Pair of Vintage Old School Fru
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 47 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 26

↓↓
Có Chết Tao Cũng Lôi Mày Theo Cùng



-“Hiển, Hiển ra đây mà xem này, hay lắm Hiển…”

-“Mau lên mau lên…”

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-“Haha…ha…ha…”

Mọi kế hoạch vui chơi đều là do đại thiếu gia tổ chức, cậu cũng được xem như là người cầm đầu, có chuyện vui, tất nhiên ai mà quên được, đám đông thi nhau lôi kéo nịnh hót.

-“Nhìn kìa, tức cười không cơ chứ?”

Thế Hiển liếc theo tay người đó chỉ, là một bóng dáng, rất quen. Cái khuôn mặt kia, dù có đắp bao nhiêu bùn thì cậu cũng nhận ra mà thôi, ánh mắt cậu bỗng dưng sắc lại.

-“Mày biết không, thằng Long mới nói mày bị chết đuối, thế mà nó khóc lóc rấm rứt đi tìm mày đấy!”

-“Xem kìa, nhìn nó mò kìa, con em họ mày cũng ngốc thật…”

Mỗi đứa thi nhau một câu, rồi chủ trò đùa, Long lúc này mới tự đắc lên tiếng.

-“Em ơi lên bờ đi, anh Hiển nhà em chết thật rồi, mò tới tối cũng không thấy đâu…”

Mặc kệ bọn họ, Sen bên dưới nhích từng tý, đi xa hơn. Cả lũ lại được dịp cười ầm. Vừa cười vừa để ý cái người ở giữa, lạ quá, hình như cậu ta không vui thì phải. Chết thật, hình như không chỉ là không vui đâu, mà là cực cực cực kì không vui.

-“Tao xem hôm nay đứa nào mới là người chết thực sự!”

Một tay đại thiếu gia đã túm cổ áo Long, mặt nóng phừng phừng, Huệ lập tức hiểu ra, vội vàng lủi khỏi, mong là cậu sẽ không nhìn thấy mình vừa tham dự trò vui này.

Cô bé đi được vài bước, nghe thấy tiếng bùm vang trời, ngoảnh lại nhìn trộm, tên Long đáng thương bị cậu ném một phát bay xuống ao, hai thằng cười to nhất ăn đập tới méo mặt, bọn còn lại sợ quá chạy gần hết. Huệ run rẩy tái xanh, nhanh chóng chuồn.

Sen dưới ao thấy tiếng động lạ, ngơ ngác nhìn quanh, chẳng phải là Long à? Lúc nãy còn cười nó nữa, bây giờ bò lổm ngổm dưới đây là sao?

Còn nữa, ai đứng sừng sững trên bờ thế kia?

Nó dụi mắt, rồi lại dụi mắt.

Biết chắc là không hoa mắt, sướng quá, hét toáng lên.

-“A, cậu…cậu ơi…”

Con bé vừa hét, nước mắt vừa chảy.

-“Cậu không chết à, may quá, cậu ơi…em sợ…”

-“Mau lên đây!”

Đúng là đại thiếu gia rồi, đúng là giọng quát bá đạo của cậu đây rồi. Sen thấy hạnh phúc, người nó cứng đờ, chẳng hiểu sao chân tay run rẩy, chỉ biết khóc thôi.

-“Tao bảo mày vác xác lên đây!”

-“Dạ! Em lên ngay đây!”

Sen ở bên dưới, mực nước gần tới vai nó rồi, lúc nãy tìm cậu thì quyết tâm hừng hực, ra tới đây nhanh thế, giờ thấy cậu rồi, thở phào nhẹ nhõm rồi, người lại yếu, đi khó thế cơ chứ?

-“Như rùa bò thế?”

-“Cậu đợi tý!”

Sen mếu máo.

-“Con kia, mắt mày để sau lưng à?”

-“Đâu có đâu cậu?”

-“Sao đi giật lùi thế kia?”

-“Đâu, rõ là em đang đi lên mà!”

Hình như cậu nói đúng, sao nó càng cố lên bờ mà nước càng cao so với người nó thế này? Mồ hôi lấm tấm, Sen cũng khá mệt, mắt hoa lên, người lả lả.

-“Sen!”

-“…”

-“Sen!”

-“…”

-“Mày câm hả?”

-“Không cậu ạ.”

Nó tiếp tục từng bước khó nhọc, ngó lên trên, cậu đã xuống nước từ lúc nào.

-“Đại thiếu gia ơi, cậu lên bờ đi, nghe lời em đi mà…”

-“…”

-“Cậu ơi, cậu lên mau lên, kẻo ngã…nhanh lên đi mà…”

Thế Hiển nghe giọng Sen nghẹn ngào, thấy nó lo cho mình, vừa cảm động, lại vừa buồn cười. Cậu đi một đoạn, cố ý đập nước thật mạnh rồi ngồi thụp xuống.

Sen nhìn đại thiếu gia, hình như bị ngã xuống nước rồi, gọi mãi mà không được cậu. Đấy, nó nói có sai đâu mà, cậu chỉ được cái ngang bướng mà thôi.

-“Cậu ơi…cố gắng chịu đựng nhé, em tới đây!”

-“…”

Bùn đất dưới đáy ao trơn quá, bước lên rồi lại bị trượt xuống, Sen mãi mà không di chuyển được mấy. Nó sốt hết cả ruột, cộng thêm lo lắng nữa chứ, cuống hết cả.

-“Cậu ơi cậu đâu rồi? Em đã nói rồi mà cậu có nghe lời em đâu, cậu hư quá…”

Con bé đang mải khóc lóc oán hờn thì tự nhiên thấy ngưa ngứa, chân ngứa, tay ngứa. Nó ức điên người, hét càng to hơn.

