80s toys - Atari. I still have
Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 32
5 sao 5 / 5 ( 18 đánh giá )

Cô Nàng Hổ Báo - Chương 31

↓↓
“Tớ cũng đang sắp chết đây”. Rawat nói giọng buồn buồn, khuôn mặt não nề như người mất hết hi vọng.

bạn đang xem “Cô Nàng Hổ Báo ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Điên à? Sung sức như cậu làm sao mà chết dễ thế được?”.

“Đúng, cơ thể thì khỏe mạnh. Nhưng lòng... lòng tớ đang chết dần chết mòn đây”. Rawat nói và đưa tay lên đấm mạnh vào ngực.

“Lại sến rồi”. Phanop cười: “Sao bảo là chấp nhận bà chị dâu rồi. Thế cậu sắp chết thật à?”.

“Không liên quan đến chuyện đấy”. Rawat thờ dài buồn bã.

“Ờ, thế thì khai ra, có chuyện gì. Tớ chán đoán lắm rồi”. Phanop nói.

Rawat tránh cái nhìn của bạn rồi mới ngập ngừng nói: “Xem ra… tớ đã yêu Parani mất rồi”.

Phanop giật mình ngẩng mặt lên nhìn Rawat như không dám tin vào tai mình.

“Này, nói lại đi, vừa nãy nghe không rõ”.

Rawat tỏ vẻ tức giận khi phải nhắc lại một lần nữa: “Tớ nói là tớ đã yêu Parani mất rồi, nghe rõ chưa hả?”. Lời nói cất lên đầy dõng dạc.

Phanop mím chặt môi, phải cố lắm mới có thể nín cười được nhưng khi ngẩng lên nhìn thấy khuôn mặt của Rawat lại không thể không nghĩ đến trước kia cậu ta đã từng nguyền rủa Parani thế nào liền bật cuời thành tiếng.

“Ờ, cứ cười đi. Thấy bạn mình sắp chết cậu hả dạ lắm phải không?”.

Phanop cố gắng hít thật sâu để nén cười. Khi đã trở lại bình thường, cậu không nén nổi tò mò hỏi: “Không phải như vậy, tớ chỉ chưa biết sao cậu lại phải lòng Parani. Trước đây thì nguyền rủa người ta hết đồ nọ đến thứ kia, đến người ngoài như tớ nghe còn giật mình”.

“Đừng nhắc đến quá khứ nữa”. Rawat bực bội nói: “Tớ chỉ là một người chưa được mở mắt, chưa cảm nhận được hết những cảm xúc sâu kín nhất của bản thân mình thôi”.

“Wat, nếu vậy cậu thuộc loại cảm xúc vô cùng sâu kín, kín đến mức để lôi được nó ra ngoài ánh sáng thì Pa cũng mất hết cảm tình với cậu rồi”.

Rawat tức tối hỏi: “Tóm lại cậu đến để đả kích hay giúp tớ đây?”.

“Thôi được rồi. Hiện giờ tớ đang có một ý tưởng hay ho muốn đóng góp với cậu đây”. Phanop cười.

“Gì thế?”. Rawat hỏi vẻ sốt ruột. Giờ ai khuyên gì cứ nói ra, nếu làm được cậu sẽ làm hết, Parani ngày càng xa lánh cậu, như thể hai người đang ở trong hai thế giới khác nhau dù ngày nào cũng ở cạnh nhau.

“Hỏi ý kiến anh Jok”. Phanop gợi ý.

Rawat nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu đồng ý.

“Cậu đi tìm anh ấy đi, bảo là tớ đang đau khổ lắm. Nói quá lên nữa cũng được để anh ấy động lòng”.

Phanop nhìn cậu bạn thân một hồi rồi đi gọi điện cho Jirasak, một lúc sau báo cho Rawat.

“Một lát nữa anh Jok sẽ đến, vừa mới hết giờ trực”.

“Tuyệt!”. Rawat vui mừng thốt lên: “Thế cậu đã nói gì với anh ấy chưa?”.

“Thì nói là Rawat đang tâm trạng lắm, đang sắp chết vì yêu một người con gái không yêu mình. Mong anh Jok đến sớm để giúp nó, nó chuẩn bị vỡ tim mà chết rồi”.

