Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 58 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 35

↓↓
-“Em…em…”

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-“Đau đầu phải không?”

Cô muốn trả lời, mà sao không nổi. Chỉ thấy rất chóng mặt, đầu óc mơ màng, vòng tay của cậu, có thể ấm áp hơn không? Lúc nãy tức hầm hầm, giờ lại thấy ngọt ngào. Trời ơi cô chẳng có tương lai gì cả.

-“Thuốc mày để đâu hết rồi?”

Tìm tới tìm lui, lại nghe tiếng gắt.

-“Mày quên không mang phải không? Từ tối qua tới giờ không uống thuốc hả? Con này tao chỉ muốn đập chết mày luôn thôi…”

Rồi cậu quay sang trợ lý dặn dò.

Một lát, đã thấy người ấy cầm nước cầm thuốc, cuống cuồng cho cô uống. Người thông minh trí nhớ tốt thật đây, nhiều năm rồi, thuốc gì, loại nào, bao nhiêu viên, cậu còn biết chính xác hơn cả người bệnh.

Nói rồi, đại thiếu gia dùng hai ngón trỏ, nhẹ day thái dương cho cô, tự nhiên lại ứa nước mắt, giây phút ngọt ngào, ngọt ngào tới xót xa. ‘Ước gì…ước gì…em đủ tư cách để làm vợ cậu.’

Thiêm thiếp tới chiều tối, Uyển Nhi mở mắt, cậu vẫn bên cô, gương mặt u buồn.

-“Bác sĩ dặn rồi, phải cẩn thận, thuốc lúc nào cũng phải mang bên mình, uống đều đặn, đừng lơ là, rồi tới lúc nguy hiểm, có hối cũng không kịp, nhớ chưa?”

-“Dạ!”

Cậu mân mê lòng bàn tay cô, đặt lên đó một nụ hôn, lời nói nhẹ nhàng.

-“Còn chuyện mày muốn, từ nay sẽ toại nguyện, tao…bỏ cuộc! Mày hạnh phúc là được!”

Cứ như vậy, hai con người đáng thương kết thúc chuyến công tác, lặng lẽ về nhà.

*****

Nhà họ Hoàng, cơm nước xong xuôi, tối nay họp gia đình. Tham gia cùng họ còn có một nhân vật, cũng rất là quen!

-“Anh Tuấn mới về nước ạ!”

-“Ừ, anh mới về, Sen dạo này xinh quá, nhận không ra luôn!”

-“Đừng gọi em là Sen, gọi em ấy là Nhi đi, tên Sen quê chết.”

Mẹ ngắt lời.

-“Vâng, cháu chỉ gọi ở nhà thôi mà cô.”

-“Mọi người tập hợp đông đủ rồi, hôm nay cô có chuyện muốn nói. Là như này, Hoàng Thế Hiển, ba mẹ muốn nhận Nhi làm con nuôi.”

Bà hồi hộp chờ phản ứng của thằng quý tử, ông thì cười khẩy, lần trước nó làm loạn thế rồi, lần này vợ mình vẫn còn lôi chuyện này ra được.

Một sự thật không ngờ rằng, con trai độc nhất của họ, chỉ nhấp ngụm rượu, rồi thốt ra lời nói xem như không liên quan lắm.

-“Tùy ba mẹ!”

-“Vậy được, rồi từ nay Nhi có thể gọi chúng ta là ba mẹ rồi, ba mẹ sẽ lo cho con, yêu quá, gọi mẹ đi Nhi…”

Uầy, gọi mẹ từ khi nào rồi, mẹ cũng thật, rất biết làm bộ làm tịch trước mặt cậu. Cô đành phải phối hợp thôi.

-“Mẹ…ba…”

Mẹ sung sướng lắm, không ngờ sự việc thuận lợi quá đi mất. Đành lấy tập tài liệu đã chuẩn bị từ lâu, đưa cho con gái cưng.

-“Đây, đây là ba mươi hai đối tượng, toàn con nhà gia thế, học thức được, hình dáng không tồi, con cứ về nghiên cứu, tháng này con hơi gầy, cứ bồi bổ, rồi tháng sau đi xem mắt cho mẹ, cứ xem cho hết, ưng ai thì bảo mẹ, mẹ xúc tiến…”

Anh chàng ghế đối diện sốt ruột.

-“Cô, làm gì phải thế, cô cứ gả em Nhi cho con, đảm bảo lo cho em như bà hoàng luôn…”

-“Bọn mi giờ là anh em họ rồi, nói xằng bậy!”

-“Có máu mủ gì đâu, cô thật, cho con cơ hội đi!”

-“Được rồi, muốn em Nhi chọn thì tự làm hồ sơ, nộp cho cô, cô duyệt mới đưa cho em xem!”

