Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 0 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 15

↓↓
-“Em nghe này, bà ta không phải người tốt đâu.”

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-“Không phải đâu, là mẹ em bị bệnh, nóng tính…”

-“Em ngốc lắm! Thôi được rồi, trường anh ngay đằng kia, có gì phải chạy tới gọi anh ngay, nhớ chưa?”

-“Vâng.”

Từ đó, mỗi lần đi học, Sên thường vòng qua quán ốc nhà Sen, nhìn thấy cô bé mới yên tâm vào lớp.

…..

Mùa hè oi bức trôi qua, đã tới lúc học sinh lớp 7 nhập trường, hai người lớn nói chuyện.

-“Mai là ngày nhập học rồi, tính sao đây? Không có con bé thì mất khách lắm…”

-“Có gì mà mất khách, nó đi học về vẫn phải làm chứ!”

-“Hay cho nó nghỉ học luôn bà ạ, học hành quái gì?”

-“Ông ngu bỏ xừ, chẳng phải thằng đại thiếu gia của nó đó học cùng lớp sao, hố vàng đấy…”

Mẹ nó cười lạnh, người đàn ông bên cạnh suy nghĩ, đắc chí.

Riêng Sen, ở trong bếp, vừa làm vừa hát. Háo hức, thực sự là háo hức. Vừa sắp được đi học, vừa sắp được gặp cậu. Giờ mới biết, đã nhớ cậu như nào. Chắc là cậu sẽ nhớ nó thôi, cậu trước nay chưa từng giận nó quá hai ngày.

Buổi học đầu tiên, đợi mãi chẳng thấy cậu đâu.

Tuần này là tập diễu hành, văn nghệ, chào mừng năm học mới, nghe mấy bạn nữ trong lớp đồn, cậu đi nước ngoài còn chưa về, mọi người tới tấp hỏi thăm Sen, nó chỉ biết gật đầu cho qua.

Một tuần, sao mà quá dài. Nó đếm từng giây, từng phút, cầu trời cho nhanh qua.

Rồi thì cuối cùng cũng qua.

Cuối cùng cậu cũng xuất hiện.

Đại thiếu gia của Sen, cao hơn trước một chút, làn da cháy nắng một chút, nhưng nhìn vẫn rất là phong độ, đi đâu thu hút ánh nhìn tới đấy!

Sen tự nhìn lại mình, nó cũng thấy tự hào đấy chứ, hè này nó sút cân đi nhiều, trước chẳng phải cậu hay chê nó béo hay sao? Giờ gầy đi, đẹp lên, chắc cậu thích lắm.

-“Cậu ơi, cậu ơi…”

Con bé chạy, tíu tít gọi.

Thằng bé vẫn đi, dường như không nghe thấy gì cả.

-“Cậu ơi, đợi em với…”

Đại thiếu gia chả nhẽ tai lãng sao? Nó cố hết sức chạy lên chắn trước cậu.

-“Đại thiếu gia, đuổi kịp được cậu rồi!”

Ánh mắt nó long lanh, đợi chờ, đối ngược với ánh mắt cậu lạnh lùng. Cậu đẩy nó qua một bên, không nói không rằng, tiếp tục đi.

-“Cậu ơi cậu không nhận ra em à? Em Sen mà!”

-“…”

-“Em Sen đây mà cậu!”

-“…”

-“Em gầy quá cậu không nhận ra à?”

-“…”

-“Em xinh lên phải không? Giờ không giống lợn nữa cậu nhỉ?”

-“…”

-“Cậu ơi cậu vẫn giận em à?”

-“…”

-“Cậu ơi xin cậu đấy, đừng giận em nữa…”

-“…”

-“Em nhớ cậu lắm, đừng thế mà…”

Kiên nhẫn được đền đáp, người trước mặt nó dừng lại.

-“Em Sen nè, cậu khỏe không?”

-“Xin lỗi bạn, tôi không quen ai là Sen cả, tôi cũng không quen bạn, nhờ bạn tránh đường giúp!”

Sen há hốc, trợn tròn mắt, nó mếu máo.

-“Cậu ơi cậu bị mất trí nhớ à? Sao cậu không nhớ ra em à…”

Đại thiếu gia mặc kệ nó. Không đúng, cậu mất trí nhớ thì sao vẫn nói chuyện vui vẻ với các bạn trên lớp thế kia? Không đúng chút nào.

-“Đừng đi theo tôi nữa, tôi đã nói chúng ta coi như không quen biết!”

Lúc này, nó mới giật mình nhớ ra! CẬU. VẪN. GIẬN.

Còn tồi tệ hơn nữa, cậu đổi chỗ. Cậu chuyển lên ngồi cùng bàn với bạn Ánh Tuyết. Cậu ngồi ngay bên trên, mà sao nó thấy như xa cách ngàn trùng vậy? Cậu cười với bạn Tuyết sao tươi thế? Với nó thì lạnh lẽo, Sen thấy cô đơn lạ kì, chỉ muốn khóc thôi.

Đã buồn thì chớ, cái người ngồi cạnh Sen còn làm phiền.

-“Uyển Nhi…”

-“Nhi này!”

Sen chỉ ừ nhỏ.

-“Nhi…năm nay xinh ra, xinh ơi là xinh…”

Nghe mà sướng hết cả người, nó thấy nó gầy xinh lắm, nhưng đây là lần đầu tiên có người khen thế, ngay lập tức quay sang toe toét.

-“Thật á?”

-“Ừ, bạn giảm béo à?”

-“Không, tự nó gầy thế đấy chứ!”

-“Uầy, tớ cũng muốn giảm cân lắm, nhưng mà mãi không giảm được…”

-“Thế á?”

