XtGem Forum catalog
Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 139 đánh giá )

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Chương 02

↓↓
Mời Đại Thiếu Gia Dậy Đi Học



Sen bảy tuổi một tháng. Đại thiếu gia bảy tuổi.

Bà chủ cho Sen đi học cùng trường, cùng lớp với đại thiếu gia. Chưa có người hầu nào được đặc cách đãi ngộ tới như vậy.

bạn đang xem “Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Mấy chị lớn lớn bảo với nó, chẳng qua bà cho mày đi học, là để mày bảo vệ cậu, không cho ai bắt nạt cậu thôi, đừng tưởng bở. Sen nghe vậy, mặc kệ chứ, bảo vệ cậu là nhiệm vụ cả đời của nó, đằng nào chả phải bảo vệ, được đi học là sướng rồi.

6 giờ sáng.

Nó kính cẩn vào phòng.

-“Thưa đại thiếu gia, mời cậu dậy ạ!”

Đây có thể là một trong những công việc khó khăn nhất của nó, gọi cậu dậy, chưa bao giờ là dễ.

-“Thưa cậu, mời cậu dậy ạ!”



-“Thưa cậu, mời cậu dậy ạ!”



-“Thưa cậu…”

-“Mày lắm lời quá đấy Sen ạ!”

-“Cậu ơi sáng rồi ạ!”

-“Sáng thì kệ sáng…”

-“Cậu ơi phải đi học, sắp muộn rồi ạ…”

-“Tao không đi!”

-“Đại thiếu gia, em lạy cậu ạ, cậu không dậy bà chủ sẽ đánh em ạ…”

-“Mày có tin tao đá mày ra ngoài sân không?”

-“Xin cậu ạ…”

Buổi sáng nào cũng như buổi sáng nào, chủ tớ nhì nhèo tới cả tiếng.

Cuối cùng, Sen đành phải dùng tới kế hiểm cuối cùng.

-“Đại thiếu gia, cậu không dậy thì em đi học với anh Tuấn vậy!”

Anh Tuấn, học lớp ba. Anh họ của cậu chủ. Sen gọi cậu là đại thiếu gia, cô định gọi anh Tuấn là đại đại thiếu gia. Mà anh Tuấn dễ thương lắm, anh thích Sen gọi là anh thôi, anh chẳng bao giờ bắt nạt Sen như cậu chủ cả.

Có điều, cứ nghe tới tên anh Tuấn là cậu chủ như có gai trong lòng.

-“Có mỗi chuyện đó mà ngày nào mày cũng nhắc thế hả Sen? Mày thích gì?”

-“Dạ, em không dám!”

-“Dám cái khỉ, mày thích thì mày đi ngay đi, biến ngay đi cho tao nhờ…đi mà đi với anh Tuấn của mày đi!”

Sen biết điều, trả vờ lò dò bước ra khỏi cửa.

-“Mày đứng yên đấy!”

Cậu hét lớn.

-“Mày dám đi nửa bước nữa xem!”

Sen hơi mỉm cười, quay lại nịnh nọt.

-“Em đâu dám, đâu dám, mời cậu dậy ạ!”

Khi cậu uể oải vươn vai, Sen mừng rớt nước mắt; lấy khăn, từ tốn hầu cậu rửa mặt; lấy kem sẵn, hầu cậu đánh răng… kính cẩn bưng mâm, hầu cậu ăn.

-“Mày ăn cái đó đi…”

-“Dạ, em không cần ăn sáng đâu ạ!”

-“Tao không ăn được, tao không thích…Mày cãi à?”

-“Dạ, em ăn ạ!”

Sen lấm lét gắp miếng thịt bỏ vào mồm, cái vị ngọt của thịt, sao mà tuyệt đến thế!

Xong xuôi, chủ tớ cùng nhau đi học. Lái xe đưa họ tới cổng trường. Còn đoạn đường từ cổng trường vào lớp là hai đứa đi bộ.

Sen lẽo đẽo theo sau, xách đồ cho cậu!

