Insane
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 133 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 46

↓↓
Nhi sướng cười ha hả, Hiển ức xì khói.

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Chủ Tịch tập đoàn bỏ bê buông thả, tất cả giờ dồn hết lên Tổng Giám Đốc. Hoàng Thế Hiển phải nói là cực kì bận rộn. Trương Ngọc Uyển Nhi thì ngược lại, thường nếu không có giao dịch hay chụp ảnh thì công việc sẽ kết thúc lúc 3 giờ chiều, vì vậy cô hay lên phòng đợi cậu, có hôm thì mang báo ra đọc, hôm thì đan, hôm thì thêu…nhưng phần lớn thời gian thường là ngắm cậu, cậu ăn gì mà đẹp thế không biết, ngắm mãi chưa chán.

Nhiều lúc cô cũng thấy mình hám trai đẹp. Nhiều lúc bị cậu bắt gặp thì hơi thẹn, mà cũng chẳng sao, tại cậu mà, trông cậu làm việc phong độ tuyệt đối luôn.

Đó là ở công ty, về nhà thì khỏi phải nói, các bác thường trêu Nhi bị mọc thêm một cái đuôi, tất nhiên là chỉ dám nói sau lưng cậu thôi. Hiển bám theo Nhi mọi lúc, mọi nơi, bây giờ kể cả tắm cậu cũng không tha nữa, lý do thì đơn giản lắm, đau vai. Nhi thắc mắc vai cậu lành rồi sao vẫn đau, cậu chỉ bảo lành da, còn xương thì vẫn bị tổn thương ghê gớm lắm.

-“Mau lên!”

-“Đợi em tý…”

-“Chồng là của vợ rồi mà, tất cả của chồng đều là của vợ đó, vợ ngại gì mà ngại…”

Hiển thường nói vậy, nghĩa bóng thì rất là trong sáng, nhưng nghĩa đen thì ôi thôi, nhiều lúc cô chỉ muốn độn thổ. Rồi dần dần, được ai đó đào tạo, da mặt của ai đó mỗi lúc một dày hơn. Cậu đập nước trêu cô, té ướt hết áo quần của cô, cô không ngại ngùng mà đáp trả, cậu kéo tóc cô, cô cũng sẽ vò đầu cậu, cậu cắn má cô, cô đương nhiên măm lại môi cậu, hai người, cứ như những đứa trẻ mới lớn, đùa nghịch suốt không thôi, rất vui vẻ.

Bây giờ, mỗi khi đêm xuống, cô cảm thấy phải có vòng tay ấm áp của cậu mới ngủ ngon được, khi xưa còn bẽn lẽn, rón rén, nay cứ thẳng người phía trước mà cọ cọ, mà gác chân, mà uốn thành con rắn con bám víu, mỗi lần cậu nới ra, có đứa sẽ bất mãn mà nhíu lông mày, hoặc âm ư khó chịu cho tới khi được vỗ vỗ dỗ dành mới an phận chóp chép miệng. Chắc vợ bé nhỏ chẳng biết, vợ có lực hấp dẫn mãnh liệt với cậu tới mức nào.

-“Em buồn ngủ quá à…cậu…cậu…đừng…”

-“Một lát là hết buồn ngủ thôi mà…”

-“Nhưng mà vừa mới buổi trưa mà cậu?”

-“Ai bảo vợ đáng yêu quá làm gì?”

-“Em đáng yêu đâu phải lỗi của em…”

Gương mặt ai đó nhăn nhó vì bị đánh thức, cái mũi chu lên tỏ vẻ bất bình, mà cũng chẳng được bao lâu, bàn tay to lớn như có ma lực kia đã lượn lờ trên tấm lưng ngọc ngà khiến cả người cô run lẩy bẩy. Hóa ra người đẹp trai phong độ nó có lợi như thế đó, cậu chỉ cần khẽ khơi gợi một chút, cô luôn luôn không có khả năng chống cự.

