhà trên. Tôi thật sự rất muốn hỏi xem có phải anh vẫn còn tình cảm với người cũ nên mới từ chối tham gia hay không nhưng câu hỏi ấy vẫn chỉ là để tôi dùng tự hỏi chính mình. Suy cho cùng, tôi có là gì của anh chứ. Học trò à? Em gái à? Người quen sao? Bạn? Hay là con gái của bạn thân của mẹ?

Tôi nghĩ rằng dù có là ai trong số kể trên đi nữa thì tôi có quyền gì mà tra xét vấn đề tình cảm của anh? Tôi có quyền gì mà bực dọc, mà giận dỗi với anh? Thực chất tôi chẳng là gì cả. Anh Quân từng kể với tôi rằng anh có khá nhiều bạn, cả trong nước lẫn ngoài nước. Nhưng người anh tin tưởng và thật sự coi là bạn thì chỉ đếm trên đầu ngón tay, người hiểu được anh càng “hiếm” hơn cả các loài động vật trong Sách Đỏ nữa. Chính vì vậy anh rất coi trọng những con người ấy, anh còn nói rằng anh còn có một danh sách những người cần coi trọng. Khi nghe được điều này tôi đã bật cười, cho rằng cái danh sách này thật là điên rồ, anh thật là đã đặt bản thân mình quá cao rồi. Nhưng ngay lúc này đây, khi tự nhìn lại thì tôi lại tự cười bản thân mình bởi bây giờ tôi vô cùng muốn biết rằng trong cái danh sách chẳng-giống-ai đó có tôi hay không. Cái danh sách đó thực ra chẳng phải anh đã đặt bản thân lên quá cao mà là để anh có thể xác định được anh cần cư xử với họ như thế nào, để anh nhớ rằng những con người ấy là những người mà anh cần trân trọng. Trong những người đáng trân trọng đó có tôi không?

Tôi ngồi ở một góc trong phòng bếp và ngồi nhìn các chị nhân viên đang bỏ từng mẻ bánh trung thu ra khỏi lò nướng. Tôi ngồi đây nãy giờ chỉ để làm một công việc nhàm chán đó là ngồi gấp những hộp bìa này lại để khách có cái đựng bánh trung thu đem về. Đây là công việc ít vui nhất mà tôi từng làm, nó thậm chí còn nhàm chán hơn việc ngồi đợi xe bus 2 tiếng đồng hồ. Anh Quân bước tới, tay áo xắn cao, mồ hôi lấm tấm. Anh mỉm cười, kéo chiếc ghế bên cạnh tôi rồi ngồi xuống vớ lấy mấy cái hộp mà tôi vừa gấp xong đang để một đống ở trên bàn. Anh mở mấy chiếc hộp đó ra rồi lại đóng vào, xoay xoay chiếc hộp trên tay rồi gật gù công nhận.

– Đẹp phết nhỉ. Em khéo tay đấy.

– Chỉ là cái hộp thôi mà.

– Chỉ là cái hộp mà mấy chị nhân viên yêu quý của em xếp không nổi đấy. Cái thì thò ra cái thì thụt vào. Có cái thiếu nguên một mảng bìa không cài vào được cơ.

– Thầy nói xấu nhân viên nhé.

– Tôi trả lời nhưng mắt thì vẫn cứ dán vào tấm bìa trong tay

– Đã giao hẹn là ở nhà thì không có thầy trò gì rồi cơ mà.

– Nhưng đây là phòng bếp mà, có sao đâu. mấy anh chị nhân viên thì cũng quen biết hết cả rồi. Sau đó cả gian bếp chìm trong những tiếng bước chân vội vã của các anh chị nhân viên, tiếng bình đun nước kêu tu tu, tiếng loạt soạt của những mảnh bìa trên tay tôi. Anh Quân cứ ngồi đó nhìn những miếng bìa màu đỏ in hình mặt trăng màu vàng rồi táy máy những miếng bìa chưa được ghép.

– Có nhiều hoa tay là sẽ khéo đúng không?

– Anh Quân nhìn hai bàn tay đang xòe ra của mình và hỏi một câu mà tôi cho là hết sức ngớ ngẩn.

– Sao ạ? – Xem hoa tay kiểu gì nhỉ?

– Em biết xem đấy. Đưa em xem cho.

– Thôi khỏi, tôi biết tôi có bao nhiêu hoa tay rồi không cần em xem.

– Anh vội vã rụt tay lại

– Đưa em xem nào, em cũng không có nhiều hoa tay đâu. Tôi cố gắng kéo tay anh. Cuối cùng anh cũng chịu xòe cả 10 đầu ngón tay ra cho tôi xem nhưng mặt thì xị xuống.