-“Đấy, bây giờ em còn bị con gì nó đốt đây này, em bực cậu quá thôi…”

Càng hét, càng bị “con gì” đó đốt mạnh. Nhột người, tức, định lấy tay bóp chết “con gì”, ai dè bị tay cũng bị nắm chặt, chưa kịp sửng sốt, từ dưới nước, cái con khỉ gió đó đã ngoi lên, cười ha hả.

-“C…ậ…u….”

-“Ừ, tao đây!”

-“Cậu, cậu có sao không? Có đau ở đâu không, đưa em xem nào…”

Có ai như nó không? Lẽ thường con trai trêu con gái, con gái sẽ giận dữ rồi dỗi hờn, Sen thì ngốc nghếch quá, ngốc tới mức không biết mình bị trêu luôn. Nó khiến cậu đơ cả người.

-“Cậu lên em cõng về!”

Hả? Con điên này?

-“Hồi bé em cõng cậu rồi mà, lên em cõng đi, không lại ngã…”

-“Ốc chưa mang nổi mình ốc thì đừng mang cọc cho rêu!”

Đại thiếu gia dí tay vào đầu Sen. Nó thì hốt hoảng.

-“Sao tự nhiên cậu lại nói chuyện ốc rêu gì thế? Hay lúc nãy cậu ngã lâu quá, bị nước thấm vào não rồi?”

Ngán ngẩm với con hâm này, cậu chỉ còn biết bế nó lên, mặc cho nó phản đối rầm rầm.

-“Cậu…cậu…”

-“Nói nhiều quá đấy!”

-“Nhỡ cậu trượt chân thì biết làm thế nào?”

-“Câm mồm không tao tát cho rụng răng bây giờ!”

Sen bĩu môi, ngoan ngoãn ôm cổ cậu. Tời bờ, nó lại hỏi.

-“Cậu à, sao bạn cậu bảo cậu chết đuối mà cậu lại ở trên bờ, sao cậu ngã rồi mà lại xuất hiện ở chỗ em thế?”

Thế Hiển nhìn Sen, thở dài, nói.

-“Nguyên nhân đơn giản lắm.”

-“Vì sao ạ?”

-“Vì mày ngu quá!”

Cậu mắng, Sen hơi buồn, nó nằm trên cỏ, quay mặt nhìn mông lung, ánh nắng chiều dịu nhẹ chiếu trên khuôn mặt ửng hồng. Vài vết bùn đất còn sót lại trên làn da trắng như tuyết khiến nó trông chẳng khác nào một con mèo lem luốc đáng yêu, rồi nó nhíu mày, buột miệng.

-“Lúc nãy em mò mãi…mà không thấy cậu!”

Con bé thở dài thườn thượt, mắt hơi lim dim, nó không biết rằng, trái tim cậu chủ nó, đang lạc mất một nhịp rồi. Cậu không còn cảm thấy tức tối với nó nữa, đại thiếu gia ngồi xuống bên cạnh, cậu đưa tay sờ trán nó, ân cần bảo.

-“Đầu hơi ấm ấm, nghỉ một lát rồi về không ốm!”

-“Em chỉ thấy buồn ngủ thôi!”

-“Tay làm sao thế này?”

-“Bị cua cắp ạ…ao này có cua đấy cậu ạ!”

Cậu lại thơm lên tay Sen, thơm chữa đau thôi, nhưng mỗi lần như vậy, không chỉ giảm đau mà Sen còn thấy nóng tai nóng mặt. Cậu bảo.

-“Chúng nó trêu mày thôi!”

-“Vậy cậu không bị ngã ạ?”

-“Ừ, mai sau nếu có việc tương tự thì cứ ngồi yên đó, không phải đi tìm tao!”

-“Em phải tới cứu cậu chứ!”

Nó nói, rất tự nhiên, nó thấy cậu mỉm cười. Cậu mỉm cười, thực sự là đẹp trai nhé, đẹp trai cực kì luôn.

-“Không cần cứu.”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh Đừng Đi

Anh Đừng Đi

Cô luôn luôn vui vẻ,nụ cười lúc nào cũng được nở trên đôi môi của cô,hồn nhiên

24-07-2016 1 chương
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tên sách: Bánh Mì Thơm Cà Phê ĐắngTác giả: Ngô Thị Giáng UyênNXB: TrẻTình trạng: Hoàn

23-07-2016 7 chương
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Truyện là những chuỗi những yêu ghét giận hờn của các cô cậu bé, tuổi học trò

22-07-2016 24 chương
Dù là gió thoảng

Dù là gió thoảng

Tôi chưa bao giờ thấy ai buồn như vậy! Cảnh vật của một ngày đẹp trời như thế

01-07-2016
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Nghề nào cũng chán

Nghề nào cũng chán

Đó là câu trả lời của ch. khi đi phỏng vấn việc làm. Người ta hỏi có khi nào chán

23-06-2016
Tìm thánh tăng

Tìm thánh tăng

Tại một ngôi chùa Trung Quốc ngày xưa, có một vị sư nổi tiếng về hạnh ở

30-06-2016
"Kẻ khùng" cậu tôi

"Kẻ khùng" cậu tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Dĩ nhiên dì

27-06-2016
Hẹn gặp lại em

Hẹn gặp lại em

Tùng vừa hoàn tất thủ tục mua vé tàu đi Huế. Những hành khách xếp hàng phía sau tiếp

27-06-2016
Tính lầm

Tính lầm

Ngày xửa ngày xưa có một anh Sói lười. Nhà cửa của anh, anh chẳng bao giờ quét dọn,

24-06-2016