Polaroid
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 127 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 16

↓↓
Xinh Cái Con Khỉ



Cậu và bạn Tuyết ra xe, trông rất tình cảm, rất xứng đôi.

Bỏ lại Sen, đau buồn khổ sở. Ngày xưa cậu đi đâu cũng gọi, phút phút lại kêu, đôi khi cảm thấy phiền phức… giờ bị cậu ngó lơ, còn kinh khủng hơn rất nhiều.

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Con bé lững thững đi về, nhà cách trường xa ơi là xa, hôm nào cũng phải đi bộ cả tiếng, cũng chẳng biết phải làm sao, nhà mẹ không được giàu như nhà cậu mà.

-“Cậu ơi ăn kẹo không?”

-“Tao không thích đồ ngọt!”

-“Thế em ăn vậy…”

….

-“Cậu ơi bài kiểm tra em được 7 đấy!”

-“Trí nhớ tao vẫn còn tốt, không phải nhắc.”

-“Hihi, thế cậu hứa gì chắc cậu nhớ nhỉ?”

-“Nhớ, tao mua rồi, để trong phòng mày, trên giường…”

-“Uầy, thật á, mà sao cậu lại làm được 10 thế?”

-“Vì tao không ngu như mày!”



-“Cậu ơi em mệt quá!”

-“Sao mà mệt?”

-“Hình như em bị say xe ý sao cậu ạ!”

-“Tao bảo mày không nghe, ra chơi thì ngồi một chỗ thôi, chạy như giặc, giờ mệt người lả ra rồi còn gì?”

-“Em biết rồi, lần sau em chạy ít…”

-“Sáng lại còn không ăn, con ngu!”

-“Ai bảo cậu chê em béo.”

-“Thôi được rồi, dựa vào đây…”

Kí ức thoảng qua, hồi đó mệt mỏi đau buồn khốn khổ, đều có thể dựa vào vai cậu. Giờ Sen cũng cảm thấy mệt lắm, đi bộ mệt, về bán ốc cả tối, rửa bao nhiêu bát, nhọc người kinh khủng, thì lại chẳng có ai ở bên. Một đứa vốn nói nhiều như nó sắp thành tự kỉ rồi, sầu ơi là sầu.

Con bé cứ thế đi, mắt một bọng nước, nhớ cậu, nhớ ông chủ, nhớ bà chủ, nhớ các bác…nhớ cái nơi mà nó sinh ra lớn lên, nhớ cái nơi nó từng gắn bó cả thời ấu thơ.

Truyện chỉ đăng duy nhất trên wattpad, những trang khác là đăng trái phép.

Nó đi, đi mãi, đi mãi…Mãi mà chẳng về tới nhà.

Lúc nó ngẩng đầu lên, thì đã thấy một cánh đồng hoang lạ hoắc. Con bé vò đầu gãi tai, chết mất, nó không để ý đường, đi tới đâu thế này? Nó cũng chẳng biết nữa, làm cách nào mà về nhà đây? Không về đúng giờ làm việc chắc mẹ nó mắng chết.

Sen khóc! Nín nhịn mãi rồi bây giờ nước mắt chảy.

Nó nhìn bốn phương tám hướng, lơ nga lơ ngơ. Nó sợ, đi tới đi lui, đều cảm thấy không đúng, khổ sở ngồi một chỗ, nức nở.

-“Chỉ biết khóc là giỏi thôi!”

-“Không khóc thì biết làm sao bây giờ?”

Có đứa mặt vẫn úp xuống đầu gối, phụng phịu. Đứa kia thở dài.

-“Lên xe!”

-“Xe…”

Ấp úng, ngẩng đầu, giật mình! Rồi hét toáng.

-“A…CẬU!”

-“Cậu mợ gì, muốn đi nhờ thì theo.”

-“Có…có…trời ơi em mừng quá…chẳng phải cậu đi đâu với bạn Tuyết sao? Sao cậu lại không đi nữa à? Sao cậu lại biết em ở đây? Cậu biết không, lúc nãy em đi linh tinh rồi em quên mất mình đi đâu luôn…”

Mồm năm miệng mười, cậu đi đằng trước vẫn lặng thinh.

-“Không có cậu chắc em chết mất, chẳng biết về nhà như thế nào…cậu đúng là cứu tinh của em…”

-“…”

-“Cậu hết giận em rồi à?”

-“…”

-“Sao cậu không nói gì thế?”

-“…”

Thôi không sao, cậu không nói thì nó nói vậy, dù sao bao nhiêu ngày nó không được nói chuyện với cậu rồi. Cậu mở cửa xe, đi vào, Sen cũng lóng ngóng vào theo.

-“Ngồi lên trên!”

-“Dạ?”

-“Ngồi ghế trên, điếc hả?”

-“Vâng!”

Con bé ngậm ngùi đi lên, buồn thối ruột. Thỉnh thoảng ngó xuống, thấy cậu đang đọc sách, dạo này cậu đẹp trai phong độ quá!

-“Nhìn gì?”

-“Không…em có nhìn gì đâu!”

Bị cậu bắt gặp, xấu hổ thật. Nhưng xong một lúc lại nhớ nhớ, quay xuống ngó trộm cậu. Đại thiếu gia ở gần Sen như vậy, mà sao Sen thấy xa cách quá, cậu lạnh nhạt thật.

