Insane
Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 32
5 sao 5 / 5 ( 71 đánh giá )

Cô Nàng Hổ Báo - Chương 21

↓↓
“Không có gì. Em có chuyện muốn hỏi ý kiến anh thôi”. Rawat vừa đi vừa nói.

bạn đang xem “Cô Nàng Hổ Báo ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Thế chú cứ nói đi. Giờ anh đang rảnh”.

“Thì vẫn là chuyện vệ sĩ ấy, em nghĩ anh phải nhanh chóng tìm người giúp em rồi, phải là người thật giỏi đấy. Hôm nay em đã chứng kiến con bé dữ tợn ấy ra tay rồi. Loại đàn bà con gái gì mà đá một phát đã rạn mấy cái xương sườn. Con bé đó mạnh tay mạnh chân phải biết. Em sợ chẳng bao lâu nữa em sẽ là ca tiếp theo mất”. Giọng Rawat đầy kinh hãi.

“Đến mức đó cơ à?”. Jirasak vẫn không dám tin.

“Thật đấy anh. Con bé nồi đất ấy dữ lắm, chỉ chớp mắt mà cho một gã trâu mộng nát nhừ, thế nên em mới phải nhanh chóng gọi cho anh. Em muốn có một vệ sĩ càng nhanh càng tốt, nến không sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Em không thể yên tâm được, nhỡ đâu tự dưng con bé đó lên cơn điên, em xong đời là cái chắc”.

“Được rồi. Để anh liên hệ với một em này, tay nghề giỏi khỏi bàn. Nếu Wat có cô em này đi cùng đảm bảo không phải sợ bất cứ ai hết”. Jirasak nhận lời đầy tự tin.

“Anh… anh… không phải em sợ, chỉ là em thấy không thoải mái nếu chẳng may vô tình xuống tay với phụ nữ thôi”. Rawat vội bào chữa.

Jirasak mỉm cười: “Vậy chú cứ yên tâm nếu có cô vệ sĩ này. Anh sẽ liên hệ ngay đây. Chuyện thế nào anh sẽ gọi lại cho chú hoặc cô ấy sẽ gọi cho chú để chú có thể phỏng vấn luôn”.

“Quá được. Vậy em cám ơn anh trước nhé”. Rawat cám ơn rồi tắt máy, thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi dừng cuộc nói chuyện với Rawat, Jirasak liền gọi cho người mà anh có ý định sẽ giới thiệu làm vệ sĩ cho Rawat. Jirasak chờ cho đầu dây bên kia nhấc máy rồi chủ động nói trước.

“Thế nào rồi? Mất tích lâu quá đấy. Giờ chỉ biết mỗi dạy học kiếm tiền đắp vào người thôi đúng không?”.

Đầu dây bên kia bật cười, trả lời một cách thoải mái: “Anh định ngày mai mời cơm em hay sao mà gọi điện giờ này?”.

“Mời cơm!”. Jirasak giả vờ hoảng hốt: “Mời từ bé tới lớn, sắp hết sạch tiền rồi đấy con bé Pa này”.

Parani phá lên cười: “Anh Jok đẹp trai và tốt bụng nhất quả đất không hết tiền dễ dàng thế đâu”.

Jirasak hừ mũi rồi quay trở lại chủ đề chính: “Anh có việc muốn giới thiệu, cô có quan tâm không?”.

“Việc gì vậy, anh Jok?”. Parani hào hứng hỏi.

“Vệ sĩ. Anh có một người bạn cần một nữ vệ sĩ giỏi. Anh thấy cô đủ tố chất, việc không đến nỗi tồi, lại còn có thêm tiền mà gửi ngân hàng nữa”. Jirasak thừa biết cả em gái anh và Parani đều là chúa giữ tiền, nêm mới thường xuyên bám theo đòi anh mời cơm.

“Đáng quan tâm đấy, nhưng hầu như sáng và chiều nào Pa cũng có buổi dạy cả”.

“Chuyện đó không thành vấn đề. Cậu ấy chắc cũng không cần cô lúc nào cũng kè kè ở bên đâu. Pa thử gọi điện nói chuyện cụ thể với cậu ấy xem có thể sắp xếp như thế nào. Khách hàng này tốt tính, không nhiều chuyện”. Jirasak đảm bảo về tính khí của khách hàng.

“Tốt nhất là gọi điện đi. Để anh cho số. Cậu ta tên Wat”.

Parani hơi giật mình khi nghe thấy tên khách hàng, nhưng nhớ đến người mà Jok giới thiệu tốt tính nên chắc không thể là cái gã khác người kia được: “Không phải phụ nữ sao?”.

“Không. Là đàn ông, nhưng mà cậu ta muốn có vệ sĩ nữ. Thấy bảo đang có vấn đề gì đó với phụ nữ nên muốn mời vệ sĩ nữ, nhỡ chẳng may đối thủ của cậu ta đến gây sự, giữa phụ nữ với nhau sẽ dễ giải quyết hơn. Cậu ta là người lịch thiệp, không muốn có chuyện với phụ nữ, người khác sẽ cho là bắt nạt phái yếu”.

Parani gật gù đồng tình: “Đúng là lịch sự thật”.

“Đúng đấy. Ông chủ như thế này không phải dễ kiếm đâu. Làm gì có ai tôn trọng phụ nữ như thế”. Jirasak khen ngợi.

“Ok. Nếu nói chuyện mà không có vấn đề gì, Pa sẽ nhận việc này”. Parani nhận lời.

“Đảm bảo không nhìn nhầm người đâu, tin anh đi, cậu này tốt lắm”. Sau đó, Jirasak đọc số điện thoại cho Parani ghi lại, không quên nhấn mạnh với Parani trước khi cúp máy: “Gọi luôn đi, cậu ta đang chờ”.

“Được ạ. Em sẽ gọi ngay đây”. Parani ấn nút kết thúc cuộc gọi với anh trai cô bạn thân rồi bấm số điện thoại vừa ghi.

Rawat đang ngồi trong xe, chuẩn bị lái xe ra khỏi bãi đỗ thì tiếng chuông điện thoại vang lên. Cậu liền cầm điện thoại lên xem có phải Jok không. Khi nhìn thấy số lạ, Rawat nhanh chóng bắt máy vì đoán là người Jok giới thiệu.

“Alo, xin chào”. Giọng nói trầm ấm vang lên.

“Xin chào, đây có phải số điện thoại của anh Wat không ạ?”.

“Đúng rồi. Cô có phải là vệ sĩ mà anh Jok giới thiệu không?”. Rawat nói chuyện hết sức lịch sự như khi nói chuyện với các cô gái đẹp để cô vệ sĩ có ấn tượng tốt đẹp với mình, thuận lợi cho việc hợp tác sau này.

Giọng nói trầm ấm lịch sự của phía bên kia khiến Parani dễ chịu hẳn, chỉ cần nghe giọng cũng biết đó không thể là Rawat, gã thối mồm, tính cách tệ hại kia được: “Vâng. Nhưng tôi có chuyện muốn bàn bạc với cậu Wat trước đã”.

“Được thôi, cô…”.

Cốc. Cốc…

Tiếng gõ vào cửa kính xe khiến Rawat quay ra nhìn rồi ra hiệu xin thêm khoảng mười phút với người vừa gõ.

Parani giới thiệu bản thân với Rawat: “Parani Pitiwet, hay gọi là Pa cũng được”.

Rawat quay ra nói chuyện điện thoại tiếp, vừa kịp nghe thấy câu sau: “Vâng, cô Pa”.

“Vì ngày nào tôi cũng phải làm việc từ sáng đến chiều, nên nếu như phải làm cho anh cả ngày thì không tiện lắm”.

“Chuyện thời gian cô không phải lo. Tôi không cần vệ sĩ cả ngày, chỉ là vào một số thời điểm đặc biệt thôi. Nếu là buổi chiều thì càng tốt vì buổi chiều tôi cũng không rảnh lắm”. Rawat mỉm cười, cố tạo chất giọng lịch thiệp nhất có thể để thuyết phục người ở đầu dây bên kia.

“Nếu thế thì không có vấn đề gì. Tôi nhận việc này”. Parani đồng ý.

Rawat cười thích thú, không quên tặng cho người ở đầu dây bên kia một lời khen: “Tôi rất lấy làm vinh dự khi cô Pa nhận lời làm vệ sĩ cho tôi”.

“Cảm ơn”. Parani mỉm cười, cảm thấy có thiện cảm với người này bởi qua cuộc nói chuyện, cô cảm thấy anh ta rất lịch sự và dễ gần, lại không rắc rối, phiền hà như những tay nhà giàu khác.

“Vậy thế này đi, ngày mai khoảng mấy giờ cô Pa rảnh, chúng ta sẽ gặp nhau để nói chuyện chi tiết hơn. Tôi muốn biết cụ thể thời gian làm việc của cô Pa. Tôi không muốn làm phiền lúc cô làm việc. Còn về tiền công, phía tôi thế nào cũng đươc, cô Pa có thể nói giá luôn. Chỉ cần cô Pa nhận làm việc cho tôi là tôi vui rồi”.

“Được ạ. Năm giờ chiều được không?”.

“Ok. Năm giờ chiều…”. Sau đó Rawat hẹn địa điểm, cảm ơn Parani một cách lịch sự nhất có thể rồi tạm biệt và cúp máy.

Cốc! Cốc! Cốc!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lời Ước Hẹn

Lời Ước Hẹn

Tên truyện: Lời Ước HẹnTác giả: Gakuen AliceThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 17 chương
Bác Sĩ Bảo Cưới

Bác Sĩ Bảo Cưới

Trích đoạn:Giống như bất cứ lần nào khác trong đời. Anh biết khi có một con người

21-07-2016 15 chương
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương
Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Truyện là những chuỗi những yêu ghét giận hờn của các cô cậu bé, tuổi học trò

22-07-2016 24 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Vợ Lên Bảng Cho Thầy

Vợ Lên Bảng Cho Thầy

Tên truyện: Vợ Lên Bảng Cho ThầyTác giả: suzyzaThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

23-07-2016 12 chương
Thiên Văn

Thiên Văn

Những bí ẩn chưa được tháo gỡ, những nhân vật kì lạ xuất hiện trong tập một seri

20-07-2016 16 chương
Tấm lòng...

Tấm lòng...

Vào một buổi đầu đêm của Sài Gòn, khi những ngọn đèn rực rỡ thắp lên. Đêm Sài

24-06-2016
Bạn thân khác giới

Bạn thân khác giới

Hai đứa im lặng không nói gì nữa. Lặng lẽ ngồi xuống bãi cát. Ngân đưa tay ra nắm

24-06-2016
Ta đi qua đời nhau

Ta đi qua đời nhau

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Sáng nay

25-06-2016
Anh yêu em bao nhiêu?

Anh yêu em bao nhiêu?

Ném những lời cay đắng nhất có thể nghĩ ra trong lúc ấy vào mặt anh bằng cái giọng

30-06-2016