“Khoan đã, tớ sửa lại một chút, thật ra Parani cũng có một chút tình cảm dành cho tớ đấy”.

Phanop tròn mắt vì sự tưởng bở của Rawat: “Nếu có chút tình cảm thì tình trạng cậu chắc không như thế này đâu”.

Rawat tỏ vẻ tức giận nhưng chỉ một lát sau đã trở lại tình trạng rầu rĩ như cũ đến mức Phanop phải mủi lòng: “Được rồi Wat, tin tớ đi, chắc chắn sẽ có ngày Parani nhận ra sự chân thành của một người tốt như cậu”.

“Haizz...”. Rawat thở dài mệt mỏi. Phanop cũng thấy thương hại cậu ta. Người như Rawat trước đây chỉ cần nhếch mép cười chút xíu là đã có bao nhiêu cô gái chết mê chết mệt, nhưng lần này, có cười đến khô lợi cũng chưa chắc đã có kết quả.

Rawat và Phanop ngồi chờ không lâu thì thấy Jirasak xuất hiện trong bộ thường phục.

“Thế nào, Wat, đang đau lòng lắm phải không?”. Jirasak hỏi với vẻ lo lắng.

“Vâng. Chuyện buồn... đau lòng lắm!”. Rawat thiểu não.

“Cô gái nào lại dám làm cho Rawat thất tình chứ?”. Jirasak thu thập thông tin.

Rawat buồn rầu nói: “Em biết là anh cũng nhận ra em có cảm tình với Parani mà”.

Jirasak lắc đầu, anh đã đoán trước người đó là Parani.

“Anh cũng đã đoán ra phần nào. Nhưng anh nghĩ tình cảm đó nảy sinh vì Pa đã cứu em, khi đó Pa như một nữ anh hùng”.

“Trời ạ, anh Jok, nếu em có cảm tình với Pa chỉ vì hoàn cảnh ấy thì em đã yêu cả Namjiu rồi, nhưng em lại không có cảm xúc gì với Namjiu. Mà em gái anh, từ nữ anh hùng chắc chưa đủ xứng tầm với cô ấy đâu, đánh người ta đến nát tươm như thế, ăn nói thì bốp chát. Còn Parani của em chỉ biết ngồi im lặng. Anh thử nghĩ xem nếu em là loại người như vậy thì em sẽ yêu ai?”. Rawat biện minh.

“Wat nói thật đấy anh ạ”. Phanop phụ họa.

“Cũng đúng”. Jirasak gật gù: “Vậy giờ định thế nào, ai bảo quát người ta cho lắm vào”.

“Anh Jok, lúc ấy em chưa tỉnh ngộ nhưng bây giờ em đã biết trái tim em cần gì”.

“Thế còn mấy em Jess, em Jeat gì đấy nữa thì vứt đi đâu?”. Jirasak hỏi.

“Em đã chia tay với họ rồi. Em muốn toàn tâm toàn ý trước khi trở thành người yêu của Parani”. Rawat trả lời đầy tự tin.

“Nói chia tay nhẹ bẫng thế mấy em ấy cũng chịu thả cho cậu đi à?”. Jirasak hỏi tiếp.

“Cũng có kêu ca một chút, nhưng khi em bảo nếu kêu nhiều em sẽ lấy xe về thì im luôn. Còn xe em cho họ luôn, coi như là lỗi của em vì đã làm cho họ buồn”. Rawat thẳng thắn nói.

“Cậu có chắc là sẽ không quay lại với họ nữa không?”. Jirasak hỏi thêm.

“Chắc chắn. Bởi vì em biết tình yêu và sự ngộ nhận là khác nhau. Thời gian vừa qua có thể em thích con gái xinh đẹp, giỏi giang nhưng khi gặp Pa, cô ấy đã làm cho em hiểu được rằng không ở bên người con gái nào mà em có được cảm giác bình yên và được là chính mình như khi ở bên cô ấy. Ở bên Parani em thấy mình hạnh phúc, ấm áp, cảm giác như em đã có đầy đủ mọi thứ rồi, không cần phải đi tìm kiếm thêm gì nữa”. Đôi mắt của Rawat sáng lên khi nhắc đến Parani.

