Ring ring
Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 32
5 sao 5 / 5 ( 52 đánh giá )

Cô Nàng Hổ Báo - Chương 18

↓↓
“Nếu thế thì phải bỏ qua cô ta rồi. Mặt như cái nồi đất thời Sukhothai[2]. Nhìn đi nhìn lại cũng không nặn nổi ra được một chữ đẹp nào đâu”.

bạn đang xem “Cô Nàng Hổ Báo ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

[2] Một vương quốc cổ nằm ở nửa phía nam của vùng Bắc Thái Lan ngày nay, tồn tại từ năm 1238 đến năm 1438.

“Hả? Mặt như thế mà giống nồi đất khai quật từ thời Sukhothai thì chắc hẳn phải vô cùng quý giá”. Phanop trêu.

“Ờ, quý lắm, lại còn hiếm có khó tìm nữa, phải giữ lại làm bạn với con bé ghê gớm kia, một đứa là đồ cổ, một đứa là nồi đất, rồi gửi cả đôi ấy vào bảo tàng luôn đi”. Rawat nghĩ tới cảnh hai con người cổ vật bị đưa đi mà nhún vai ra vẻ vô phương cứu chữa.

“Thằng này ác miệng thật!”. Phanop lắc đầu.

Jirasak thấy buồn cười với cậu em vừa mới quen: “Xấu đến thế, sao anh trai Wat lại có thể thích được nhỉ?”.

“Anh trai em thích của lạ. Từ trước đến giờ anh ấy sở hữu toàn những thứ tốt, giờ tự nhiên gặp được thứ lạ lùng, khác người nên mới hoa mắt mà rơi vào bẫy. Mà con bé ấy cũng đã giăng sẵn thiên la địa võng rồi, anh em mới rơi vào cái bịch, mất hết cả hình tượng như thế”. Rawat ngán ngẩm.

“Phụ nữ thời buổi này lạ thật, cứ thích đổ xô vào đàn ông”. Jirasak nói.

“Thế đấy anh ạ. Em thấy chán thật. Đáng ra phải để những người đàn ông như chúng ta đi tán tỉnh họ mới đúng, thế mới chọn được con mồi đúng ý, đẹp, đẫy đà, gợi cảm”. Rawat vừa nói vừa cố nhịn cười, mắt sáng lên khi nghĩ đến những cô nàng khác.

“Chính xác đấy”. Jirasak tươi cười thích thú với câu nói của Rawat.

“Rất vui vì được gặp anh hôm nay. Có vẻ hai chúng ta rất hợp cạ đấy, cứ như thể đã quen nhau từ lâu lắm rồi vậy”. Rawat cười xởi lởi.

“Anh cũng nghĩ vậy. Có gì cần giúp chú cứ nói, không phải ngại. Chúng ta đều là anh em thân thiết cả”. Jirasak hào phóng nói.

“Wat, cậu có thể gửi gắm anh Jok được đấy. Anh ấy tốt bụng, lại còn là một điều tra viên tuyệt vời của cục cảnh sát nữa”. Phanop tâng bốc Jirasak.

“Vậy có gì anh giúp đỡ em nhé”. Rawat cười thật tươi với Jirasak.

“Nop cứ nói quá. Anh chỉ là một tay cảnh sát quèn thôi mà”.

“Trời ạ, anh Jok, ai chẳng biết anh Jok giỏi đến mức nào. Anh không phải khiêm tốn quá đâu”.

Bỗng nhiên, mắt Rawat sáng lên như thể vừa nghĩ ra được một ý gì hay ho: “Anh Jok, anh có thể tìm cho em một vệ sĩ giỏi được không?”.

“Có người định làm hại chú sao, Wat?”. Giọng Jirasak lập tức trở nên nghiêm nghị.

“Ờ, Wat, cậu gây chuyện với ai sao, người như cậu sao có thể có kẻ thù được?”. Phanop lo lắng hỏi.