-“Ặc, ruột rà với nhau mà cô làm thế à?”

-“Chứ sao?”

-“Được rồi, chịu cô luôn, để con về làm hồ sơ, Nhi nhớ xếp cho anh một buổi gặp mặt đấy nhé!”

Uyển Nhi bị trêu, hơi đỏ mặt.

-“Anh đừng đùa nữa mà!”

-“Con cố lên nhé, rồi có gì mẹ tổ chức cho hai anh em đám cưới cùng ngày luôn, thích không Hiển?”

-“Không có việc gì con xin phép lên phòng trước, con hơi mệt!”

-“Cái thằng, cứ lì lì, ai mà yêu nó cho được!”

Cậu đi rồi, trong lòng cô tự dưng trầm xuống. Cũng từ hôm đó, cậu chẳng bao giờ quát mắng hay giận cô gì cả, cậu đối xử với cô, như với bao nhiêu người giúp việc khác. Được như ý nguyện, mà sao cô vẫn buồn, rốt cuộc, cũng không hiểu bản thân mình muốn gì?

*****

CL Group, văn phòng Phó Tổng.

-“Báo cáo Phó Tổng, doanh thu quý này khá tốt, tăng 15% so với quý trước, loại phân mới nghiên cứu tôi nghĩ cần xem xét kĩ hơn trước khi đưa ra thị trường…”

-“Cứ theo giám đốc Phân đi!”

-“Dạ!”

-“Mà giám đốc Phân này, nghe nói người yêu giám đốc sắp đi xem mắt, chúc mừng nhé!”

-“Không biết Phó Tổng là chúc mừng hay nói đểu?”

-“Tôi chúc mừng thật lòng chứ. Anh có vẻ là người rất rộng lượng!”

-“Thực ra tôi cũng không rộng lượng lắm đâu, chỉ là biết chắc trái tim người đàn bà của mình ở đâu thôi, xem ra Phó Tổng cũng quan tâm nhiều nhỉ, tốt nhất anh không nên vậy, hại sức khỏe lắm ạ!”

Hai người đàn ông, nhìn nhau, như có tia lửa thiêu cháy cả căn phòng!

…..

Ngọc Nhi boa cho người lái xe rồi chậm rãi bước xuống. CL Group, quả thật quá lớn so với tưởng tượng của cô. Tòa nhà trước mặt, bế thế gấp nhiều lần công ty của ba cô.

Nhưng yêu Hoàng Thế Hiển, lại là một phạm trù khác, dù anh có trắng tay, cô vẫn yêu mà thôi!

-“Xin chị dừng bước!”

-“Tôi muốn gặp Phó Tổng!”

-“Chị có đặt hẹn trước không ạ?”

-“Chồng sắp cưới của tôi mà tôi cần phải đặt hẹn cơ à? Cô mở to mắt ra xem hộ cái!”

Trời ơi, Phó Tổng có vợ sắp cưới rồi ư? Cái tin này, trưa nay sẽ trở thành cú sốc lớn với chị em trong công ty mất. Cô thư kí nửa tin nửa ngờ, nhấn điện thoại thông báo, ai ngờ Hoàng Thế Hiển cho người trước mặt vào thật, ôi làng nước ơi, đau lòng quá!

…..

-“Anh cứ nghĩ mình đã thanh toán đầy đủ cho em rồi?”

-“Hơi nhiều, nên em phải tới trả!”

-“Vậy sao?”

-“Còn sao nữa? Theo anh?”

Phó Tổng đi tới chiếc bàn uống nước, lấy sẵn mấy viên thuốc bỏ vào một cái chén, rồi lại rót nước vào một cái chén khác, bình thản nói.

-“Tiền trả anh cứ đặt trên bàn, sau đó em có thể về!”

Lạnh lùng thật, trước kia cô cứ nghĩ Hoàng Thế Hiển là người thực sự lạnh lùng như vậy cơ. Làm cho cô ôm ảo tưởng, là bố mẹ anh ép anh có người yêu, cô nhân cơ hội theo anh về một tuần, có thể cải thiện mối quan hệ tình cảm giữa hai người, từ từ đi vào trái tim anh.

Ngờ đâu, anh cần cô, không phải vì bố mẹ…mà là vì…một con hầu rẻ rách.

Không ai có thể hoàn hảo, cô đánh giá anh cũng vậy, con mắt anh chắc bị mờ rồi, chẳng hiểu sao có thể bị ảnh hưởng bởi một con nhà quê như thế?

Anh càng hành hạ nó, cô càng điên, vì chứng tỏ, anh còn quan tâm tới nó, rất nhiều. Anh không ăn miếng cá, mọi người tưởng rằng vì là nó làm, chỉ có cô mới biết, là do cô dùng đũa gắp cho anh, mà anh, theo cô biết, thì không chung đũa với ai cả.

