XtGem Forum catalog
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 11 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 11

↓↓
Mẹ Ruột



-“Thế Hiển về rồi đấy à!”

Mẹ cậu gọi. Đại thiếu gia chậm rãi bước vào trong.

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-“Sen nó đỡ chưa mẹ?”

Bà chủ thở dài, cậu lại nghe tiếng bác sĩ nói gì đó. Ông ta nói rất nhiều, mà đại loại, cậu chỉ nhớ được là, Sen bị căng thẳng nhiều ngày, hôm nay lại không ăn, dẫn tới người lả đi, cảm, cũng không có gì nguy hiểm cả, ngủ một giấc dậy sẽ đỡ.

Nó không ăn được, nên giờ có lẽ phải truyền dịch. Mặt nó mồ hôi như nước, mắt nó ướt sũng, cậu biết nó sợ, nó rất sợ kim tiêm, nhưng vì nó ngoan, nên nó ít khi mè nheo.

Cậu thở dài, cất lời.

-“Không truyền không được à ba?”

Ba cậu bảo.

-“Nếu không truyền sợ Sen còn ốm nặng hơn…”

-“Hay ba mẹ cứ về phòng nghỉ đi, con ngồi đây với nó, tý con bảo nó ăn, ăn được thì chắc sẽ đỡ…”

Đoạn, cậu quay sang hỏi Sen.

-“Nằm nghỉ một lát rồi tao bảo nhà bếp làm món mày thích nhé, không truyền nữa nhé!”

Sen mừng rớt nước mắt, có ông bà chủ ở đây, nó đâu dám cãi, may mà có cậu hiểu, cậu giải thoát cho nó. Dù ăn có đắng miệng, có khó nuốt, vẫn còn hơn bị truyền nước, đau lắm!

Ông bà nhìn nhau, thấy tự hào về con trai mình quá, không những là một đứa trẻ thông minh mà còn biết quan tâm tới người khác. Bà chủ hỏi Sen.

-“Con ở với Thế Hiển nhé, được không? Hay tối nay lên phòng ta ngủ?”

Sen lí nhí.

-“Con ở đây thôi!”

Bà chủ ông chủ dặn dò người làm để ý tới hai đứa rồi về phòng.

…..

Sen nằm một lúc đỡ đỡ rồi, thỉnh thoảng mới nôn chút thôi, mà nó toàn nôn khan, căn bản bụng có gì đâu. Nó mệt lả cả người.

-“Cậu không giận em nữa à?”

Nó hỏi, giọng còn yếu ớt.

Cậu hơi sững lại, cậu rất muốn nói, lần này là do cậu, muốn xin lỗi nó. Dù sao thì nó cũng cố gắng hết sức rồi, cũng học rất chăm rồi, chẳng qua là do nó không được thông minh như người ta mà thôi. Nhưng mà bản tính cao ngạo từ xưa tới nay lại khiến lời cậu hoàn toàn trái ngược.

-“Ai bảo tao không giận, tao đang điên hết cả người đây!”

Sen xịu mặt, cậu lại quát.

-“Mày đúng là ngu mà, ai đời lại đi nhịn cơm!”

-“Ơ, cậu bảo thế mà…”

-“Tao nói gì mày cũng nghe hả?”

-“Vâng…gần như là thế…”

-“Tao rút lại lời đó!”

-“Dạ?”

-“Tao rút lại, từ nay mày thích ăn bao nhiêu thì ăn, ăn cho thành con lợn, con hổ hay con voi cũng được…”

Gì chứ? Lại tìm cớ chê nó béo, Sen bĩu môi, cậu thì lấy khăn lau mặt cho nó.

-“Mày xem, người ngợm, đã xấu lại còn nhớt nhát, kinh quá!”

-“Sao cậu còn ở đây?”