“Và trong mắt của người khác có thể Parani không mang một vẻ đẹp ấn tượng nhưng trong mắt em cô ấy là người con gái đẹp nhất và còn tốt bụng, có lòng yêu thương, dũng cảm, biết hi sinh nữa. Em thật may mắn vì đã yêu cô ấy, và hai người chúng em yêu nhau...”. Rawat tiếp tục mơ mộng, chưa có dấu hiệu dừng lại.

Phanop lén quay sang thì thầm vói Jirasak: “Bệnh nặng lắm rồi anh Jok ạ. Nó chưa từng mơ tưởng đến người con gái nào như thế này đâu. Em nghĩ là nó yêu thật rồi”.

Jirasak thì thào đáp: “Nói nhiều thế này, mất hết cả nam tính”.

Hai người quay sang nhìn nhau, thở dài và cùng nhất trí để mặc cho Rawat được hưởng hạnh phúc trong tưởng tượng về tình yêu với Parani trong tương lai, không ai muốn làm gián đoạn giấc mơ dù chỉ là một phút.

Trong căn phòng trọ tối tăm ở ngoại ô thành phố, kẻ lẩn trốn sự truy bắt đang ngồi trên ghế với bộ mặt căng thẳng, hai bàn tay nắm chặt vào nhau chứng tỏ hắn đang rất căm hận. Tất cả các kế hoạch đã đổ bể, bọn đàn em còn thú tội hết với cảnh sát nữa và điều quan trọng là chúng đã lần ra manh mối người đứng sau tất cả mọi việc chính là hắn.

Trong lòng Sitha dâng lên một nỗi tức giận và căm phẫn. Hắn đã phải lang thang khắp nơi mà kiếm mãi không được một chổ ẩn náu. Người bố từng yêu thương và chiều chuộng giờ cũng đã khước từ hắn, chỉ khuyên hắn nên ra đầu thú, mà một người như hắn sẽ không bao giờ chịu chấp nhận tự chui đầu vào tù. Tất cả mọi chuyện là lỗi của Raman, gã đã làm cho hắn rơi vào tình cảnh này.

“Raman, chừng nào tao còn phải chịu đau khổ như thế này thì chúng mày đừng nghĩ sẽ được hưởng hạnh phúc”. Lời nguyền rủa phát ra từ nỗi căm hận chất đầy trong lồng ngực. Sitha đứng dậy đi vào tìm khẩu súng giấu trong túi quần áo rồi mang ra ngắm bắn với ánh mắt hừng hực ý đồ trả thù.

“Mày cứ chờ xem Raman, người như tao không chịu thua dễ dàng vậy đâu”.

Sau khi Raman đến nói chuyện với bố mẹ Namjiu về việc làm đám cưới, bố mẹ của Raman đã thay đổi kế hoạch, trở về Thái Lan sớm hơn so với dự định.

Raman báo với gia đình Namjiu rằng một tuần nữa bố mẹ anh sẽ đến hỏi cưới Namjiu. Ngoài ra, để đảm bảo an toàn cho vợ tương lai, Raman đưa Thost và người của mình đến bảo vệ Namjiu cho đến khi bắt được Sitha.

Điều đó càng làm cho Sitha căm tức, mục tiêu của hắn là làm hại Namjiu để khiến Raman phải nếm trải sự đau đớn khi mất đi người con gái mà mình yêu thương. Nhưng Namjiu lại được bảo vệ vô cùng nghiêm ngặt nên Sitha chưa có cơ hội ra tay, hơn nữa cảnh sát thường xuyên có mặt ở bên cạnh Namjiu khiến Sitha đành phải quay về tính toán lại kế hoạch trả thù.

Ngày ông Jetsatha và bà Pijitra về đến Thái Lan, Raman và Rawat cùng nhau ra sân bay đón bố mẹ. Hai anh em mỗi người đi một xe. Rawat cùng Chak đi chiếc xe sang trọng của Raman. Còn Raman bận công việc khẩn với khách hàng nên sẽ là người cuối cùng rời khỏi nhà Woradechawat.

Chak lái xe còn Rawat ngồi ở ghế phụ. Nhưng khi xe vừa rẽ ra đường lớn liền bị một chiếc xe bán tải màu đen chạy cùng tốc độ cắt ngang sát đầu xe làm cho Chak phải đánh lái gấp, xe bị mất thăng bằng, bánh xe lọt vào một cái rãnh ven đường.