-“Sen, có mỗi việc đi theo tao mà mày cũng chậm như rùa là sao?”

Sen vội vàng chạy lên trước, người cậu áo vải cao cấp, người nó áo quần lấm lem, biết điều nên tránh một đoạn xa xa…

-“Tao là hủi à mà mày tránh xa thế?”

-“Dạ…em …em không dám ạ…”

-“VÀO GẦN ĐÂY!”

-“Dạ…”

-“Đưa đây cho tao!”

-“Đưa gì ạ?”

-“Mày cầm cái gì thì đưa hết đây…”

-“Nhưng…nhưng bà chủ dặn…”

-“Dặn gì?”

-“Dặn em phải xách đồ cho cậu, sợ cậu xách nặng!”

Mắt cậu trừng lên, Sen đành ngậm ngùi đưa.

….

….

Vào lớp.

Sen được xếp ngồi cạnh cậu, là do bà chủ đã nói trước với cô giáo chủ nhiệm.

Cậu được gia sư từ bé, tất nhiên cậu giỏi. Cậu biết hết mặt chữ, tập đọc thành thạo, tính toán cộng trừ cũng rất giỏi.

Còn Sen học mãi vẫn mù tịt, không theo kịp.

-“Sen, con này mày làm sai rồi!”

-“Sao lại sai ạ?”

-“15 cộng 29 mà mày viết bằng 32 hả?”

-“Ơ, đúng đấy cậu ạ!”

-“Đúng cái đầu nhà mày!”

-“Em thề, em đếm hẳn bằng ngón tay đấy cậu ạ!”

Cậu liếc nó, hình như con này không phải quái thai, nó chỉ có mười ngón tay chứ mấy?

-“Em đếm mấy lần…”

Sen cười hì hì.

-“Đếm cái khỉ, mày phải lấy hàng đơn vị cộng trước, sau đó tới hàng chục…”

-“Cái gì mà hàng đơn vị hàng chục ạ? Cậu nói lại đi, em thấy khó hiểu quá!”

-“Con ngu nhà mày!”

Cậu là cậu mắng thế thôi, nhưng cậu vẫn giảng cho Sen hiểu.

Ngồi mà thán phục vô cùng.

Đại thiếu gia nha, từ hôm nay, không những cậu là mạng sống của cô, mà là thần tượng của cô!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương
Lạc Lối Mê Cung

Lạc Lối Mê Cung

Đây là một truyện teen thuộc thể loại Twilight Saga đồng nhân, xuyên không, huyền

21-07-2016 12 chương
Mèo Xù Ngốc Nghếch

Mèo Xù Ngốc Nghếch

Truyện Mèo Xù Ngốc Nghếch là một truyện teen khác hấp dẫn và thú vị, truyện đưa

22-07-2016 37 chương
Chú chó con

Chú chó con

Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán chó con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như

01-07-2016
Em không biết

Em không biết

Lan không biết khi nào anh sẽ trở lại, bao giờ Lan sẽ cùng anh chung bước trên con

24-06-2016
Khát vọng về cha

Khát vọng về cha

Khi không còn có mẹ, giữa nỗi đau lớn và mất mát vô kể ấy, con hiểu mình là niềm

29-06-2016
Diều hâu và cú mèo

Diều hâu và cú mèo

Diều Hâu và Cú Mèo lúc nào cúng gây sự với nhau, không con nào chịu nhịn con nào.

24-06-2016
Cái gọi là "Ông xã"

Cái gọi là "Ông xã"

Cái gọi là "ông xã" đó chính là tiếng chuông điện thoại trong nhà vang lên thì sẽ la

25-06-2016
Già cả rồi

Già cả rồi

Bà khẽ cầm tay ông bằng đôi tay đã nhăn nheo của bà. Tay ông to và thô ráp. Cánh tay anh

25-06-2016
Xà lục tươi

Xà lục tươi

(khotruyenhay.gq) Trên đĩa, một con rắn lục xanh lè to bằng ngón tay cái nằm khoanh tròn,

29-06-2016