Về tới nhà, nó lễ phép chào bác lái xe, chào cậu. Thường ngày thì nó vẫn ra quán ốc luôn, nhưng hôm nay quên khuấy mất, thôi vào nhà cất balô rồi đi cũng được.

Cũng không ngờ, nghe tiếng mẹ nó vọng ra, mẹ nó chắc về nghỉ ngơi đổi bác Tùng ra thay phiên.

-“Con ranh về chưa?”

-“Chưa, nó đi đâu không biết.”

-“Con mất dạy!”

-“Tháng này chẳng ăn được đồng nào từ nhà đó cả!”

-“Yên tâm, tôi đã nói nó không xin được thằng ranh kia tiền thì đừng có đi học…”

-“Nhà đó cũng vô tâm thật, cho nó về nhà ta bao lâu mà cũng không gửi tiền…vậy mà bà bảo họ yêu quý con bé…”

Mẹ nó cáu nhặng.

-“Thì ai mà biết, thấy cưng như thế cơ mà! Thấy ánh mắt cô ta nhìn con bé đầy trìu mến…thằng bé nhà đó thì giữ nó như giữ của…ai ngờ, phũ là phũ hẳn…”

-“Cũng chưa bằng bà, con đẻ mà còn vứt sọt rác được!”

-“Trách tôi được hả? Thẳng cha nó khốn nạn, mà hồi đó giữ nó lại thì tới với ông được chắc? Biết thế cứ để nó ở nhà đó, hàng tháng tới lấy tiền là xong, giờ về, thu hoạch lại ít đi…”

-“Biết thế đã giàu…”

Sen gần như hóa đá, sốc không nói lên lời. Vừa hay mẹ nó mở cửa bước ra, vừa đi vừa lầm bẩm.

-“Con ranh, về đợt này xem tao trị mày như thế nào!”

Sen nhìn mẹ, mặt tái mét. Lời cậu, lời anh Sên vang vọng trong đầu nó.

-“Mày ngu lắm, chỉ vì tao sợ mày buồn nên tao mới không nói, người đó, không phải người tốt, mày sẽ khổ…”

-“Em nghe này, bà ta không phải người tốt đâu.”

….

Lúc mọi người khuyên, thì nó chẳng nghe, bây giờ hối hận là quá muộn, điều duy nhất nó nghĩ được lúc này là chạy, mải miết chạy. Nhưng sức trẻ, đâu có bằng người lớn, chạy được một lúc, thì đã bị mẹ và bác Tùng đuổi kịp.

-“Bỏ tôi ra, các người không phải người tốt!”

-“Sen, nghe mẹ nói này…con hiểu nhâm rồi…”

-“Không phải, mẹ bỏ con ở sọt rác…”

-“Nghe này…”

-“Mẹ chỉ muốn tiền thôi, mẹ xấu tính…”

-“Láo, im miệng, con này, nói ngọt không nghe, mau theo tao về nhà!”

Mẹ nó hất hàm, bác Tùng đã giữ chặt tay con bé.

-“Bỏ tôi ra, tôi ghét các người, đồ xấu xa…”

-“Ngậm mồm, ranh con!”

-“Bỏ ra!”

-“Có tin tao vứt mày xuống ao không?”

-“Tôi sẽ nói với ông bà chủ, tôi sẽ nói với cậu chủ, rồi các người sẽ bị trừng phạt…”

-“Hahaha…mày có tin mày chỉ cần mở miệng, tao sẽ giết ngay thằng cậu chủ của mày không?”

Giọng nói độc ác u ám vang lên, ánh mắt nó đầy rẫy sợ hãi, uất ức. Nó muốn kháng cự, mà không thể.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy

22-07-2016 23 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Lấy Chồng Xứ Lạ

Lấy Chồng Xứ Lạ

Kim Thy rất siêng năng chơi thể thao nên tuy dáng dấp thanh mảnh nhưng lại khá mạnh

22-07-2016 16 chương
Cáo Sa Bẫy Cáo

Cáo Sa Bẫy Cáo

Tên truyện: Cáo Sa Bẫy CáoTác giả: SâuThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhCông

23-07-2016 29 chương
Thư tình viết muộn

Thư tình viết muộn

Sống với nhau hơn 60 năm, "sáu mươi năm cuộc đời" được 14 mặt con mà mình chưa bao

30-06-2016
Này, mình yêu nhau nhé!

Này, mình yêu nhau nhé!

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Lão già và ngọn lửa

Lão già và ngọn lửa

(khotruyenhay.gq) - Với một chiếc roi mây, lão đã quất thật lực vào người bà

28-06-2016
Ngày và Đêm

Ngày và Đêm

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Biển gọi tên anh

Biển gọi tên anh

Cậu mong rằng một ngày nào đó, biển sẽ gọi tên cậu, và rồi trái tim cậu lại

23-06-2016
Nụ cười của mẹ

Nụ cười của mẹ

(khotruyenhay.gq) Tôi trùm chăn kín mít đầu và òa khóc. Những lời mẹ nói lúc ăn cơm

30-06-2016