– Ơ.. Sao lại..

– Tôi có một cái thôi, là cái mà em vừa xem xong đấy.

– Anh làu bàu.

– À… Tôi cố gắng giữ cho mình không được cười. Anh có đúng một cái hoa tay ở ngón tay cái, bảo sao lại không cho tôi xem hoa tay. Nhìn khuôn mặt anh chốc chốc lại cau vào khiến tôi hết sức buồn cười. Tôi biết mình mà cuời bây giờ thì thể nào cũng sẽ có động đất hay là sóng thần hay gì đó đại loại thế xảy ra. Sau gần 2 tiếng đồng hồ, tôi rốt cục cũng xếp xong đống bìa thành những chiếc hộp xinh xắn để người ta có thể gói bánh trung thu và mang về. Vươn vai rồi vặn mình một cách rất thoải mái, lúc này tôi mới nhận ra rằng Anh Quân đã rời đi từ lúc nào. Nhìn lên đồng hồ, bây giờ mới có 4h chiều, mẹ và anh chị tôi chắc phải còn lâu nữa mới đến. Tôi đứng dậy, bàn giao lại đống hộp trên bàn cho anh quản lí mới của quán rồi cũng không ở lại làm quẩn chân mọi người.

Tôi leo lên phòng Anh Quân, định gõ cửa nhưng nghĩ lại thôi. Tôi đi một mạch lên trên tầng 4, nơi có căn phòng trống với cây dương cầm đặt ở đó với bao nhiêu kỉ niệm của anh cùng với nguời con gái mà anh yêu. Chắc cô ấy cũng đã từng ngồi chỗ mà tôi đang ngồi, nghịch những phím đàn mà tôi đang thấy. Riêng tôi, một người không hề biết, không hề liên quan đến những việc xảy ra trong quá khứ mà còn có thể hình dung ra cảnh tượng hết sức lãng mạn có hai người trong một căn phòng chỉ chứa một cây đàn piano với những tấm ảnh kỉ niệm và những lãng hoa bất tử nhỏ bé nơi góc phòng thì Anh Quân, một người biết rất rõ và cũng là nguời đã trải qua một cuộc tình đẹp như mơ, việc nhớ lại những chuyện đã xảy ra là việc không tránh khỏi. Tôi ngồi xuống trước cây đàn, ngón tay lướt nhẹ trên những phím đen trắng, đầu óc vẫn không ngừng suy nghĩ mông lung. Tại sao tôi lại chơi piano nhỉ? Lúc đầu tôi đâu có thích piano đâu. Đúng vậy, ngày xưa tôi không hề thích piano dù chỉ là một chút xíu. Hồi tiểu học tôi có một cậu bạn thân, cậu ta không học chung với tôi nhưng nhà cậu ta gần nhà tôi. Ngày ấy tôi đồng ý ngồi yên một chỗ, tập đi tập lại những nốt nhạc nhàm chán chỉ vì bị cậu bạn đó “rủ rê lôi kéo”.

Cậu ấy cũng đi học piano nhưng ngược lại với tôi, cậu ấy yêu piano. Đó chỉ là lí do lãng nhách ban đầu. Tôi chịu khó tập luyện piano có lẽ là vì bố, bố tôi đặc biệt thích tiếng đàn piano. Ông nói tiếng đàn piano giúp ông thư giãn, thoải mái và cảm thấy dễ chịu. Cô giáo dạy đàn của tôi từng nói rằng mỗi bản nhạc đêu là những cảm xúc riêng và không cảm xúc nào giống nhau hết. Cảm xúc được nhắc đến ở không chỉ là của người viết nhạc mà là của người chơi đàn, họ bày tỏ cảm xúc của mình qua từng giai điệu thăng trầm của bản nhạc, bày tỏ tâm trạng của mình qua những phím đen trắng. Chính vì vậy tuy cùng một bản nhạc nhưng qua sự thể hiện của hai người khác nhau lại có thể mang âm hưởng khác nhau.