-“Tao…mày hỏi nhiều…”

-“Cậu cứ lên nhà ngủ đi, em không sao cả…”

Nó tưởng cậu đi thật, hơi buồn chút. Vậy mà lúc sau cậu lại quay lại, cầm một bát canh gà hầm. Sen lúc này mới là mâu thuẫn, miệng thì đắng nhưng bụng lại đói, huhu.

Cái gì thế kia, cậu ngồi gần nó, cậu gỡ thịt gà. Nó ức không chịu được, phụng phịu.

-“Cậu đểu!”

-“Cái gì?”

-“Thì cậu giận em, cậu cố tình trêu tức em!”

-“Mày nói ba lăng nhăng cái gì thế?”

-“Rõ là thế còn gì? Cậu biết thừa em đói, cậu cố tình mang thịt gà tới đây ăn, cậu cho em chết thèm thì thôi…”

Cậu chịu chết với con này, mắt lườm, tay đút thằng thịt gà vào miệng nó! Sen há hốc, trước toàn nó xé thịt cho cậu mà, giờ lại có diễm phúc tới thế này ư? Miếng thịt gà này, tự nhiên ngọt thấy lạ, chẳng thấy đắng tý nào.

-“Con kia!”

Sen nhìn cậu.

-“Con kia!”

Sen ngơ ngác nhìn cậu.

-“SEN!”

Nó vẫn ngây thơ, nhai đi nhai lại thấy hình như miếng thịt này cậu gỡ vẫn còn xương thì phải, cứng quá. Nó nhè ra…trời ạ…tay cậu…tay cậu bị nó cắn sưng tím rồi…hix…mặt cậu…hầm hầm giận dữ…thôi nó…toi…rồi…

-“Đại thiếu gia…cậu…cậu…”

-“Chúng ta hòa!”

Sen tự thấy mình ngu thật, nó không thể hiểu được hòa cái gì nữa, nhưng thôi, cậu không mắng là may rồi, cần gì phải nghĩ nhiều cho đau đầu. Tối đó, nó ăn hết ba phần tư con gà hầm, sáng hôm sau lại khỏe mạnh bình thường.

…..

Cậu và bạn Ánh Tuyết chuẩn bị thi Hoa Nắng, cô giáo chỉ định các buổi ở lại hai tiếng để thảo luận cùng nhau, làm sao cho kết hợp ăn ý nhất. Bác quản gia bảo chở Sen về trước, nhưng cậu lại bảo Sen đợi cậu, thế là Sen ở lại đợi luôn.

Sen nhìn cậu và bạn ấy, thực ra đâu phải nó ngốc lắm đâu, bạn Tuyết học giỏi như thế nhưng mà vẫn phải hỏi cậu đấy còn gì? Hay là do cậu giỏi quá nhỉ? Nhìn cậu giảng bài cho người khác, không hiểu sao Sen thấy hơi chạnh lòng.

-“Thế Hiển giỏi thật đấy!”

-“Bạn cũng giỏi, chỉ tại chỗ đó bạn không để ý thôi…”

-“Đâu có, Sen đợi Hiển à?”

-“Ừ, tớ bảo Sen đợi tớ…”

Ánh Tuyết quay lại, vẫy vẫy Sen. Sen cũng cười, vẫy lại Ánh Tuyết, xong họ ngồi học bài, họ ngồi rất là sát nhau nhé…bạn ấy, sắp dựa hết vào người cậu rồi…thế mà cậu vẫn để yên nhỉ? Có khi cậu lại thích ý chứ, bạn ấy xinh đẹp quá mà…

Đôi bạn bàn trên thảo luận hăng say. Có con bé bàn dưới cùng góc lớp, ngồi chán nản vẽ vời linh tinh. Tự dưng nó thấy buồn vì bản thân quá ngu ngốc, ước gì nó thông minh thêm một chút, thì giờ này, người ngồi học bài với cậu là nó chứ.