Cuộc đời trớ trêu, vài hôm sau, cô thấy anh uống chung cốc nước với con hầu ấy. Hoàng Thế Hiển là người cực kì lịch sự, nhưng trước mặt nó, anh lại ăn nói thô kệch, lại xưng “mày tao” vô cùng thân mật. Rốt cuộc, trong trái tim anh, nó chiếm bao nhiêu phần? Cô không tin, chẳng qua là gắn bó từ bé, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén thôi, cô không tin cô không đấu lại được!

Gạt bỏ mọi suy nghĩ, cô làm bộ mặt đáng yêu nũng nịu.

-“Anh ốm à, sao uống nhiều thuốc quá vậy, ốm mà không bảo người ta một câu?”

Thế Hiển quay trở lại bàn làm việc, giọng đều đều.

-“Anh vẫn khỏe! Nếu không có việc gì em có thể về, còn nếu có, lát chúng ta gặp nhau sau, đang giờ làm việc…”

Khó thật, mà không sao, càng khó cô càng thích chinh phục.

-“Cậu!”

Lại là con ranh đó, suýt quên nó là đại diện hình ảnh của CL Group, trông xấu xấu thế này mà cũng được là đại diện hả? Người của cái công ty này não ngắn hết cả rồi. Hoàng Thế Hiển nhìn về phía trước, nó tự động biết đường lấy thuốc uống. Là anh tự tay chuẩn bị thuốc cho nó, sự việc khiến Ngọc Nhi thực sự choáng váng.

Hai người cũng không nói nhiều với nhau, nó uống thuốc xong, trở về phòng nó, còn anh vẫn làm việc của anh. Nhìn qua thì tưởng lạnh lùng, nhưng cái cách người này nhìn trộm người kia trước khi rời khỏi, người kia ngẩng lên thẫn thờ lúc cánh cửa đóng vào, quả thật khiến người ta ghen tỵ phát điên.

-“Thôi anh bận à, vậy em đợi anh dưới sảnh cho tới khi tan làm nhé!”

Cô lẳng lặng chờ đợi. Ngọc Nhi này, thừa nhất là kiên nhẫn. Sau bảy tiếng, rốt cuộc anh cũng tan làm, cô vui mừng vẫy gọi, có vẻ như tấm chân tình cuối cùng cũng cảm hóa được chàng nên anh đồng ý đưa cô đi ăn.

Họ vui vẻ khoác tay nhau, phía xa xa là con hầu nhà anh, đang đứng rất khổ sở. Sức chịu đựng của nó kém thật, cô mới chỉ sai người trộn tý thuốc tả vào cốc nước mía mua cho nó thôi mà, cớ sao trông nó đau như sống dở chết dở vậy?

Mà cô tắc trách quá, không tính tới trường hợp bảo bối đi về phía nó, dừng chân lại hồi lâu.

-“Làm sao?”

-“Em…em không sao…”

-“Đau bụng tý thôi mà, có gì nghiêm trọng đâu?”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Ép Yêu

Ép Yêu

Những nhân vật chính trong truyện!Văn Thanh Thu: là một cô gái dễ thương, xinh đẹp họ

23-07-2016 46 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương
Anh trai tôi

Anh trai tôi

(khotruyenhay.gq) Thật ra anh không hề hiểu được đại học là gì, nhưng anh hiểu, em trai

27-06-2016
Những tia nắng sau mưa

Những tia nắng sau mưa

Hôm nay trời lại mưa. Mưa rơi tí tách trên mái nhà, bầu trời thì u ám. Phải chăng

30-06-2016
Chuyện ở cafe Đinh

Chuyện ở cafe Đinh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Em xin

25-06-2016
Giờ xanh

Giờ xanh

Thật lạ lùng khi yêu được một ai đó, Hoan biết. *** 1. Cùng những đợt gió lạnh

24-06-2016
Yêu thật sự

Yêu thật sự

"Không phải phép thử nào cũng là một kết quả đúng. Nhưng trong tình yêu nên có những

30-06-2016
Mầm non không lớn

Mầm non không lớn

Vậy đấy, rốt cuộc ở ngoài kia ta tranh đấu vì điều gì, ta mải miết khẳng định

23-06-2016
Ở bên em

Ở bên em

SMS: "em ngủ ngoan đi, đừng lo về học phí nữa, sáng mai anh sẽ đi đóng cho em...yêu

29-06-2016
Lãng đãng cuối tuần

Lãng đãng cuối tuần

Với hắn, một tuần được bắt đầu từ lúc 7h sáng thứ hai và kết thúc vào lúc 5h

24-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru