XtGem Forum catalog
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 130 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 40

↓↓
2 giờ sáng.

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Trương Ngọc Uyển Nhi trằn trọc mãi mà không thể ngủ. Ngày mai, cô làm cô dâu. Ngày mai, cô được gả cho người đàn ông tốt, có hai đứa trẻ xinh đẹp nhận mình là mẹ. Ngày mai, ngày mai hạnh phúc là thế…sao vẫn thấy trái tim mình nhức nhối? Sao vẫn thấy trống trải đau đớn?

Kitssss.

Tiếng xe rú vang trời, lại có tiếng đồ vật loảng xoảng. Có chuyện gì vậy? Cô vội vàng trở mình, cả nhà hôm nay chuẩn bị nhiều thứ, mọi người mệt ngủ li bì từ tối, không muốn đánh thức ai cả, cô vội vàng khoác chiếc áo mỏng, đi về phía có tiếng động.

Cửa cổng vững chắc là thế mà đổ tan tành, chiếc xe thể thao hiên ngang méo mó, Uyển Nhi kinh hoàng nhìn thảm cảnh trước mặt.

Phải mấy giây sau, khi người trong xe bước ra, cô mới bừng tỉnh, mắt đỏ hoe lao tới.

-“Cậu…cậu có sao không? Có bị thương ở đâu không?”

Ánh đèn điện mờ mờ, cậu đứng đó, yên lặng. Cô hoảng sợ sờ tiến lại gần hơn, sờ chân tay, mặt mũi, bả vai, lạy chúa, cô chỉ muốn biết cậu an toàn không mà thôi!

-“Cậu, cậu đau ở đâu à? Sao lại thế? Xe cậu mất phanh à?”

Đáp lại cô là sự tĩnh mịch của màn đêm.

-“Vào nhà em xem nào!”

Bất giác, cánh tay mạnh mẽ vươn ra, ôm trọn cô vào trong ngực, thật chặt! Uyển Nhi nhất thời không hiểu, cô cố đẩy cậu ra, mà càng đẩy thì cậu càng siết chặt hơn, hai người cứ như vậy, một lúc thật lâu…thật lâu…

-“Cậu…cậu làm sao thế?”

-“Đồ ngốc!”

-“Dạ?”

-“Tao nói mày quá ngốc!”

-“Vâng, em biết em ngốc rồi mà!”

-“Tao xin lỗi, là do tao mang rắn về nhà!”

-“Hả? Cậu mang rắn về nhà á? Sao tự dưng lại mang về làm gì? Cậu biết cả mẹ và em đều sợ rắn mà!”

Hoàng Thế Hiển khẽ thả lỏng tay, nhìn chằm chằm cô gái trước mặt. Ngốc nghếch, ngốc nghếch tới mức khiến người ta muốn tống vào trong túi áo, mang theo bảo vệ nâng niu.

-“Mới mang mấy con về, đang bò ngoe nguẩy dưới chân mày!”

Á…Á….aaaaaa….

Cô theo phản xạ mà kiễng chân, cậu bắt đúng nhịp, khiêng về phòng!

-“Cậu phải cất mấy con rắn đi, mai nhà trai tới rồi!”

Uyển Nhi dặn dò, khiến ai đó tối sầm mặt mũi, vứt cô không thương tiếc trên giường. Hôm nay, sao cậu kì vậy cơ chứ? Cứ đứng đó nhìn cô hoài vậy? Cậu quên mai cô phải tiếp bao nhiêu khách à?

Nhìn nhìn nhìn, bị cậu nhìn tới đỏ hết mặt mày, Nhi nói khéo.

-“Chúc cậu ngủ ngon!”

Đoạn, kéo chăn đắp trùm đầu.

Mười phút sau không khí lặng thinh, chắc cậu đã về phòng rồi. Cô cũng không biết nữa, chẳng biết vì sao mình lại khóc, lại đau lòng? Từ từ kéo chăn ra, thấy ánh mắt ai đó vẫn chưa rời khỏi, bàn tay ai đó dịu dàng lau nước mắt cho mình, tay kia lại luồn vào mái tóc, nhẹ nhàng ma sát. Người ấy cứ gần chút một, chút một, cho tới khi trán cậu chạm trán cô…

Hơi thở của họ hòa quyện, môi cậu khẽ ngậm môi cô, chiếc lưỡi gian xảo cạy mở hàm răng nhỏ, nhiệt tình thưởng thức ngọt ngào, điên cuồng cướp đoạt từng khoảng không. Cô biết chuyện này là sai trái, phải dừng lại. Nhưng sao mỗi lần đối diện với cậu, trái tim cô lại tan chảy, lí trí của cô, hèn nhát tới nhường nào.

Chân tay giãy giụa bị sức nặng cơ thể cậu đè bẹp, chỉ còn cách van nài khẩn thiết.

-“Cậu…em…xin…đừng…”

Tiếng khóc rấm rứt của cô khiến ai đó bừng tỉnh, khó khăn lắm cậu mới rời được đôi môi mê người đó…lấy tay cô áp lên trái tim mình, ánh mắt đầy u buồn.

-“Tao cũng xin mày…nó…rất đau!”

-“Cậu, chúng ta đã nói rõ ràng rồi mà…”

-“Mày là người hầu của tao, mày hứa bên tao suốt đời, mai mày đi theo hắn, thế còn tao? Mày tính làm sao?”

Cô đau lòng rút tay trở lại, nói lấp liếm.

-“Em…em…chẳng phải có nhiều người giúp việc mà…”

-“Mày đã từng yêu tao chưa?”

Cậu hỏi, một câu hỏi mà cô không sao trả lời nổi. Cậu cũng chẳng đợi câu trả lời, chỉ là, khẽ nằm xuống, đặt cô lên cánh tay mình vỗ về.

-“Ngủ đi!”

-“Cậu…”

Thế này là sao? Có ai nói cho cô cậu muốn gì?

-“Cậu…về phòng…”

-“Ngủ đi…”

-“Dạ? Nhưng mà cậu?”

-“Muốn mai lấy chồng thì ngủ đi!”

-“Dạ…em…cậu…chúng ta…”

-“Lát nữa tao sẽ về phòng, mày yên tâm!”

-“Nhưng…nhưng…em thấy có lỗi với anh Đông…”

-“Chúng ta là gì? Là anh em cơ mà? Thằng chồng mày không tới nỗi lại ghen với anh trai của vợ chứ? Tình cảm một chút trước khi em gái đi lấy chồng thì có gì mà mày phải nghiêm trọng hóa vấn đề?”

-“Em…em…”

-“Nói nhiều, đếm từ một tới ba nhắm mắt lại ngay…MỘT…HAI…”

Vẫn rất hiệu nghiệm, chưa kịp đếm tới ba, Trương Ngọc Uyển Nhi đã sợ hãi nhắm mắt. Cả đêm cô thao thức buồn bã không ngủ được, nay có cậu bên cạnh, có người xoa đầu cho trìu mến, có mùi thơm quen thuộc này lại ngủ ngon lành. Ai đó nhìn gương mặt đáng yêu trong lòng, khẽ nói.

-“Xin lỗi!”

*****

Giờ tới nhà gái là 9 giờ, nhưng hôm nay bà Tâm đã dạy từ 6 giờ để trang điểm. Lâu lắm rồi bà mới vui như này, cuối cùng thằng Út cũng lấy được vợ, bà chỉ sợ nó sống già thế thì khổ.

Bà nói thợ làm đầu làm cho bà kiểu nào trông trang trọng lịch sự, nhà người ta là nhà gia thế, mình cũng không được kém tắm.

Bà còn đang mừng thì có tin nhắn báo tới máy, là số của con dâu tương lai đây mà. Bà khấp khởi mở ra đọc, sắc mặt từ hồng hào chuyển thành trắng bệch, vội vã gọi lái xe chở tới nhà họ Hoàng.

Cùng lúc đó, bà chủ nhà họ Hoàng cũng đang điên hết cả người, cái thằng quý tử, phá lúc nào không phá, đúng ngày trọng đại của em gái thì nó lại phá tan cái cổng thế này?

-“Nhanh nhanh cái tay lên, bà thưởng gấp đôi, dọn vào nhanh!”

-“Na đâu, Mít đâu, ra cài lại hoa cho bà!”

-“Thẳng Ổi ra lái xe cậu vào gara đi con!”

….

-“Ơ, bà thông gia, sao bà sang sớm vậy?”

-“Tôi không sang thì để con gái bà cho thằng con trai tôi mọc sừng hả?”

