Old school Swatch Watches
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 117 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 12

↓↓
Twinkle, Twinkle, Little Star



10 giờ sáng.

-“Tuỳnh cồ tuynh cơ lít tớ sờ ta…Hau ai uân đơ oát iu a….la la la là la la la…”

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Giọng ca vàng thánh thót vang lên, cả lớp quay mặt xuống, nhìn, thở dài, lại quay lên.

Sen ngơ ngác lắm! Hix? Ra chơi rồi mà? Hát cũng không được hả?

Ừ, thì đúng là ra chơi rồi, nhưng thầy lại cho bài khó, bảo ai làm được vào giờ sẽ có thưởng, mọi người đều chăm chỉ làm bài hết. Riêng Sen thì tự biết lượng sức mình, biết có nghĩ cũng không ra nên chẳng làm, đỡ tốn công.

Nó ngồi hát.

Nhưng giờ nhiều ánh mắt khó chịu nhìn mình quá, đành thôi.

Quay sang…cậu đang tập trung.

-“Cậu, cậu nghĩ ra chưa?”

-“…”

-“Nghĩ ra chưa cậu?”

-“…”

-“Nghĩ ra rồi hả cậu?”

Cậu ngẩng đầu, nhìn nó chằm chằm, trời ạ, cả cậu cũng bực mình với nó rồi.

-“Thôi thôi…nguôi giận, nguôi giận, em không làm phiền cậu nữa…cậu làm bài đi nhé…”



-“Cậu ơi, cậu ơi…hay em hát nhé, em hát cho cậu nghe, cho kích thích trí thông minh…”

-“…”

-“Cậu không nói gì là đồng ý rồi nhé, em hát nhỏ thôi, chỉ mình cậu nghe, rồi mình cậu giải được bài…hehe…”

-“…”

-“Tuỳnh cồ tuynh cơ lít tớ sờ ta…Hau ai uân đơ oát iu a….la la la là la la la…”

Lần thứ hai cậu ngẩng đầu, nhưng lần này cậu lườm, rất sát khí.

Sen nhỏ nhẹ hỏi han.

-“Em hát hay không cậu?”

Cậu đang tức, mà nghe nó hỏi, lại cố nhịn cười, cậu đáp.

-“Hay!”

-“Em học bài này trên ti vi đấy, chương trình chúc ngủ ngon, hay nhỉ, tiếng anh đấy, em giỏi không?”

-“Giỏi!”

Sen hí hửng. Cậu đặt tay lên vai nó, mắt nhìn thẳng mắt, chân thành tâm sự.

-“Sen này, mày nên đăng kí thi The Voice Kid, hoặc là Việt Nam Idol!”

Uầy! Sen không biết là nó lại tài năng tới thế, nhưng vẫn hơi ngại.

-“Cậu nói thật không đấy?”

-“Thật!”

-“Hì hì…”

-“Mày sẽ được lên ti vi!”

-“Sao cậu có thể khẳng định thế? Cậu chắc không?”

-“Tao chắc chắn!”

Sen trợn tròn mắt, đại thiếu gia tiếp tục.

-“Rồi mày sẽ lọt top!”

-“Cậu làm gì mà nói quá thế, em không dám đâu!”

-“Tao cực kì nghiêm túc!”

Cậu càng bình thản tiên đoán, Sen càng sướng.

-“Theo cậu thì em lọt top mấy?”

-“Top mấy thì hơi khó trả lời, nhưng có một top mà tao đảm bảo mày sẽ được vào!”

-“Top gì ạ?”

Nó hí hửng chờ đợi. Cậu kết luận.

-“Top những thảm họa của năm!”

Mất vài giây, máu lên não kịp thời, Sen xịu mặt, không thèm nói chuyện với đại thiếu gia nữa.

…..

Lúc về, trước khi vào nhà, cậu dặn dò.

-“Nhớ 8 giờ tối học bài!”

-“…”

-“SENNN!!!”

-“Dạ, em biết rồi!”

Cậu đi bơi, Sen thì đi chơi loanh quanh, thường là nó sẽ ra chỗ sân vận động chơi chuyền với mấy đứa bạn hàng xóm. Mà hôm nay nó đi, lại nghe tiếng gọi nhỏ nhẹ.

-“Sen, Sen…Sen ơi…”

Đó là một người phụ nữ, bác ấy trông già hơn bà chủ, bác ấy cứ vẫy tay gọi Sen. Sen ngoan ngoãn tới chào bác.

Bác ấy khóc.

-“Sen, con không nhận ra mẹ à?”

-“Mẹ?”

-“Ừ, mẹ là mẹ của con mà!”

Sen ngơ người, nó cũng không biết phải làm sao nữa.

