Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 105 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 04

↓↓
Đại Thiếu Gia Dạy Sen Học



-“Sen ơi, mày ở đâu?”

-“Con Sen kia, mày mà không ra là ma bắt mày đi đấy…”

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-“Con Sen, tao mà tìm được mày tao giết mày!”



Dọa nạt đủ kiểu, cuối cùng cậu chủ cũng nghe được tiếng nói lí nhí:

-“Nhưng cậu phải hứa cho em cái kẹp tóc nhá!”

Đại thiếu gia điên hết cả người, nhưng cậu là ai, khôn lắm, ừ rất chi ngọt ngào.

Bé Sen mắc mưu, lò dò bước ra. Bị cậu chủ kéo phăng phăng về nhà, khí thế hừng hực.

-“Cậu chủ, kẹp tóc đâu?”

Sen mè nheo phía sau.

-“Tao chưa tẩn cho mày một trận là may lắm rồi con ạ!”

Cậu vẫn cầm tay Sen, mọi người trông thấy Sen rồi thì yên tâm, trở về nhà dưới tám chuyện.

-“Em làm sao chứ?”

-“Mày còn phải hỏi?”

-“Em chả phải hỏi, em không biết!”

-“Mày làm gì mà trốn tận cái hang đá ngoài đấy?”

Cậu hỏi, có vẻ bực mình.

Sen chẳng biết nói sao, cậu chủ đúng là vô lí mà, bảo tìm không được cho kẹp tóc, giờ tìm không được lại mắng cô.

Mà cậu là cậu, cô là cô, cậu nói gì chả đúng, Sen không được kẹp tóc, tủi thân ghê gớm, đã cố mím môi rồi mà nước mắt cứ chảy ra.

-“Mày làm sao đấy?”

Đại thiếu gia hỏi, cô chỉ lắc đầu.

-“Sen, chân mày làm sao thế kia?”

Cậu nhìn xuống, hốt hoảng, làn da trắng hồng của cô bé đỏ rực toàn vết muỗi cắn.

-“Vào đây!”

Cậu bực, cậu quát. Sen chỉ biết lầm lũi đi theo.

Cậu cầm dầu thơm, xoa xoa cho cô.

-“Mày đúng là con ngu…mà không phải, mày chết vì đẹp…đau lắm à, nhìn cái mặt kìa, mếu máo mếu máo, nước mũi kìa, trông phát tởm…”

Sen giật mình, giải thích.

-“Em khóc không phải vì như thế!”

-“Thế mày khóc vì sao?”

-“Em nói ra cậu lại đánh em à?”

-“Tao không đánh, tao thề!”

-“Em không tin!”

-“Mày không nói giờ là tao đánh đấy!”

Sen lại bị dọa cho sợ, đành khai.

-“Đại thiếu gia, rõ ràng cậu bảo cho em cái kẹp tóc đấy!”

Đại thiếu gia nhìn Sen, cái con này, chưa gì đã ầm ĩ, không cho nó thì cậu đeo được chắc.

-“Đây, cho mày!”

Cậu vừa nói, vừa kẹp cho cô. Con bướm nhỏ trên đầu Sen, đáng yêu vô cùng. Sen cười thích thú. Cậu chủ không nhịn được, véo má Sen một cái.

-“Đại thiếu gia, cậu bảo không đánh em mà!”

-“Tao véo chứ tao đánh à?”

-“Cậu thật…”

…..

Sáng hôm sau, tới lớp cô giáo kiểm tra bài tập về nhà. Sen nhìn cậu chủ mà thán phục, chẳng hiểu vì sao, cậu đi chơi với cô cả tối qua, mà vẫn làm đủ bài tập về nhà!

Còn Sen, tất nhiên là không có.

Sen bị phạt đứng cuối lớp, đại thiếu gia hôm đó lầm lì hẳn. Thỉnh thoảng, cậu có quay xuống nhìn con hầu nhà mình, xong lại quay lên đầy bất lực.

Cô giáo gọi điện cho phụ huynh, cuối buổi, bà chủ đích thân tới đón Sen và cậu. Đại khái về mặt pháp luật, bà chủ và ông chủ là người giám hộ của Sen.

Bà chủ trao đổi với cô giáo, rồi đưa hai đứa về. Sen thắc mắc ghê lắm, mọi ngày cậu chủ nhất quyết cầm đồ cho cô, vậy mà trước mặt bà chủ, cậu để Sen vác hết.

Tới xe, bà thắt dây bảo hiểm cho cô và cậu rồi đưa đi xem phim, ăn KFC và kem. Bà chủ rất xinh đẹp mà còn tốt bụng, người bà cũng có mùi thơm ơi là thơm, Sen thích bà chủ lắm.

-“Sen này!”

Bà chủ vừa gọi Sen, vừa lau vết kem dính trên miệng cô bé.

-“Dạ!”

-“Sao con không làm bài tập về nhà?”

Sen sợ bà thất vọng về Sen, nhưng Sen cũng không dám khai ra cậu, lặng thinh chả biết nói gì.

Bà chủ tất nhiên biết chuyện, nhưng bà có mỗi thằng quý tử, nó còn quan trọng hơn mạng sống của bà, bà chưa bao giờ mắng nó cả, đâm ra, bà chỉ nói nhẹ nhàng, nhắc nhở Sen.

-“Cô giáo còn bảo, Sen bị mấy điểm kém nhé, Sen mà lần sau không làm bài và được điểm cao là ta không cho Sen đi học nữa!”

Sen hãi quá, hứa xin rối rít.

Đại thiếu gia bên cạnh, mặt lạnh tanh. Nhưng mà từ đó, có sự thay đổi không hề nhẹ.



7 rưỡi tối, Sen đang đánh răng, cậu đã gọi.

-“Sen, con Sen đâu…”

Miệng còn đầy bọt, mà giọng cậu có vẻ cáu, cố nói:

-“Dạ, em đây!”

-“Mày vác cái dạ của mày lên đây cho tao nhờ!”

-“Cậu đợi em một tý!”

-“Tao cho mày một phút, vác luôn sách vở lên đây!”

Sen cuống cuồng xúc miệng, bê cả cái balo lên phòng cậu.

-“Sao cậu?”

-“Sao trăng gì, ngồi xuống!”

-“Dạ!”

-“Làm bài tập về nhà đi!”

-“…”

-“Ngây ngây ra cái gì? Hay mày muốn ở nhà, không đi học nữa?”

Nghe cậu nói, Sen có vẻ đã hiểu, cảm động lắm.

-“Không, em thích đi học lắm, cậu dạy em à…cậu tốt quá!”

-“Mày còn phải nói, viết chính tả trước đi đã!”

-“Dạ!”

Đúng là ở đời bất công mà, đại thiếu gia sinh ra đã nhà giàu, có ba mẹ yêu thương, tới chữ viết cũng đẹp hơn Sen.

-“Mày viết hay mày vẽ giun hả Sen?”

-“Em viết mà!”

-“Nắn nót vào!”

-“Em cũng nắn nót rồi mà, nhưng mà nó không được đẹp như của cậu thôi!”

-“Mày đúng là, không được tích sự gì hết!”

Cậu viết xong, bực mình cầm tay Sen, giúp nó viết từng chữ. Cậu rất giống cô giáo trên lớp nha, đại thiếu gia thật giỏi!!!

Viết xong, chủ tớ cùng nhau học Toán, “chủ” thì làm xong bao đời, chơi bời đủ thể loại, mà “tớ” thì bò ra bàn, đếm hết chân lại đếm tới tay. Chủ vừa chơi đồ hàng, vừa quát:

-“Con kia, tao đánh gãy tay bây giờ, tính nhẩm đi, không được đếm!”

Sen tái mặt nhìn cậu chủ, rõ ràng đã cho hai tay xuống dưới giấu giấu thế mà cậu vẫn biết. Con bé đành ngậm ngùi nỗ lực làm, làm mãi, làm mãi…cậu chủ xem xong mấy tập phim chưởng rồi nó mới làm xong.

-“Đưa tao kiểm tra!”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Đôi Cánh

Đôi Cánh

Đôi Cánh là một câu chuyện kể về cuộc đời của cô, những thử thách, những sóng

22-07-2016 50 chương
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình

23-07-2016 37 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Ánh Hồng Hạnh Phúc

Ánh Hồng Hạnh Phúc

Từ nãy giờ, Hoa Phượng quan sát gã thanh niên. Trông hắn lạ quá, cô chưa từng thấy

22-07-2016 23 chương
12 chiếc bánh flan

12 chiếc bánh flan

...Gã đơn phương kết thúc hợp đồng. Kim không ăn cắp, không tọc mạch, nhưng đã làm

29-06-2016
Lạc lòng

Lạc lòng

Lâu lắm rồi Tâm mới lại bắt gặp cảm giác lạ lẫm ấy nơi mình. Nàng hồi hộp, nôn

30-06-2016
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Quả táo của Jules

Quả táo của Jules

"Trong tình yêu, duyên số luôn có cách giúp ta tìm lại nhau. Đôi khi, chỉ cần đến một

30-06-2016
Anh ơi em sai rồi!

Anh ơi em sai rồi!

Cô và anh học chung một trường đại học. Cô là một người lạnh lùng, thờ ơ với

27-06-2016
 Chồng à, em yêu anh!!!

Chồng à, em yêu anh!!!

Quán cafe quen thuộc của vợ chồng tôi, khung cảnh quán bình thường, cũng không phải vì

23-06-2016
Ngón út bàn tay trái

Ngón út bàn tay trái

Những cú điện thoại buổi tối gợi cảm giác bất an. Mặc dù là thằng con trai chuyên

27-06-2016
Đồ mặt đểu

Đồ mặt đểu

Tôi mở tin nhắn, những con chữ cứ nhấp nhô như sóng trước mắt làm tôi lại... say:

30-06-2016