Chak bình tĩnh lại quay sang hỏi Rawat: “Cậu Rawat vẫn ổn chứ?”.

“Không sao, có chuyện gì xảy ra vậy?”. Rawat vẫn còn đang choáng váng liền hỏi.

Chak căng thẳng nói: “Mình ra khỏi xe trước đã, tôi không chắc vừa nãy có phải là một tai nạn thật không”. Vừa dứt lời, sắc mặt của Chak càng căng thẳng hơn khi thấy chiếc xe bán tải màu đen đang lùi lại. “Có vẻ không ổn rồi cậu Rawat. Cậu hãy mở cửa xe rồi chạy trốn đi. Tôi sẽ chặn họ lại ở phía bên này.”

“Không được, sao tôi bỏ anh lại được. Dù sao cũng chờ xem biểu hiện của họ thế nào đã, biết đâu họ quay lại để giúp mình thì sao”. Rawat vẫn cố suy nghĩ lạc quan.

Chak cố gắng nghĩ theo theo chiều hướng tốt như Rawat nhưng linh tính cho anh biết vừa nãy chiếc xe ấy cố tình cắt ngang xe mình, một khi chưa rõ xấu tốt thế nào, Chak lấy súng ra đề phòng trước.

“Cậu Rawat, dù thế nào cũng không được đứng quá xa tôi. Cậu hiểu chứ?”. Chak nghiêm nghị nói.

Rawat gật đầu rồi cả hai người mở cửa bước xuống xem xét tình hình.

Chiếc xe bán tải lùi lại đỗ ở phía trước xe của Rawat lúc này đang nằm im bên đường. Cánh cửa xe bật mở, ba người trong bộ trang phục màu đen bước ra. Chak tái mặt vì nhận ra một trong ba người đó chính là người mà cảnh sát đang truy lùng.

“Cậu Rawat, trốn đi, là bọn Sitha đấy”. Chak hô lên báo cho Rawat đang đứng ở bên vỉa hè.

Sitha nhìn Rawat từ xa cứ ngỡ là Raman liền rút súng ra và hét: “Xuống địa ngục đi Raman”.

Pằng!

Tiếng súng vang lên, Rawat cúi đầu tránh được trong gang tấc. Chak liền rút súng ra bắn lại. Tiếng súng vang dội suốt cả một khu vực đường lớn. Rawat chạy nhanh vào núp sau cột cây số và lấy điện thoại ra gọi theo số mà Jirasak đã từng đưa cho cậu và dặn bất cứ khi nào xảy ra chuyện hãy gọi theo số máy này. Rawat tay run run bấm số, khi đầu kia nghe máy cậu vẫn còn nói giọng run rẩy.

“Anh Jok, em bị vây bắn ở ngay đầu đường lớn lối rẽ vào nhà”.

“Rawat, bình tĩnh nhé, anh sẽ đưa người đến đó ngay”.

Jirasak tắt máy rồi chạy vội ra khỏi phòng làm việc, đồng thời ra lệnh cho cấp dưới của mình ở quanh đó hãy đưa lực lượng cảnh sát đến khu vực ngã rẽ gần nhà Rawat.

Chak tìm chỗ núp rồi cố gắng bắn trả để đối phương không thể tiến lại gần với hi vọng tiếng súng của mình sẽ báo cho đồng đội biết mà đến giúp kịp thời.

Raman vừa bàn xong công việc, định lên xe thì nghe thấy tiếng súng nổ, anh liền sai đàn em ra ngay khu vực có tiếng súng để trợ giúp.

“Chết tiệt!”. Chak than thầm khi thấy súng hết đạn.

Sitha cười độc ác, đứng lên cùng hai tay súng khác được thuê để tham gia vụ này tiến lại gần xe của Rawat.

“Cậu Rawat chạy trước đi”. Chak nói với Rawat đang núp phía sau.