Lúc trước, nó không hiểu sao cậu lại bực vì nó làm bài kém như vậy. Lúc này, nó vẫn không hiểu được tâm trạng của cậu, nhưng mà nó biết tâm trạng của nó…là không thấy khá khẩm lắm!

…..

-“Xong, hôm nay nghỉ thôi!”

Thế Hiển nói. Ánh Tuyết vui vẻ đồng ý.

Hai người quay xuống bàn dưới, Sen đã ngủ lăn quay từ lúc nào. Tuyết thấy Hiển đang nhìn Sen, cậu ấy cười. Lần nào Hiển nhìn em họ, cậu ấy cũng cười rất trìu mến.

-“Để tớ gọi Sen dậy nhé!”

-“Thôi không cần đâu.”

Hiển thu dọn sách vở hộ Sen, cậu ấy véo má em họ một phát, rồi quay người, tay vươn ra đằng sau kéo Sen về lưng mình. Cậu ấy cõng Sen!!!

Nếu Tuyết là Sen, chắc giờ tim khỏi đập luôn ý chứ, vậy mà Sen vẫn có thể ngủ như thế, đúng là ngốc mà!

-“Đưa tớ balô của nó!”

Hiển bảo. Ánh Tuyết giật mình, cô bé nói.

-“Thôi, để tớ cầm cho…”

-“Tớ cầm cũng được!”

-“Đừng khách sáo, em họ của Hiển thì tớ cũng coi là em của tớ!”

Cậu thôi không đôi co với cô nữa, họ cùng đi ra cổng trường.

-“Ăn như lợn…béo quá đi mất!”

Hiển mắng Sen, rất nhỏ, nhưng Ánh Tuyết lại nghe thấy. Cô hỏi.

-“Cậu có thấy nặng không? Hay gọi Sen dậy nhé!”

-“Thôi, tối qua nó vừa bị ốm!”

-“Sen và Hiển ở chung nhà à?”

-“Ừ!”

Cô lại nhìn cậu, Tuyết có anh trai, nhưng mà chẳng tốt được với cô bé như Thế Hiển tốt với em họ của cậu ấy. Thôi lạc quan lên, với em họ mà Hiển còn tốt như này, mai sau, không biết với bạn gái, Hiển còn tâm lý ra sao nữa? Nghĩ vậy, cô bé khẽ cười…Ánh nắng chiều tà nhẹ nhàng mà ấm áp!

…..

Chiếc xe dừng lại trước căn biệt thự đồ sộ, có con bé con mắt nhắm mắt mở, theo phản xạ xách balô hướng về phía nhà dưới.

Một lúc, nó mới ớ ra, chạy theo thằng bé đang đi về phía nhà biệt thự.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Tên truyện: Yêu Nhầm Người Gỗ ĐáTác giả: Tiểu LiênThể loại: Truyện TeenTình

26-07-2016 10 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Hôn Ước Quý Tộc

Hôn Ước Quý Tộc

Tên truyện: Hôn Ước Quý TộcTác giả: BambooThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 40 chương
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình

23-07-2016 37 chương
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Ngày mai em lên xe hoa

Ngày mai em lên xe hoa

Em đã lìa xa anh theo cách của em. Em đã lìa xa anh bằng cách chọn một thành phố khác, em

26-06-2016
Thằng ăn trộm

Thằng ăn trộm

Đó là ông Bảy Chánh, Việt kiều mới về làng tôi. Nghe nói ông về được nửa năm đã

24-06-2016
Đi ngang đời nhau

Đi ngang đời nhau

Em Ta gặp nhau thế nào anh nhỉ? Em đang phát điên còn anh là một nạn nhân. Nhưng không

23-06-2016
Ế, vì là game thủ

Ế, vì là game thủ

Cô đơn ở giữa đám đông Bởi đông người quá nhưng không có người... *** Duyên

26-06-2016
For My First Love

For My First Love

Cậu bước vào cuộc đời tớ vào một ngày ve kêu đầu mùa. *** Thi tốt

24-06-2016