Pair of Vintage Old School Fru
Định Mệnh Là Những Chiếc Giày

Định Mệnh Là Những Chiếc Giày


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 35
5 sao 5 / 5 ( 120 đánh giá )

Định Mệnh Là Những Chiếc Giày - Chương 10

↓↓
Tôi đang ngồi chung vui cùng cả lớp thì Dương Thùy húych húych tay tôi hất đầu về phía cửa lớp. Linh Trang, cái đứa do bị Việt Anh lôi vào ngồi cùng cũng nhìn tôi cười một cái rất đểu. Tôi nhìn về phía cửa lớp, là Duy Khang.

bạn đang xem “Định Mệnh Là Những Chiếc Giày ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

– Anh tìm em có gì không ạ?

– À đây là phần quà từ nhà trường gửi đến cho những bạn tham gia trong tiết mục văn nghệ hôm nay, còn đây là giải thưởng gian hàng có số lượng doanh thu lớn nhất.

Khang đưa cho tôi một hộp quà được bọc gói nơ cẩn thận và một phong bì có ghi chữ “gian hàng có lượng doanh thu lớn nhất”.

– Tú An!

– Dạ? – Tôi lơ đãng đáp lại, tay và mắt vẫn mân mê bóc từng lớp băng dính trên hộp quà.

– Anh thích em!

Câu nói vừa dứt, cả lớp tôi nấp ở trong lớp đều ồ lên một tiếng rất to khiến các lớp bên cạnh cũng tò mò chạy ra “hóng”. Còn tôi thì giật thót đến 2 lần, một lần ngay sau khi Khang nói cái câu kia, một lần là do giật mình vì tiếng ồ của lớp.

– Thôi thôi ngại gì nữa, thế là xong rồi nhé. Anh, anh đi vào đây chung vui với bọn em.

Chẳng hiểu thằng nào vô duyên nói cái câu cũng vô duyên. Tất cả ùa ra rồi đẩy tôi và Khang xích gần lại nhau trong khi tôi còn chưa kịp phản ứng gì. Chúng nó nghiễm nhiên coi tôi và Khang là một cặp rồi chúc mừng tới tấp vì thoát khỏi kiếp FA. Thật là liên quan mà ==”. Buổi tối hôm đó tôi cũng chỉ ngồi im bởi mỗi khi tôi định mở miệng nói gì thì tất cả lại ầm lên, họng tôi vẫn chưa khỏi hẳn nên chẳng thể làm gì. Ngày mệt mỏi kết thúc trong cảnh tưng bừng náo nhiệt của lớp tôi cộng với sự góp mặt của hai kẻ không liên quan là Linh Trang và Duy Khang. Tôi sau ngày hôm nay cũng thấm mệt rồi, không đôi co với chúng nó nữa rồi cũng vui vẻ ăn liên hoan bù lại cho những công sức mình bỏ ra. Tôi không nhớ buổi tối hôm đó kết thúc như thế nào, chỉ nhớ rằng tới khuya tôi mới mò về đến nhà và lăn ra ngủ như một con chết trôi. Giấc ngủ ập tới, tôi chẳng kịp suy nghĩ về việc đã xảy ra nữa. Thôi để sau đi, mai tính, ngủ đã…

Chương trước | Chương sau

↑↑
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Tên truyện: Yêu Nhầm Người Gỗ ĐáTác giả: Tiểu LiênThể loại: Truyện TeenTình

26-07-2016 10 chương
Cáo Sa Bẫy Cáo

Cáo Sa Bẫy Cáo

Tên truyện: Cáo Sa Bẫy CáoTác giả: SâuThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhCông

23-07-2016 29 chương
Tỉnh dậy

Tỉnh dậy

Cô bước như lết trên đường từ bệnh viện về nhà. Mọi thứ trong đầu về một

01-07-2016
Con vẹt xanh

Con vẹt xanh

Anh là một nhân vật nổi danh ở Hà Thành, tung hoành ngang dọc trên đảo Quỳnh, đã ba

24-06-2016
Sáng nay, Hà Nội vào thu

Sáng nay, Hà Nội vào thu

Cái nắng gay gắt của một mùa hè đã đi qua. Hà Nội giờ này chắc đang đắm mình trong

24-06-2016