Bầu trời đầy mây thanh bình tới lạ lùng, trăng sao lung linh sáng, tĩnh mịch đến lạ thường, căn phòng màu hồng tràn ngập sắc xuân tươi đẹp…

……

……

Thời gian thấm thoát trôi, hôm nay là ngày ba mẹ đi du lịch về, cả nhà lâu lắm mới được đoàn tụ, Nhi có nhiều chuyện muốn kể với mẹ lắm, cô rất háo hức.

Ba có việc rẽ qua tổng công ty, mẹ về thẳng nhà, mẹ đeo kính râm, đi dép cao gót, tay xách túi Hermes, vẫn sành điệu như ngày nào, da dẻ mẹ bảo dưỡng tốt, trắng mịn vô cùng, người ta không biết còn tưởng chỉ là chị của cô thôi ý chứ.

-“Uầy, con gái của tôi hay con lợn thế này?”

Đó là câu đầu tiên mẹ nói, khi gặp Nhi, hại cô ngượng chín mặt mày. Các bác cười rất chi là rôm rả.

-“Mẹ…mẹ thật…”

-“Tôi làm sao?”

-“Không, không có gì…”

-“Bao nhiêu cân rồi?”

Oa oa, sao mẹ không giữ chút thể diện gì cho cô vậy hả trời? Nhi lí nhí.

-“Sáu mươi hai mẹ ạ…”

-“Được, có khi phải bảo Giám Đốc Thịt mai sau học hỏi kinh nghiệm cậu Hiển nhà ta…”

Mẹ vừa nói vừa cười tủm tỉm, Nhi chẳng hiểu gì sất, may mà chị Na nhắc nhỏ: “Ý bà là cậu có năng khiếu chăm lợn, là em đó, em giống lợn rồi đó…”. Ặc, quá phũ phàng!!!

-“Mẹ, nhưng cậu bảo con đẹp!”

-“Ơ hay, mẹ bảo con xấu lúc nào?”

-“Vâng.”

Hai mẹ con được dịp trò chuyện, Nhi tha hồ hàn huyên, mẹ cứ gợi gợi, hại Nhi mấy chuyện tế nhị phun sạch sành sanh.

-“Ngốc chưa, con mà thế thì trai nó nhanh chán lắm…”

-“Dạ?”

-“Không sao, mẹ đi chơi đợt vừa rồi mua cho con rồi đây…đỏ này, tím này, đen này…tha hồ nhé, mỗi đêm một bộ…”

-“Cái này… con không mặc đâu…ngại chết…”

-“Gớm, con không nghe lời mẹ có ngày mất chồng như chơi…mà có gì phải ngại, biết hết của nhau rồi còn gì…mẹ bảo này, mình mặc thì mình cứ mặc, khiêu khích đối phương, nhưng người ta đòi hỏi thì cũng phải làm kiêu, bảo hôm nay em mệt, nhớ chưa?”

-“Dạ?”

-“Cái gì đói rồi ăn mới ngon…”

-“Dạ?”

-“Dạ dẫm cái gì, thế này nhé…đó…đó…mà đôi khi con cũng phải chủ động nhé, suốt ngày nằm yên há miệng chờ sung là không được đâu…”

Trời ơi, mẹ đúng là cao thủ số một nha, Nhi nghe tới đâu là má hồng tai đỏ tới đó, mẹ ơi là mẹ.

….

Trương Mỹ Ái Như định bụng khuyên Trương Ngọc Uyển Nhi giảm cân còn giữ dáng, nhưng tới bữa thấy con gái mình ăn uống rất hổ báo mới giật mình.

-“Ngon lắm hả con?”

-“Dạ ngon lắm mẹ!”

-“Con thường ăn như này sao?”

-“Vâng, con thấy thèm ăn lắm, không ăn là thấy khó chịu…”

Bà nhìn lại nó một lượt, nhìn chằm chằm vào bụng nó, cố gắng trấn tĩnh, bà hỏi.

-“Con…con trễ bao lâu rồi?”

-“Trễ gì ạ?”

-“Con bé này…ngốc…kinh nguyệt của con…trễ bao lâu rồi?”

Nhi ngẩn cả người, nhắc tới mới nhớ. Ừ nhỉ, đã lâu lắm rồi dì cả không ghé thăm cô thì phải.

-“Đừng làm mẹ bực nhé, bao lâu rồi?”

-“Con…mẹ…con xin lỗi…con…con không biết nữa…lâu lắm rồi….con chẳng nhớ gì cả…”

-“Trời ơi con gái tôi…con dâu tôi…ngốc quá con ơi, đi…đi bệnh viện với mẹ…”

-“Sao vậy mẹ? Cho con ăn nốt…”

Có bà mẹ khấp khởi mừng thầm, ra lệnh.

-“Mận đâu, gói cho bà hết chỗ này…còn con, đi mau, vừa đi vừa ăn, mẹ mà không về thì có chết không chứ…”

-“Mẹ…sao vậy mẹ?”

Mẹ làm cô run quá à, có chuyện gì vậy? Chuyện gì mà phải đi viện, trễ kinh thôi mà, cô vẫn thấy người rất khỏe mạnh, ăn ngon miệng lắm ấy.

-“À mà mẹ già lẩm cẩm quá, đi bệnh viện gì chứ, Ổi đâu, gọi ngay bác sĩ Nam tới cho bà, nhanh lên, bảo ông ta trong vòng hai mươi phút nữa không tới thì cứ liệu thần hồn với bà!”

-“Na đâu, đi mau, mau ra mua que thử về đây…mau mau…”

*******

Hai ngày sau.

Khách sạn Royal, phòng 274 có tiếng cãi vã.

-“Anh…sao phải làm như vậy?”

-“Nhi, đừng giận, là vì anh yêu em thôi…anh thực sự yêu em…”

-“Anh, anh thật quá đáng…anh có biết lúc đó em tuyệt vọng như nào không? Anh có biết cậu khổ như nào không?”

Người đàn ông nắm tay đầy giận giữ.

-“Khổ cái gì mà khổ? Chẳng phải cuối cùng nó vẫn có được em?”

-“Anh…anh lừa em…em…em…”

Thực sự là cú sốc lớn, cô chẳng bao giờ ngờ tới, người anh gắn bó cả tuổi ấu thơ với cô, người anh mà cô tin tưởng nhất.

-“Nhi, đừng đi…anh xin…”

-“Em không muốn gặp anh nữa!”

Người đàn ông không can tâm, anh kéo cô, ôm chặt lấy cô, mặc cô vùng vẫy, mặc cô kêu gào, nước mắt cô rơi, mắt anh cũng đỏ quạch, giọng anh đầy chua xót.

-“Đã quá muộn rồi, làm ơn, nhìn về phía anh, dù chỉ một lần!”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin lại mang đến một cái nhìn mới về tình yêu xoay quanh mối quan hệ vợ

21-07-2016 25 chương
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình

23-07-2016 37 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào là một truyện teen không chỉ có chút hài hước mà vô cùng, vô

24-07-2016 3 chương
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Tên truyện: Em Là Cô Ấy Thứ HaiTác giả: KemThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

26-07-2016 24 chương
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny

Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ

13-07-2016 33 chương
Đời game thủ

Đời game thủ

Đời game thủ thật lắm "chuyện's" để nói, nói rôm rả cả ngày không hết, đọc ra

27-06-2016
Yêu thương thầm lặng

Yêu thương thầm lặng

- Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu...Nhưng con vẫn

27-06-2016
Con Mèo Đen

Con Mèo Đen

Đời giáo viên có lẽ chỉ cần thế là đã cảm thấy đủ hạnh phúc. *** Sau một

24-06-2016
Mùi Hương Trầm

Mùi Hương Trầm

"Mùi hương trầm" là ký sự du hành tại Ấn Độ, Trung Quốc và Tây Tạng của tác giả

20-07-2016 29 chương