“Không phải giật mình, tớ không có kẻ thù nào cả, tớ chỉ cần có một vệ sĩ đi cùng để phòng thân thôi”. Rawat khẽ cười, mắt nhìn chằm chằm về phía trước đầy thách thức: “Chỉ cần một nữ vệ sĩ giỏi một chút làm vật cản, không cho cái con bé ‘canh nhạt’[3] kia có thể đến dọa dẫm nữa”.

[3] Tên Namjiu đọc lệch thành Namchut có nghĩa là canh nhạt.

“Này Wat, cậu định gây chiến thật à?”. Phanop hỏi.

“Không đến mức đó nhưng tớ cũng nên làm gì đó để phòng ngự chứ. Mỗi khi có chuyện gì xảy ra, để phụ nữ họ tự giao chiến với nhau, nhìn sẽ đỡ đáng ghét. Nếu để một người đàn ông lịch thiệp như tớ xông vào kể cũng hơi quá, rồi lại bị mang tiếng là bắt nạt phái yếu. Phải để phụ nữ đấu với phụ nữ mới công bằng”. Rawat cười, trong mắt ánh lên sự ranh mãnh.

Phanop lắc đầu với suy nghĩ quá xa xôi của bạn.

“Liệu anh Jok có thể tìm được cho em một nữ vệ sĩ rắn tay để đối phó với con bé kia không?”.

“Được, không thành vấn đề. Anh có rất nhiều đàn em giỏi giang. Thậm chí có người còn có thể quật ngã nhiều gã to con trâu mộng nữa kia”. Jirasak nói.

“Thế thì càng tốt. Chuyện này em sẽ trả thù lao hào phóng, chỉ cần đó là người giỏi nhất thôi”.

“Được. Chuyện cỏn con ấy mà, anh sẽ liên hệ cho. Đảm bảo Wat sẽ phải ngạc nhiên”. Jirasak nói đầy tự tin.

Rawat cười, mắt sáng lên đầy thích thú. Đã đến lúc cậu xoay chuyển tình thế từ kẻ bị ức hiếp thành kẻ được quyền dọa dẫm rồi. Lần này, hai con bé kia sẽ được một phen khinh hồn bạt vía, trốn chui trốn lủi khi gặp vệ sĩ của cậu. Xời, chỉ đá chơi vài cái rồi được huy chương mà cũng vênh váo à? Để xem có chọi được vệ sĩ chuyên nghiệp trong đội của anh Jok, người anh mới quen nhưng vô cùng đáng kính của cậu hay không?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Em Là Cô Ấy Thứ Hai

Tên truyện: Em Là Cô Ấy Thứ HaiTác giả: KemThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

26-07-2016 24 chương
Nói Yêu Em Đi Anh

Nói Yêu Em Đi Anh

Tôi trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Mình có nên đi đến buổi lễ đó không

22-07-2016 24 chương
Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Thành Phố Mùa Tuyết Tan

Đây là một truyện teen nói về cuộc sống và con đường tìm kiếm tình yêu của Liễu

22-07-2016 20 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế?

Sao Mày Chậm Hiểu Thế? là tác phẩm truyện teen hài hước kể về nó - Phạm Băng Du,

21-07-2016 21 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Thoảng

Thoảng

Thỉnh thoảng, anh tự hỏi bây giờ Minh như thế nào rồi. Cô ấy đã có ai hay chưa? Hay

24-06-2016
Một câu trả lời

Một câu trả lời

Một hôm, chú Gà Con cứ bám riết lấy anh Gà Trống to tướng mà hỏi. – Tại sao mỏ

24-06-2016
Tìm lại tình yêu

Tìm lại tình yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Mùi ký ức

Mùi ký ức

Đây có lẽ là lần cuối cùng trong cuộc đời hắn ăn tàu hũ.                    

25-06-2016
Mặn mòi vị biển

Mặn mòi vị biển

Vân bần thần nhìn ra biển, biển xanh ngút ngàn tầm mắt. Những con sóng quặn trào trồi

24-06-2016
Đâu phải bởi mùa thu

Đâu phải bởi mùa thu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Chị à!

Chị à!

Rồi một hôm chị hỏi sao tôi muốn gặp chị vậy, tôi giật mình mà chẳng biết nói

29-06-2016