Bà Tâm giận phừng phừng.

-“Bà nói cái gì vậy? Sáng sớm bị mộng du hả?”

-“Mộng du cái đầu nhà bà! Có giỏi thì giờ chúng ta vào phòng con Nhi đối chứng!”

Phu nhân CL Group cũng nóng máu, tự dưng dám đổ tiếng oan cho con gái cưng, được, vào thì vào.

Hai bà già hầm hố tiến thẳng tới căn phòng màu hồng.

-“Nhi, mở cửa cho mẹ con!”

-“Nhi!”

Chưa kịp gọi thì bà thông gia quý hóa đã đẩy cửa, thấp thoáng qua chiếc rèm tua rua là hình ảnh người đàn ông lưng trần quay về phía ngoài, tuy chưa xác định rõ là ai nhưng bà đã muốn bốc hỏa.

-“Đấy, bây giờ thì ba mặt một lời nhé, bà nhìn kìa, trước đêm cưới mà nó đã dẫn trai về phòng, bà nhìn lại đi, cái nhà bà không biết dậy con gái!”

-“Bà, bà nói cái gì hả?”

Phu nhân CL điên theo.

-“Tôi nói con gái bà là loại lẳng lơ, vứt đi, nghỉ cưới xin nhé!”

-“Câm mồm, ai cho bà nói con gái tôi như thế, còn chưa rõ sự thể ra sao, con gái tôi là đứa ngoan nhất quả đất này luôn!”

-“Đã tới nước này mà bà còn bao biện hả? Con gái bà, không xứng làm dâu nhà tôi!”

-“A ha, nói như con trai bà cao lắm, cũng một đời vợ rồi còn tinh tướng…”

-“Bà…bà…”

Tiếng ồn ào ngoài cửa làm Uyển Nhi tỉnh giấc, đầu đau như búa bổ, cô dụi mắt ngơ ngác nhìn, nhìn tới nhìn lui, thấy có người đang nhìn mình, khóe môi khẽ cười.

Là cậu…nằm trên giường cô…ôm cô…bịt miệng cô…còn…

Mặt cô đỏ như cà chua cuối vụ. Nghe hai người ngoài kia cãi nhau, dần dần mới hiểu ra chuyện. Thôi xong, việc này lớn quá rồi, cô đợt này, chết chắc.

Tiếng chửi nhau xa dần, cậu mới bỏ tay, Nhi hốt hoảng nói.

-“Trời ơi hiểu nhầm to rồi, em phải ra giải thích!”

-“Được, tùy mày giải thích!”

Cậu cười rất tươi, đường hoàng mặc áo. Cơ thể săn chắc của cậu, làm cô ngất ngây đờ đẫn, cậu đi được một lúc rồi, mới nhớ ra mình cần phải làm gì.

…..

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào

Dưới Tán Cây Anh Đào là một truyện teen không chỉ có chút hài hước mà vô cùng, vô

24-07-2016 3 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Đừng rời xa tao nhé

Đừng rời xa tao nhé

Đêm đã khuya mà Minh vẫn chưa tài nào ngủ được. Gió rít lên từng hồi, lùa cả vào

24-06-2016
Bố...!!!

Bố...!!!

Nhìn trên tay bố còn mấy chục ngàn tiền lẻ, con không lấy trả lại cho bố, bố cũng

29-06-2016
Mầm của quá khứ

Mầm của quá khứ

(khotruyenhay.gq) Ta đau đớn hay hạnh phúc, cũng là cái mầm của quá khứ mà

28-06-2016
Sức mạnh tiềm ẩn

Sức mạnh tiềm ẩn

Mỗi chúng ta, khi được sinh ra, đều có năng lực riêng và ý nghĩa nhất định với

01-07-2016
Đi tìm ký ức

Đi tìm ký ức

Nhưng rồi thời gian có để ai sống mãi với tuổi thơ đâu, đứa nào cũng phải lớn,

26-06-2016
Vòng đời làm mẹ

Vòng đời làm mẹ

Con đã đi lòng vòng cả quả đất để tìm kiếm một người thuộc về mình. Người sẽ

25-06-2016
Kẹo Kéo

Kẹo Kéo

- Tôi giống kẹo kéo hả? - ... - Vì sao? - Giản dị, nhưng ngọt và dính! *** Cửa hàng

29-06-2016