Rawat hít một hơi sâu rồi nói với giọng chắc nịch: “Chak! Dù người như Rawat tôi trông có vẻ như dẫm phân gà không nát nhưng cũng là một đấng nam nhi. Chắc chắn tôi sẽ không bỏ anh lại một mình đâu. Cứ yên tâm, anh Raman sẽ đưa người đến giúp chúng ta kịp thời. Còn cả anh Jok nữa, hai người ấy sẽ không để chúng ta bị làm sao đâu. Tôi tin thế”.

Sitha cầm súng tiến lại chỗ Chak và Rawat, hơi giật mình khi nhận ra đây không phải người mà mình cần tìm.

“Khỉ thật! Hóa ra là em trai nó”.

“Nếu đây không phải người mà anh cần giết thì chúng ta nên giải quyết thế nào đây?”. Tay súng được thuê với giá cao ngất hỏi ông chủ của mình.

“Xử nó, để cho anh trai của nó phải điên lên mà chết”. Sitha gằn giọng, hắn hi vọng chuyện này sẽ làm cho Raman phải đau khổ, sống mà cũng như chết.

Rawat nuốt nước miếng khi súng chĩa về phía mình.

Mấy chiếc xe ô tô chạy từ trong đường nhỏ ra nhanh chóng tấp vào lề đường. Chak quay sang nhìn Rawat rồi quyết định nhảy vào cướp súng của gã kia. Cả hai cùng ngã nhào xuống đất. Rawat thấy tay súng còn lại định bắn Chak không chờ đợi lâu liền nhảy vào đạp cho hắn té xuống đất.

Rawat cười khoái chí: “Cũng tuyệt đấy chứ!”.

Raman cùng cả chục đàn em nhanh chóng xuống xe và chạy về phía Rawat và Chak với vẻ lo lắng. Nhất là Raman, anh tức giận lao vào kéo tay súng đang nằm trên mặt đất rồi đấm dồn dập vào mặt hắn. Đàn em của Raman xúm vào giải quyết kẻ còn lại, đè hai tay súng kia áp mặt xuống đất chờ cảnh sát đến.

Sitha nhận thấy tình hình không ổn liền quay lại xe định bỏ chạy nhưng không may đã bị bốn chiếc xe cảnh sát chặn xung quanh, người nào người nấy được trang bị đầy đủ vũ khí sẵn sàng ra tay nếu thấy chống cự.

“Chấp nhận đầu hàng đi, anh không thoát được đâu”. Một sĩ quan cảnh sát cấp cao nói với Sitha qua chiếc loa nhỏ.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nếu Như Yêu

Nếu Như Yêu

Tên truyện: Nếu Như YêuTác giả: BornNXB: NXB Văn HọcTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 40 chương
Hôn Ước Quý Tộc

Hôn Ước Quý Tộc

Tên truyện: Hôn Ước Quý TộcTác giả: BambooThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 40 chương
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai

Ai Mới Là Con Trai một truyện teen đầy hài hước mà KhoTruyenHay.Gq muốn giới thiệu

21-07-2016 69 chương
Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh

Nhẹ Bước Vào Tim Anh là một trong những truyện teen rất hay mà các bạn không nên bỏ

21-07-2016 120 chương
Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng

Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng

Cô Nàng Hotboy Lạnh Lùng nói về nó: Hà Minh Thư, gương mặt thanh tú, làn da trắng như

21-07-2016 42 chương
Có một mùa hoa ở lại

Có một mùa hoa ở lại

Ai rồi cũng sẽ đi qua những tháng ngày vụng dại của tuổi trẻ. Ai rồi cũng có lúc

24-06-2016
Xin lỗi cậu

Xin lỗi cậu

Ngày nào cậu cũng đến như mang cả thế giới đến cho tớ, hôm thì những hạt mưa

25-06-2016
Anh nợ em

Anh nợ em

Audio - Yêu nhau được 2 năm rồi, tôi đến phát ngấy anh. Đầu tiên thì cũng yêu thật

01-07-2016
Áo bông chần ngày Tết

Áo bông chần ngày Tết

Hồi bà nội tôi còn sống, gần đến tết, vào những ngày nắng ráo, nội thường mang

27-06-2016
Khi người quay lưng

Khi người quay lưng

(khotruyenhay.gq) Căn nhà nhỏ bé nằm trong hốc của con hẻm nhỏ, cửa nhà luôn đóng im

28-06-2016