“To Zanarkand” là bản nhạc mà tôi yêu thích nhất cho dù nó có khó chơi đến mức nào đi nữa. Lần đầu tiên tôi nghe thấy “To Zanarkand” là ở trên máy tính của ông anh già, khi mà bộ series game Final Fantasy vẫn còn đang là một trò chơi hot nhất thời bấy giờ. Cô giáo dạy đàn của tôi thường hay nói rằng, mỗi bản nhạc đều có một ý nghĩa riêng của nó. Cô thường hay đánh một đoạn nhạc ngắn rồi đố chúng tôi đoán ý nghĩa của bản nhạc. Hồi ấy tôi vẫn còn bé nên không hiểu được ý nghĩa của bản nhạc là cái khỉ gì, mà suy cho cùng thì một nhóc con bé tí bé teo như cái kẹo thì biết quái gì về ý nghĩa chứ, chỉ cần nghe lọt tai là thích rồi. Lớn thêm chút nữa, khi tôi hiểu biết hơn về cái gọi là “ý nghĩa” tôi cũng tập tành tìm hiểu ý nghĩa của bản nhạc đã nghe được trên máy tính của lão anh trai.

Nhưng rốt cục cái bộ não “con bò” của tôi cũng phải chịu thua. Ngày qua ngày, tôi dẹp bỏ cái ý định tìm hiểu về ý nghĩa ý ngủng gì đó qua một bên và tiến đến tập luyện nó. Đây hoàn toàn không phải là một bản nhạc dễ đối với những người mới tập, nhất là khi đó lại còn là một con bé lóc cha lóc chóc. Dù thế nhưng tôi vẫn tập từng nốt rời rạc, nghe nó hao hao bản nhạc gốc nhưng cũng chỉ là hao hao mà thôi. Cho đến bây giờ, các nốt nhạc của bài “To Zanarkand” thì vẫn vậy nhưng con nhóc bé tí teo ấy đã trở thành một nữ sinh. Kĩ năng có thể đã tiến bộ rất nhiều, ý nghĩa thì cũng có thể đã hiểu một chút nhưng cảm xúc khi chơi bản nhạc ấy thì vẫn chỉ có thể gói gọn trong một từ: Buồn! Tôi cứ tiếp tục chơi đàn, ngón tay lướt trên mặt đàn. Giai điệu của bản nhạc cứ thế cứ thế ngân lên từng nốt rồi im bặt chỉ vì có một đoạn trong bài nhạc đó tôi vẫn chưa luyện được. Tôi không thể tiếp tục đánh nốt đoạn phía sau.

– To Zanarkand?

– Anh Quân đứng ở cửa từ lúc nào, thấy tôi ngừng lại anh mới lên tiếng.

– Sao không chơi nữa?

– Em không biết đánh phần sau.

– Không biết?

– To Zanarkand là em tự học, học mò.

– Ồ… Tôi có bản sheet của bài này đấy, nếu em muốn thì có thể photo. Ngồi lui sang kia. Anh ra lệnh cho tôi ngồi xích sang một bên rồi cũng ngồi lên chiếc ghế dài. Anh vặn vẹo cổ tay rồi chỉnh lại tư thế ngồi sao cho ngay ngắn và thoải mái nhất. Anh Quân đặt tay lên phím đàn, đôi mắt nâu dính chặt vào những phím đen trắng. Anh nói mà không nhìn tôi.

– Em cũng đánh đi. Tôi với em mỗi người một khuông tay. Đến chỗ nào không biết thì dừng lại, tôi sẽ chỉ. Hành động của anh khiến tôi hết sức ngạc nhiên. Anh đánh piano, rồi còn bảo cả tôi đánh cùng, mỗi người đánh một khuông tay. Anh bắt đầu đánh mặc cho tôi đang tròn mắt nhìn. To Zanarkand, bản nhạc có những hợp âm trong trẻo lặp đi lặp lại. Tôi nghe thấy tiếng nhạc, nhưng không phải là do cây đàn phát ra mà là từ cái máy tính ngu ngốc của anh trai tôi.

