Ring ring
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi


Tác giả:
Đăng ngày: 26-07-2016
Số chương: 26
5 sao 5 / 5 ( 149 đánh giá )

Dì Nhỏ Của Tôi - Chương 06

↓↓
Nó lê bước một cách uể oải xuống hành lang trường. Cả buổi học ngày hôm nay nó chẳng vào đầu được cái gì. Cái đầu của nó cứ ong hết cả lên. Toàn là những suy nghĩ mông lung. Nó ko biết tí nữa khi trở về căn nhà mới nó sẽ đối mặt với Huy Vũ thế nào. Mà sao hắn lại ko đi học chứ. Điên thật. Ghét nó đến thế sao?... Hừ…. mà lúc nào hai đứa nó chả ghét nhau. Thôi mặc kệ hắn. Nó chẳng thèm quan tâm.

Mà đúng rồi. Mối quan tâm của nó lúc này là ông thầy giáo đẹp trai cơ. Chắc là ông ấy bây giờ khinh thường nó lắm. Một con nhỏ như nó lại đi lấy một người đáng tuổi bố mình thì sao ko khinh được chứ. Nhất là lại ko phải xuất phát từ tình yêu. Nếu như vậy chắc giờ nó chẳng thấy rằn vặt mình đến thế này. Mà sao ông trời cứ thích trêu đùa nó thế? Lần nào gặp ông thầy cũng là những lần nó chẳng thể nào ngờ. Từ một anh học sinh tốt bụng đến ông thầy giáo đẹp trai, giờ lại là em chồng tương lai của mình (em của vợ trc chồng mình có được coi là em chồng ko nhỉ? Thôi mặc kệ, gọi thế chắc cũng chẳng sai, nhỉ?), và ko biết sau này là gì nữa, biết đâu chồng cũng nên! Điên thật, nó lại suy nghĩ linh tinh cái gì rồi. Bây giờ nó mà gặp thầy thì chắc nó xấu hổ lắm, chẳng biết chui vào đâu.

- Lệ Quân, sao phờ phạc thế em?

Nó ngẩng mặt lên. Chúa ơi! Ngài đúng là tàn ác với con!

bạn đang xem “Dì Nhỏ Của Tôi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

- Dạ… Em… em… Em chào thầy ạ! – Nó bật tiếng chào một cách bất thình lình khiến ông thầy cũng phải phì cười.

- Em chào thầy thế này chắc thầy cũng đến sớm mắc bệnh tim thôi.

- Em…

- Cô bé Lệ Quân lém lỉnh mà thầy biết đâu rồi?

- Dạ?

- Dám cả trèo tường vào trường mà giờ sao gặp thầy cứ ấp a ấp úng thế?

- Tại em giờ chả biết phải sử xự thế nào ạ!

- Về chuyện bản hợp đồng?

- Dạ!

- Uk, thật ra thầy cũng ko biết phải làm thế nào cho nó thật bình thường và tự nhiên. Tự dưng một cô học trò lại biến thành chị gái mình. Kể cũng hơi khó xử….. Nhưng thôi. Dẫu sao thì mọi chuyện đã rồi. Suy nghĩ tích cực lên em ạ!

- Thầy… thầy ko ghét em à?

- Sao lại ghét? Cô bé này hỏi kì quá! Thầy quý em lắm đó. Kể từ cái lần dám bắt thầy bé từ trên tường xuống đó. Trông thế mà nặng phết đó nha.

- Eò, thật chả đàn ông tẹo nào?

- Hả?

- Thì đó, em mới có 4mấy cân thôi mà thầy đã kêu nặng. Đàn ông con trai phải galăng, mình đồng da sắt chứ thầy.

- Và phải như em, ăn to nói lớn chứ gì?

- Thầy lại chọc em rồi! Tại em cá tính chứ bộ! He he….

Hai thầy trò nó cùng cười vui vẻ, cái ý nghĩ về ông thầy giáo chợt tiêu tan trong đầu nó. Nó chợt cảm thấy mến ông thầy này biết bao.

- Huy Vũ hôm nay ko đi học đúng ko em?