Sen và Tiến huyên thuyên đủ thứ chuyện, cho tới khi sắp vào lớp, Sen bảo.

-“Gọi tớ là Sen cũng được!”

Tiến suy nghĩ rồi trả lời.

-“Không, thích gọi bạn là Nhi cơ, tên Nhi hay hơn, với lại tất cả mọi người không ai gọi bạn là Nhi cả…”

-“Thì sao?”

-“Tớ thích chỉ mình tớ gọi bạn là Nhi…”

Sen còn đang ngây ngô không hiểu thì một cơn chấn động cực mạnh diễn ra, ai đó dùng lưng đẩy một phát, bàn học của nó xiên xiên vẹo vẹo.

-“Hai người có sao không?”

Giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên.

-“Xin lỗi nhé, tôi mất đà…”

Ngồi mà cũng mất đà được hả?

-“Em không sao cậu ạ!”

Sen khép nép trả lời, Tiến thì cười cười lắc đầu, hai đứa quay lại nhìn nhau trìu mến, để đứa bên trên phải lên tiếng.

-“Tiến này, hôm nay cậu giặt giẻ lau nhé!”

-“Ơ tưởng tuần sau mới tới phiên tớ?”

-“Tôi vừa xếp lại lịch!”

-“Ừ!”

Thấy Sen không thân với Hiển nữa, con gái trong lớp, cũng chẳng ai thèm chơi với Sen như trước. Giờ ra chơi, buồn thiu vì không có ai nói chuyện, nó nảy ra ý định, đi giặt giẻ lau với bạn Tiến, rất vui vẻ.

Chẳng hiểu cơ sự làm sao, hôm sau Tiến không nói lời nào với Sen, xin chuyển đi bàn mới. Ngồi cùng Sen giờ là Kiều Trang, nhưng toàn bộ trí não, tâm hồn của bạn ấy đều để lên cái người bàn trên hết rồi.

Mỗi lần hai người bàn trên thân thiện bàn luận cái gì đó là bạn ấy lại điên lên, mà đâu chỉ mình bạn ấy điên, Sen cũng tưng tức ý, đáng nhẽ chỗ ngồi cạnh cậu phải là của nó mà!

Ở nhà cũng chán, đi học cũng chán, Sen bây giờ…chán muốn chết à! Đại thiếu gia, bao giờ thì hết giận chứ?

Hai tuần sau, cô giáo thông báo các khoản tiền cần đóng, Sen bảo mẹ, mẹ nó mắng cho một trận, nói nó xin ông bà chủ, nói sau đó xin thêm một khoản nữa, để đưa mẹ nó mua sách vở, còn không thì nghỉ học.

Nó khóc lóc một hồi, đi học tuy hơi chán, nhưng vẫn rất thích. Vò đầu bứt tai, chẳng còn cách nào khác, đành lấy bút, viết một mẩu giấy nhỏ.

‘Cậu ơi mẹ em không cho em tiền đóng học, cậu có thể chuyển cái này tới ông bà chủ được không, làm ơn cho em vay một ít tiền, cả thêm một chút mua sách vở nữa, bao giờ lớn em kiếm được việc em trả, nhất định em sẽ trả. Năn nỉ cậu đấy, nếu không thì mẹ em bắt em nghỉ học mất.’

Đợi cậu đi uống nước ở căng tin, mới dám nhét vào balô cậu.

Cuối buổi, bạn Sen bị lớp trưởng gọi ở lại.

-“Thế này là sao?”

-“Em…em…tại cậu không nói chuyện với em, nên em mới phải làm thế!”

Lớp trưởng đưa Sen mẩu giấy.

-“Trả bạn, lần sau đừng làm vậy!”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Truyện Dạy Dỗ Vị Hôn Phu có cốt truyện hơi lạ so với những truyện teen cùng thể

22-07-2016 50 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin lại mang đến một cái nhìn mới về tình yêu xoay quanh mối quan hệ vợ

21-07-2016 25 chương
Hận Thù

Hận Thù

Truyện teen Hận Thù là câu chuyện xoay quanh Hoàng Anh Tuấn - thiếu gia tập đoàn Hoàng Gia

22-07-2016 16 chương
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Biển Khóc

Biển Khóc

Tên truyện: Biển KhócTác giả: Hạt CátThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 28 chương
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh là một trong những truyện teen rất hay mà các bạn không nên bỏ

21-07-2016 120 chương
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Bà mẹ quê

Bà mẹ quê

Nó trở về, vẫn qua con đường gạch dài lổng chổng, nhưng giờ rêu đã phủ đầy. Nó

01-07-2016
Hạnh phúc của tôi

Hạnh phúc của tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn: "Rồi sẽ qua hết, phải

25-06-2016
Đem con chữ về bản

Đem con chữ về bản

Pá với Mế không phải lo cho con đâu con là con của Pá là người của núi rừng, chả có

24-06-2016
Lấy Vợ Cực Lãi

Lấy Vợ Cực Lãi

Các bạn vẫn nói rằng lấy vợ là đeo gông vào cổ đúng ko nào ? Tôi cho các bạn thấy

24-06-2016
Anh thề đi

Anh thề đi

Có một chàng trai đem lòng thích 1 cô gái, anh ta đã vạch ra cho mình kế hoạch tán tỉnh

01-07-2016
Giếng cạn

Giếng cạn

"Bống em ơi! Em ở nhà chăm nom anh Lăng thay chị nhé. Lăng con trai tồ lắm, ăn uống,

28-06-2016
Tình không đong đếm

Tình không đong đếm

Trong lá số tử vi, cung Phu Thê chỉ vợ chồng được coi là cung quan trọng, còn bạn bè

28-06-2016

Snack's 1967