Tiếng đàn của Anh Quân khiến tôi không thể phân biệt được đâu là thực tại và đâu là quá khứ. Giữa những thứ đã qua và những thứ đang xảy ra luôn luôn có một mối liên hệ nào đó khiến chúng được móc nối lại với nhau, khiến tôi thi thoảng vẫn hay lạc về quá khứ rồi từ quá khứ trở lại với thực tại. Tôi thẫn thờ nhìn Anh Quân chơi bản nhạc ưa thích của mình. Tiếng nhạc này là sao nhỉ? Là vui? Hay là buồn? Ngày trước, ý nghĩa của bản nhạc đối với tôi chỉ là một khúc nhạc ru tôi vào giấc ngủ. Lớn hơn chút nữa tôi nhận ra nó nhiều hơn là để ru ngủ. Lớn hơn chút nữa tôi lại nhạn ra bản nhạc ấy nhuộm một màu buồn. Sau khi đã tìm hiểu về Final Fantasy, bản nhạc To Zanarkand đối với tôi lại là một câu chuyện tình buồn, rất buồn… Phải chăng Anh Quân đang kể về chuyện tình của mình??? Có một câu chuyện cũng buồn như thế, có lẽ là buồn hơn thế. Hoặc có lẽ đáy chỉ là một câu chuyện quá đỗi bình thường nhưng vì một lí do nào đso mà tôi cảm thấy buồn. Đó là câu chuyện cuộc đời tôi, câu chuyện về việc tôi thích người mà tôi đã từng rất ghét, còn anh ta thì luôn mang bóng hình người cũ. Một vở hài kịch thấm đẫm nước mắt! Những nốt cuối ngân, Anh Quân dừng lại nhưng đôi bàn tay vẫn đặt trên phím đàn. Anh nhìn về phía ngoài sân rồi khẽ buông một tiếng thở dài. Dù trời đã sang thu nhưng cái oi bức của mùa hè thì vẫn còn tồn đọng khiến cho căn phòng càng trở nên ngột ngạt. – Lâu rồi không động tới piano. Giọng anh trầm trầm. Anh Quân rút ra một bông hoa hồng trắng được làm từ giấy ăn rồi nhẹ nhàng đặt lên phím đàn.

– Tôi không khéo tay nhưng cũng đẹp đấy chứ đúng không?

– Chắc thế ạ…

– Em có biết tại sao tôi từ chối tham gia hoạt động ở trường không? Tôi lắc đầu.

– Tôi tin rằng mình tài năng hơn tất cả bọn họ nhưng tôi không muốn thể hiện. Nhưng em thì khác.

– Dạ? Khác? Sao lại thế ạ?

– Nếu em đạt giải, con đường đên đại học của em sẽ dễ dàng hơn.

– Chỉ có vậy thôi ạ?

– Thế em nghĩ còn vì lí do gì khác à?

– Dạ không hihi

– Vậy từ mai chúng ta sẽ tập luyện nhé. To Zanarkand? Hôm nay anh chơi piano, nghĩa là anh không còn nhớ về người cũ nữa? Tôi cười, một nụ cười ngu ngốc và ngớ ngẩn. Và thế là To Zanarkand đối với tôi, bằng một cách nào đó, trở thành một bản nhạc tuy buồn, nhưng vui… Một cơn gió thổi ngang qua, bông hoa giấy mà anh vừa xếp khẽ rung rinh, cánh hoa trắng mong manh như báo hiệu cho một khởi đầu mới mà chẳng ai có thể đoán trước được nó là gì. Tôi tin rằng đoạn đường đó sẽ gập ghềnh khó đi nhưng nếu bên cạnh tôi có anh thì tôi còn sợ gì nữa?! :)

Chương trước | Chương sau

↑↑
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh

Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh

Tình Yêu Hoa Bồ Công Anh là tựa truyện teen nói về một loài hoa được coi là Cỏ Dại,

20-07-2016 15 chương
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tên truyện: Nụ Hôn Đầu TiênTác giả: Baby Hip - HopThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 10 chương
Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hắn thoát khỏi vẻ uy nghiêm của một công tử nhà giàu ban nãy, khoác vào một vẻ phong

23-07-2016 45 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Em Đã Là Thiên Thần

Em Đã Là Thiên Thần

Tên truyện: Em Đã Là Thiên ThầnTác giả: mrxau (vozer)Thể loại: Truyện Teen, VOZTình

22-07-2016 22 chương
Người cha mù

Người cha mù

Tôi gạt tay bố ra và chạy lên gác, lúc ấy tôi ghét bố lắm, chỉ vì bố không còn

30-06-2016
Mặt trời điểm 10

Mặt trời điểm 10

Mùa hè năm đó, tôi và Vinh chia tay. Và suốt mùa hè đó, gã bên tôi. Giữa họ, có một

29-06-2016
Thiên Tỏa

Thiên Tỏa

Thiên Tỏa được sáng tác dựa trên những tình tiết có thật trong quá trình phá án của

27-07-2016 34 chương
Pháo hoa

Pháo hoa

Tuổi trẻ của chúng ta, nếu không phải là tình yêu sâu đậm thì hẳn sẽ phải là một

24-06-2016
Gió, mưa, em và yêu...

Gió, mưa, em và yêu...

Có ai trách Nhỏ đâu, Nhỏ chỉ xem hắn là bạn thôi – chí ít là vậy. Còn hắn

24-06-2016
Em có hạnh phúc không?

Em có hạnh phúc không?

  Thành chăm chú gỡ từng chiếc kẹp hoa gài trên tóc cô dâu. Biết anh đang sốt ruột

28-06-2016