XtGem Forum catalog
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 4 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 34

↓↓
Trợ lý nhanh nhảu.

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-“Em có người quen, em đi trước đây ạ!”

Giờ lại còn mỗi cô và cậu.

-“Lên phòng đã, tính sau!”

Lên tới phòng, có mỗi một cái giường, thấy cô cứ chần chừ mãi, cậu đành bảo.

-“Đó, cho mày!”

-“Cậu ngủ đâu vậy?”

-“Hành lang!”

Đơ ra một lúc, mới giật mình nhớ ra, nếu phải ngủ hành lang, thì để con hầu như cô ngủ chứ? Cậu ngủ sao được? Thế là đi tìm cậu!

Tìm mãi chẳng thấy, nghĩ cậu đi chơi loanh quanh, lại về phòng.

Hai tiếng sau, mãi không thấy cậu, gọi điện không được, ai đó lo quá, cuống hết cả lên, loạn tới nỗi, cả nhân viên khách sạn cũng phải đi tìm cùng cô.

Ở phía bể bơi, Hoàng Thế Hiển lượn lờ vài vòng, chán, vừa hay lên bờ thì phục vụ hớt hải gọi.

-“Ôi may quá, anh ở đây ạ, cái chị đi cùng anh tìm không thấy anh đang khóc lóc ầm ĩ đấy ạ, anh mau về đi ạ!”

Khóe môi khẽ cười, lại nảy ra ý định trêu chọc, Hoàng Thế Hiển cho phục vụ chút tiền rồi dặn dò. Thấy tiền, mắt hắn sáng lên, rồi ngay lập tức rơm rớm, chạy tới tấp về tìm người.

-“Chị ơi…chị ơi…”

-“Sao rồi, thấy người chưa anh?”

-“Có phải cao trên mét tám, đẹp trai, mặc áo sơ mi xanh không ạ?”

-“Đúng, đúng rồi…ở đâu vậy anh?”

-“Em nghe người ta bảo hình như là chết đuối ở bể bơi, mọi người cố hết sức nhưng không cứu được, giờ đang nằm ở đó, đợi người nhà tới nhận xác!”

Cả người cô tưởng như hóa đá, nước mắt cứ thế chảy không ngừng, vội vã lao ra tìm cậu. Không, là đùa thôi, cậu làm sao mà chết dễ dàng thế được, không thể nào…

Cuộc đời, sao phũ phàng đến thế? Giờ phút nhìn thấy cậu nằm bất động trên bãi cỏ, trái tim cô như vỡ vụn, cảm giác như bị ai đánh một cái, thật mạnh.

-“Cậu…cậu ơi…cậu làm sao đấy?”

-“…”

-“Đừng mà cậu ơi, cậu tỉnh lại đi!”

-“…”

-“Đừng dọa em thế chứ, em sợ lắm!”

-“…”

-“Cậu thế này em sống sao nổi?”

-“…”

-“Cậu bảo cậu chết thì cậu mang theo em cơ mà, sao giờ cậu lại nuốt lời, em bắt đền cậu đấy!”

Đang còn nức nở, lại nghe tiếng ai quen quen.

-“Tao mang mày đi thì giám đốc Phân tính làm sao?”

Giật cả mình, đôi mắt to tròn lại to tròn hơn nữa.

-“Cậu, cậu chưa chết hả?”

Người đó cầm lấy tay cô, đặt gần lên chỗ trái tim mình.

-“Còn đập không?”

Có, tiếng tim cậu, đập rất nhanh, rộn ràng giống như tim cô vậy. Và cô thật ngốc, đáng nhẽ lúc nãy cô phải kiểm tra xem tim cậu có đập hay mũi cậu còn thở không trước khi đau buồn toán loạn chứ?

-“Em nghe người ta bảo cậu bị chết đuối, nhưng chắc nhầm rồi, lúc đó cậu bị ngã thôi phải không? Lúc lên bờ chắc chỉ bị ngất tạm thời nên họ tưởng cậu chết, thật hại em sợ phát điên…”

Trương Ngọc Uyển Nhi buột miệng, Hoàng Thế Hiển nhìn cô, rất chăm chú. Mọi ngày thấy yên lặng tưởng khôn lên rồi, hóa ra vẫn ngu như vậy, sau bao nhiêu năm vẫn thế, vẫn dễ bị lừa như thế. Cái mặt này, chỉ muốn cắn cho một cái.

-“Tao đã nghĩ là mình là rời xa thế gian này, ai ngờ mày gọi nheo nhéo nheo nhéo, tao đành phải tỉnh!”

-“Cậu mà ra đi thì mọi người biết làm sao? Cậu thật là, may mà em đến kịp!”

-“Ừ, may mà mày tới kịp!”

Cậu cười, lâu lắm không thấy cậu cười tươi như vậy. Trời ơi, cậu cười đẹp trai mê hồn luôn à, hại ai đó ngây ngốc nhìn. Nhìn tới nhìn lui, bị cậu kéo mạnh, ôm chặt trên người cậu lúc nào không hay.

-“Sen hâm!”

-“Thả em ra, cậu hâm thì có!”

-“Ừ, tính sao giờ?”

-“Sao là sao ạ?”

-“Chuyện chúng ta!”

-“Chuyện gì ạ?”

-“Mày đúng là…còn chuyện gì nữa…”

Cậu hơi ngẩng, ngang ngược ngậm lấy môi cô, một nụ hôn nóng bỏng ập tới, tay cậu đan vào tay cô, nắm chặt, một tay giữ cô như sợ sẽ vuột mất…giờ phút này, trái tim cô tan chảy, từng tế bào trên cơ thể tê liệt. Cô biết việc này là sai trái, là không công bằng với cậu…cô giãy giụa, cô cố thoát khỏi…mà sức cô, đâu thể bì sức cậu?

-“Mày có cảm thấy gì không?”

-“…”

-“Nhìn vào mắt tao, nói thật. Chỉ cần mày có một chút cảm xúc thôi, chúng ta làm lại, được không? Có thể giờ mày yêu hắn, nhưng tao hứa, tao sẽ chăm sóc, yêu thương mày, đem lại cuộc sống hạnh phúc cho mày, không kém gì hắn!”

-“…”

-“Nhi, nói gì đi chứ!”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình

23-07-2016 37 chương
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Đi qua những mùa gió

Đi qua những mùa gió

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Cỏ may mắn

Cỏ may mắn

Tôi chậm chạp rời khỏi nhà và lê dài từng bước tiến về nơi hẹn. Đôi chân nặng

24-06-2016
Ở bên cô ấy

Ở bên cô ấy

Anh biết thế giới này đầy rẫy những người cô độc. Người ta quá khó tìm thấy

26-06-2016
Trả ơn

Trả ơn

Người bán rùa lòng dạ đen tối ấy tuy có một vạn đồng bỏ túi nhưng nhà bị ăn

29-06-2016