- Dạ vâng. Chắc cậu ta vẫn còn giận em!

- Uk, cũng có thể. Nó bề ngoài trông thế chứ bên trong thì có vẻ yếu đuối lắm. Nó cũng biết nghĩ cho mọi người đấy, nhưng…. Có lẽ tại chị Hai ra đi quá sớm! – Giọng ông thầy chợt nặng trịu.

- Thầy thương Huy Vũ lắm đúng ko?

- Hả? Hì… Cậu nào mà chả thương cháu chứ!... Thôi muộn rồi, để thầy đưa em về. À mà kể từ hôm nay em đến nhà chồng tương lai rồi hả?

- Thầy đừng có chọc em có được ko? – Nó gằn giọng. – Em ghét đó!

- Cô bé này thật là… Thôi được rồi: Thưa cô, tôi xin được mạo muội làm tài xế ko lương đưa cô về nhà mới. Ko biết ý cô thế nào?

- Tất nhiên là ta đồng ý rồi. Thời buổi kinh tế thị trường tiết kiệm đồng nào hay đồng ấy. (Được mấy K đi xe bus chứ bộ. Mua đc vài kái kẹo mút, ăn cả ngày!)

…..

Ông thầy dắt con BS ra đến cổng, lại cái giọng trịnh trọng:

- Để đảm bảo an toàn, đề nghị quý cô đội mũ bảo hiểm (đã đc kiểm định chất lượng) và thắt dây an toàn bằng cách ôm chặt người phía trc! (^^)

- Kòn lâu em mới ôm thầy ná! Em chỉ ôm mỗi tình yêu của em thôi.

- Chết thật! Đã có người yêu rồi hả?

- Hì hì, là hai nhỏ bạn thân của em đó. Nhỏ Gấu và Chins, à nhầm cái An Ly và cái Lâm Trang. Hai cái đứa mà quậy cả giờ hôm trc của thầy ý. Đứa đứng lên kêu thầy đẹp trai với đứa đặt biệt danh cho thầy là Thân Văn Thiết ý. Keke…

- Đúng là bạn bè có khác cùng quậy như nhau!

- Ê, thầy có thích em trừ lương ko hả, mà vẫn chưa chịu khởi hành? (nó cười toe).

Suốt dọc đường đi ko biết ông thầy pha trò gì mà nó cười sặc sụa. Mới mấy phút trước con trách chúa tàn ác, thế mà giờ… Ừ, như thế mới là Cỏ chứ!

****

Nó về đến ngôi nhà mới với sự chào đón nồng nhiệt của mọi thành viên… giúp việc trong gia đình. (Chả biết có giả tạo hay ko nữa!)

- Thưa cô chủ (chưa là vợ ông chủ chưa là bà chủ!) đã về. Mời cô chủ vào nhà thay quần áo, nghỉ ngơi và dùng bữa ạ. – Ông quản gia kung kính.

- Bác đừng gọi cháu như thế có đc ko ạ. Cháu kém bác nhiều tuổi mà. Bác cứ gọi gọi là Lệ Quân ạ. Hì hì… - Ông quản gia chợt cười hiền từ.

….

- Phòng cháu đây ạ. Còn có cả biển nữa cơ đấy. Hình con thỏ này xinh ghê bác nhỉ. Mua ở shop nào thế bác? – Nó mâm mê cái biển hình con thỏ treo phòng nó.

- Hả…???

- Hì hì… - “Tít tít…. Tít tít…” - Uả mà điện thoại bác kêu kìa.

- Ừ… Alo…

“ Người lớn có khác, để chuông điện thoại chả phong kách tẹo nào, ai đời lại đi dùng nhạc thế này. Hix hix…”

- Cô chủ cứ vào phòng thay quần áo nghỉ ngơi. Tôi phải xuống xem việc bếp thế nào. Đến chiều tôi sẽ dẫn cô chủ đi thăm các phòng.

- Dạ!

Ông quản gia tất tưởi đi. Nó mở cửa bước vào phòng. Hì hì… Trông cũng đẹp chả kém kái phòng thân yêu trc của nó. Mọi thứ được bày biện khá là phong cách, ko quá riêm rúa cầu kì hay đơn điệu. Nói chung là hợp chuẩn của nó. Chứ mấy cái kiểu phòng của tiểu thư công chúa là nó đại ghét. Đúng là chả nữ tính tẹo nào!

Thay đồ xong, nó mân mê đủ mọi thứ trong phòng như kiểu: bắt tay ta làm quen nhé! Kể từ bầy giờ… chúng mày là của tao! Chán chê, nó bước ra khỏi phòng. Chợt nó nghe thấy tiếng nhạc bài “Baby some more time”, đúng cái bài mà nó thích. Cứ thế, theo tiếng nhạc, nó bước lên cầu thang… Nó dừng lại tại một căn phòng chả biết là của ai. Khổ nỗi phòng ở đây nhìn phía ngoài cái nào cũng giống cái nào nên mới có biển treo phòng. Âý thế mà cái phòng này lại chả có biển gì hết. Nó ghé sát tai vào cánh cửa, vừa để nghe nhạc vừa dò xét xem có gì ở bên trong. Chợt mất đà, cái cửa hình như ko đóng bật ra, nó ngã nhào vào trong. Luống cuống vội đứng dậy. Nó kinh hoàng hét lớn!

- Má ơi. Mặc quần áo vào đi! Đồ ko biết xấu hổ. – Nó vừa hét vừa lấy hai tay bịt chặt mắt lại.

- Này, ai mới là người ko biết xấu hổ ở đây chứ hả? Tự tiện vào phòng người ta lại còn chửi bởi.

- Tôi… tôi đâu có vào… Tự cái cửa nó mở ra đấy chứ! - Nó hé mắt ra rồi lại vội bịt mắt lại - Mà thôi, ông mặc quần áo vào đi.

- Tôi có mặc quần áo hay ko thì liên quan gì đến you? Tự tiện vô đây, tôi còn chưa hỏi tội you đâu đấy!

- Ông! Ông mặc vào đi. Hu hu… tôi…. Tôi ko biết đâu!

- Kệ you! Tôi cứ thích mặc thế này đấy! – Huy Vũ đắc chí trong bộ dạng cởi trần mặc quần đùi! - Thời tiết mùa này mà còn mặc như thế! À quên có điều hoà rồi mà! (chắc chắn có vài người tưởng bở! hì hì)

- Tôi… tôi ko thèm nói chuyện với ông nữa! – Nó ôm mặt chạy thẳng ra ngoài. “Cốp” – nó va phải cái cánh cửa phòng chết tiệt. Hu hu. Tức quá! Vừa tức vừa đau, lại vừa xấu hổ. “Cái tên này, con trai lớn từng ấy tuổi rồi mà đi mặc mỗi cái quần ngắn cùn cỡn, chưa kể lại còn mỏng dính nữa chứ! Đồ vô duyên, đồ dây thần kinh chập mạch! Hix, mình đến đau mắt mất thôi, phải tra ngay thuốc nhỏ mắt mới được! Ôi xấu hổ chết đi được. Bố mẹ ơi…. Con bắt đầu thấy sợ rồi! Hu hu…)

****

Nó lết xuống đến phòng ăn, vừa nhìn thấy Huy Vũ, nó đang định quay bỏ đi thì chợt bị cậu ta chặn lại.

- Định chuồn hả? Ngày đầu tiên về nhà chồng mà đã thích bỏ bữa à?

Nó quay đầu lại, mỉm cười đầy tự kiêu:

- Ê này nhóc, Dì sao lại phải bỏ bữa chứ. Dì phải có bổn phận chăm sóc cho Con mình chứ. Nhóc nhỉ?

- You…

Nó tiến tới bàn ăn, kéo ghế và ngồi xuống một cách thản nhiên.

- Chà, nhiều đồ ăn gớm!

Chợt như sực nhớ ra một điều gì:

- Uả, bác… bác Trịnh ko ăn cơm hả bác?

- Dạ thưa ông chủ sáng nay vừa phải đi công tác Hà Nội vài ngày nữa sẽ về ạ.

- Hì hì… Vậy cũng tốt!

-???

- Chồng đi công tác mà có vẻ vui sướng nhỉ?

- Tất nhiên rồi. Thế là được tự do hẳn mấy ngày liền. Ôi Tự Do muôn năm! Hà… hà… hà… (điệu cười đầy man dợ)

-???

****

- Cô cậu đi đường cẩn thận ạ!

- Dạ…! – Nó dắt chiếc xe đạp mới toanh, quà của ông Trịnh tặng nó ngày đầu tiên về đây. Dù chả thích thú tẹo nào nhưng nó vẫn phải tỏ ra như chẳng có chuyện gì. Hơn nữa, nó ko muốn mọi người ở đây biết là nó ko biết đi xe đạp! Chắc người ta sẽ cười nó thối mũi mất!

….

- Lên xe đi, đứng cổng làm gì? – Huy Vũ thắc mắc khi thấy nó cứ dắt xe đứng cổng mãi mà chẳng chịu đi.

- À… ờ… Tôi quên đồ. Ông cứ đi trc đi, tí tôi đi sau. – Nói rồi nó giả bộ dựng xe, quay vào nhà.

- Đúng là đồ con gái. Làm gì cũng lề mề. Chuẩn bị bao lâu thế mà giờ vẫn quên được đồ! Thôi tôi đi trc, mặc kệ you đi sau! – Huy Vũ lao lên con địa hình phi thẳng. (Có lẽ có người sẽ hỏi, sao Huy Vũ ko đi xe máy: SH, BS hay đại loại là một lại xe máy sịn hay phân phối lớn nào đó, mà lại đi xe đạp. Nhưng ko phải hotboy nhà giầu nào cũng giống như nhau cả!)

****

Huy Vũ đứng chờ nó mãi mà chẳng thấy nó đâu cả. (Nói là ghét nó thế chứ thật ra, cậu cũng khá quan tâm tới nó!). Ko thể chờ được nữa, cậu quyết định quay xe quay lại. Giật mình khó hiểu. Cậu thấy nó đang vô cùng khổ sở với con xe đạp: Leo lên lại leo xuống, hết dắt xe lại bực mình dừng lại, nhăn nhó trông đến là thảm hại.

- Này, you làm trò hả? Mọi người đang nhìn ghê quá kìa.

- Ơ… Ông đi rồi mà sao lại quay lại thế?

- Tại mãi mà chẳng thấy you đâu, sợ có chuyện gì xảy ra thì khó ăn khó nói với baba.

- Ông cũng tốt quá nhờ!

- You ko bít đi xe đạp đúng ko?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Nhật Ký Mang Thai Khi 17

Tên truyện: Nhật Ký Mang Thai Khi 17Tác giả: Võ Anh ThơThể loại: Truyện TeenTình trạng:

26-07-2016 45 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai một truyện teen đầy hài hước mà KhoTruyenHay.Gq muốn giới thiệu

21-07-2016 69 chương
Cáo Sa Bẫy Cáo

Cáo Sa Bẫy Cáo

Tên truyện: Cáo Sa Bẫy CáoTác giả: SâuThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhCông

23-07-2016 29 chương
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Nếu Như Yêu

Nếu Như Yêu

Tên truyện: Nếu Như YêuTác giả: BornNXB: NXB Văn HọcTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 40 chương
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Anh đào thiếu niên

Anh đào thiếu niên

Lần đầu tiên của mỗi người đàn ông, đều sẽ có một cô gái như hoa anh đào, phiêu

30-06-2016
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Chào em...thiên thần!

Chào em...thiên thần!

(khotruyenhay.gq) "Anh sẽ giấu em đi." – Sun luồn tay vào mái tóc rối của người con gái

29-06-2016
Sẽ không để em xa anh

Sẽ không để em xa anh

Sa biết, người con trai này có thể sẽ không thuộc về mình. Ngoài trời đang mưa, nó

01-07-2016
Một ngày nắng đẹp

Một ngày nắng đẹp

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Thời gian qua

27-06-2016
Nước ốc

Nước ốc

Mỗi khi kể lể về cuộc đời của mình. Cha tôi thường nói về nước ốc. Là nhạt

24-06-2016