-“Con à, con không tin à? Con có một nốt ruồi son sau lưng, mẹ cũng có đây này…”

Người phụ nữ hơi vén áo cho Sen ngó, Sen nhìn thấy, ngạc nhiên lắm…lẽ nào, đây là mẹ nó thật…người mẹ mà trong mơ nó cũng ước ao được gặp.

Bác ấy đưa những tấm ảnh cho Sen, ảnh chụp Sen từ hồi bé xíu.

-“Mẹ nhớ bé con của mẹ lắm, biết không? Mẹ luôn theo dõi con từng bước một…con có nhớ mẹ không?”

-“Cháu…cháu phải về bảo bà chủ…”

Sen ấp úng. Người phụ nữ trở nên sợ sệt khác thường. Bác nói.

-“Đừng, con đừng…bà ta ác lắm, ngày mới đẻ con, bà ta cho người tới bắt con đi, mẹ cầu xin mãi mà không được…”

-“Sao lại thế? Bà chủ…bà chủ nói…”

Sen hỏi, người kia sụt sịt.

-“Bà ấy nói dối thôi…hồi ấy cha con làm ăn thua lỗ, nợ nhà họ nhiều tiền, rồi họ bắt con đi…con nghĩ mà xem, nếu họ thương con, họ phải nhận con làm con gái mới đúng chứ…đằng này…sau vụ đó, cha con vì uất ức rồi lâm bệnh mà chết, mẹ thì ốm lên ốm xuống, mãi sau mới tìm được tung tích nhà họ, mà tới chỉ dám nhìn trộm con thôi….”

Đối với một đứa trẻ ngây thơ như Sen, những điều người phụ nữ nói, như một cú sốc lớn với nó.

-“Cháu…cháu không tin…”

-“Được rồi, mẹ sẽ chứng minh cho con thấy, cho con biết người phụ nữ đó ác độc như nào!”

Hai người họ ngồi đợi một lát thì xe bà chủ về. Bác ấy đi lên gặp bà chủ, Sen ở xa quá, không nghe rõ họ nói gì, chỉ thấy bà chủ tát bác một phát, rồi bác la lớn.

-“DÙ SAO NÓ CŨNG LÀ CON GÁI RUỘT CỦA TÔI!”

-“CON GÁI RUỘT THÌ SAO CHỨ? BIẾN!!!”

Bà chủ tức giận, Sen chưa bao giờ thấy bà tức như thế, như vậy là bà cũng công nhận người kia là mẹ nó…vậy những gì bác nói, là thật sao? Bà chủ thực sự rất độc ác? Bà chủ bắt nó về để trừ nợ sao?

Sen khóc, nó chui qua mấy hàng rào, rồi một mình đi về nhà, bây giờ nó chẳng muốn gặp ai cả.

…..

…..

-“SEN!!!SEN!!!SEN!!!”

-“Mở cửa ra mau!”

-“Nếu mày không vác cái xác ra đây thì đừng trách tao!”

-“Sen…tao đếm tới ba thôi…”

-“MỘT…HAI…”

Cửa mở, nhìn thấy đôi mắt sưng húp của Sen, đại thiếu gia sững người, cậu nhẹ nhàng hơn.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Tà Áo Học Sinh

Tà Áo Học Sinh

Cuốn tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ “Tà áo học sinh” gồm 4 phần (Tiểu Tam Nhi, Lâm

22-07-2016 24 chương
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tên truyện: Nụ Hôn Đầu TiênTác giả: Baby Hip - HopThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 10 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Mùi Hương Trầm

Mùi Hương Trầm

"Mùi hương trầm" là ký sự du hành tại Ấn Độ, Trung Quốc và Tây Tạng của tác giả

20-07-2016 29 chương
Nó và hắn

Nó và hắn

Nó Tóc tém, cao 1.56m ,chuyên mặc quần Jeans, áo sơ mi đủ loại. Nó mạnh mẽ, cá tính,

23-06-2016
Là...em gái anh à?

Là...em gái anh à?

Quan trọng hơn hết, có một giọng con gái trong vút, mỏng manh, nói khẽ với Tuấn nhưng

01-07-2016
Nụ hôn cuối cùng

Nụ hôn cuối cùng

Gặp gỡ nhau đôi khi là do định mệnh, gắn bó bên nhau không phải là do định mệnh,

24-06-2016
Bao lâu rồi em nhỉ?

Bao lâu rồi em nhỉ?

Hôm Nhi bỏ tôi đi, Nhi nhắn cho tôi một cái tin rất ngắn: "Em lạc vào trong đám đông

27-06-2016
Chuyện bình thường

Chuyện bình thường

Phan Nam Anh người Hải Phòng, lên Hà Nội để thi đại học. Phan thuê ở một ngôi nhà

30-06-2016
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương