Disneyland 1972 Love the old s
Cô Nàng Hổ Báo

Cô Nàng Hổ Báo


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 32
5 sao 5 / 5 ( 130 đánh giá )

Cô Nàng Hổ Báo - Chương 13

↓↓
“Hả?! Thế sao được?”. Namjiu chớp chớp mắt, nhìn lại Raman ý nói bây giờ anh muốn đổi ý vẫn chưa muộn.

bạn đang xem “Cô Nàng Hổ Báo ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Không sao. Cho dù anh không thành thạo môn thể thao này cho lắm nhưng dù sao anh cũng đã từng luyện tập”. Raman nói. Cho dù anh không phải vận động viên Teakwondo chuyên nghiệp nhưng những kĩ năng thể thao cơ bản của anh cũng không phải quá tệ. Hình thể và sức mạnh có phần lợi thế của mình khiến Raman nghĩ rằng anh có cơ hội chuyện thắng Namjiu, và cũng đủ để làm cho cái gã Kong gì đó dừng ngay trò tán tỉnh Namjiu.

“Anh có chắc là sẽ thi đấu không đấy?”. Namjiu hỏi lại lần nữa.

Raman gật đầu: “Anh xin phép đi thay đồ. Em có bộ nào vừa với anh không?”.

“Thay áo? Thay làm gì? Bộ này cũng được mà?”.

Raman nhíu mày, cúi xuống nhìn bộ quần áo của mình: “Mặc quần thế này hơi bất tiện”.

Namjiu lẩm nhẩm trong miệng: “Anh rõ là đồ lắm chuyện, chỉ có ném búp bê nhựa vào vạch mà cũng phải thay quần áo”.

Raman sững người, quay phắt lại hỏi: “Em vừa nói gì?”.

“Ơ, thì ném búp bê nhựa đấy thôi. Gì vậy? Cứ làm như anh chưa bao giờ biết trò đó ấy”. Namjiu lắc đầu.

“Ném búp bê nhựa vào vạch!”. Raman gầm gừ nhắc lại. Khi quay sang bên phải, anh thấy lũ trẻ gật đầu với mình như thể đã sẵn sàng cho anh giao đấu với cô giáo của chúng.

“Cái gã Kong đó bao nhiêu tuổi?”. Giọng nói rít qua kẽ răng của Raman.

“Chín”. Namjiu cười vang sau khi trả lời câu hỏi.

Raman hít vào một hơi thật mạnh rồi chửi thề: “Đúng là điên thật rồi”.

“Suỵt! Suỵt! Đừng có chửi thề trước mặt trẻ con. Thế không tốt”. Namjiu cười.

Raman quắc mắt nhìn Namjiu.

“Tôi đã nhắc anh rồi mà. Chính anh là người mở miệng đòi chơi thử, lại còn nói đã từng luyện tập rồi nữa chứ. Chính vì thế, anh làm ơn đừng thất hứa trước mặt bọn trẻ. Thế là không tốt đâu”. Namjiu bặm môi để ngăn không cho mình bật cười khi nhìn thấy ánh mắt đe dọa của đối phương.

“Để bọn em đi tìm dụng cụ đã nhé. Ann sẽ đi báo cho anh Kong ở phòng đằng kia tới làm nhân chứng”. Cô bé Ann nói rồi nhanh chóng chạy biến khỏi căn phòng.

Raman nhìn Namjiu ra hiệu hãy đợi anh một chút rồi gọi điện triệu tập gấp hai nhân viên thân cận. Khi hai người vào đến nơi, Raman ngay lập tức lên tiếng trước.

“Thost, Chak, hai người đã từng chơi trò ném búp bê nhựa vào vạch chưa? Trò đó chơi thế nào vậy?”.

Thost và Chak gật đầu: “Đó là một trò chơi dân gian của trẻ em Thái Lan. Cách chơi là tung con búp bê siêu nhân bằng nhựa vào đúng vạch. Ai tung được gần vạch nhất, người đó thắng”.

“Chỉ dễ thế thôi à?”.

“Nó không đơn giản thế đâu ạ. Bởi con búp bê siêu nhân này rất nảy. Khi chúng ta tung nó sẽ nảy ra ngoài”. Thost hiểu rõ bởi hồi nhỏ anh đã từng chơi.

“Nhưng mà cậu Raman hỏi làm gì ạ?”. Chak lên tiếng.

“Hai người hãy dạy tôi đi. Lát nữa tôi sẽ phải thi đấu với Namjiu”. Raman ra lệnh có chút ngượng ngập. Nếu Namjiu nói với anh ngay từ đầu rằng cái gã Kong kia chỉ là một cậu bé chín tuổi, anh chắc chắn sẽ không có một quyết định điên rồ là tranh đấu như một đứa trẻ con như lúc này.

“Cái gì cơ ạ?”. Thost và Chak đồng thanh kêu lên bởi cả hai chưa từng thấy ông chủ của mình chơi trò gì vớ vẩn như vậy.

Tin tức về Namjiu và Raman sẽ thi đấu với nhau khiến không khí tại N.J.Gym bỗng nhiên nhộn nhịp hẳn lên. Nhất là tin đồn Raman và Namjiu là người yêu lan ra càng khiến cho mọi người tò mò kéo nhau đến xem trận thi đấu và cũng là để xem mặt Raman.

Năm con búp bê đủ màu được mang ra cho Namjiu và Raman lựa chọn. Namjiu hất cằm ra hiệu cho Raman chọn trước. Raman nhấc lên một con, sau đó đến lượt Namjiu chọn, rồi có một bàn tay nhỏ bé thò vào nhấc lên con thứ ba.

“Chị Namjiu, cho em thi với. Em không thể chịu được khi người em yêu bị cướp đi ngay trước mặt”. Cậu bé dõng dạc tuyên bố.

Raman cúi xuống nhìn cậu bé đang vênh mặt lên nhìn anh đầy thách thức.

“Chú, cháu quyết chiến với chú. Cháu nhất định không thể để chị Namjiu rơi vào tay chú một cách dễ dàng được”. Cậu bé nói với Raman: “Mà cháu nói trước, những trò như thế này, người to hay người bé không quan trọng, quan trọng là ở kĩ năng kìa”.

“Cảm ơn đã nhắc nhở”. Raman trả lời cậu bé. Cho dù Raman không phải là người độc ác nhưng hôm nay anh thật sự muốn chiến thắng để cho thằng bé này hết vênh váo.

“Cho mỗi người thêm năm phút chuẩn bị nhé”. Parani, trọng tài tình nguyện của buổi thi đấu hôm nay, thông báo với các vận động viên.

Raman thử tung con búp bê của mình. Kết quả trong lần đầu tiên, con búp bê nảy đi rõ xa.

“Không thể chấp nhận được. Tài năng có thế thôi mà đòi làm người yêu chị Namjiu. Còn xa mới với tới”. Cậu bé lắc đầu rồi tung làm mẫu cho Raman xem.

Búp bê của cậu bé rơi xuống đất, gần chạm vào vạch.

“Yo! Phải thế này mới xứng chứ”. Cậu bé hét lên vui sướng.

“Thost, Chak, nếu tôi ra lệnh cho hai người đi đá đít một đứa trẻ, hai người có làm không?”. Raman trầm giọng.

“Bình tĩnh nào, cậu Raman”. Chak nén cười.

“Thật rõ vớ vẩn”. Raman bực dọc lẩm bẩm.

“Để tôi dạy cậu một mánh khóe đặc biệt nhé, đảm bảo thằng bé đó sẽ kinh ngạc”. Thost gợi ý trước giờ thi đấu.

Raman gật đầu. Thost cầm con búp bê của Raman lên và sửa lại một chút, sau đó đưa cho ông chủ: “Cậu tung lại một lần nữa xem. Cậu nhớ là tung, đừng ném, cho nó bổng lên trên trời rồi rớt xuống gần vạch”.

Raman làm theo lời Thost nói. Lần này tung khá hơn trước cho dù còn cách vạch khá xa nhưng cũng không đến mức xảy ra như lần đầu.

“Cháu nghĩ, cách tốt nhất là chú nên về nhà luyện tập lại đi. Thi đấu bây giờ chỉ tổ xấu hổ với trẻ con thôi”. Cậu bé trêu ngươi Raman và một lần nữa muốn nhấn mạnh cho anh thấy người luyện tập nhiều hơn sẽ chơi tốt như thế nào.

“Cậu Raman, tôi nghĩ là tôi muốn đá trẻ con rồi đấy”. Chak nói với ông chủ.

Cậu bé liếc xéo: “Người lớn gì lại thích bắt nạt trẻ con”. Dứt lời liền quay ngoắt đi rồi nở nụ cười ngọt ngào tiến về phía Namjiu, lại còn cười cười nói nói với những người xung quanh, khác biệt hoàn toàn so với lúc nói chuyện với Raman.

“Trẻ con gì mà hỗn thế”. Chak nhìn theo cậu bé lắc đầu.

“Cậu đừng để tâm đến thằng bé đó nữa. Lúc này chúng ta nên giúp cậu Raman thì hơn”. Thos bảo bạn.

Raman đã quen với tính tình vênh váo của cậu bé nên cũng không thèm chấp. Anh thử ném thêm một lần nữa, lần này khá tốt, búp bê rơi xuống không quá xa vạch.

“Tuyệt vời cậu Raman ạ. Cậu thử hai, ba lần nữa đi, đảm bảo thằng bé kia sẽ lạnh người”. Chak cổ vũ ông chủ.

“Tôi nghĩ là tôi đã nắm được rồi”. Raman nói.

“Mời các vận động viên vào vị trí”. Lời thông báo của Parani vang lên báo hiệu đã đến giờ thi đấu.

“Luật lệ của trận đấu, mỗi người được tung ba lần, ai chiến thắng nhiều nhất sẽ chiến thắng cả trận”. Parani nói luật thi đấu.

Cả ba người bước vào vị trí. Namjiu là người tung trước, sau đó là cậu bé và cuối cùng là Raman. Tiếng cổ vũ vang lên sôi động cả phòng, đặc biệt là cậu bé được cô em gái cổ vũ hết mình.

“Anh Kong cố lên! Anh Kong chiến thắng!”.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Em Đã Là Thiên Thần

Em Đã Là Thiên Thần

Tên truyện: Em Đã Là Thiên ThầnTác giả: mrxau (vozer)Thể loại: Truyện Teen, VOZTình

22-07-2016 22 chương
Tao Ghét Mày

Tao Ghét Mày

Vậy là Huy đã thành công hôm đầu tiên. Kế hoạch đã triển khai thành công. Sáng hôm

21-07-2016 18 chương
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Sống Như Tiểu Cường

Sống Như Tiểu Cường

Tiểu Cường là một chàng trai sống đầy bản năng, với cái xấu có sẵn trong máu: Để

23-07-2016 44 chương
Hận Thù

Hận Thù

Truyện teen Hận Thù là câu chuyện xoay quanh Hoàng Anh Tuấn - thiếu gia tập đoàn Hoàng Gia

22-07-2016 16 chương
Tao Ghét Mày

Tao Ghét Mày

Vậy là Huy đã thành công hôm đầu tiên. Kế hoạch đã triển khai thành công. Sáng hôm

21-07-2016 18 chương
Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ

Nụ Hôn Của Quỷ là một truyện rất teen nhí nhảnh nhiều lúc gây cười phù hợp cho

22-07-2016 8 chương
Khi người lớn cô đơn

Khi người lớn cô đơn

Cũng lâu lâu rồi, không có ca khúc nào chạm vào cõi lòng đủ để tôi phải viết bất

28-06-2016
Chiếc hộp kí ức

Chiếc hộp kí ức

18 tuổi, chúng tôi thật dễ dàng yêu thương một ai đó. Cũng dễ dàng bật cười vì

27-06-2016
Nợ anh lời xin lỗi

Nợ anh lời xin lỗi

Rất lâu về sau này, lời xin lỗi năm ấy tôi cũng không dám thốt ra. Mà anh cũng không

24-06-2016
Dù là gió thoảng

Dù là gió thoảng

Tôi chưa bao giờ thấy ai buồn như vậy! Cảnh vật của một ngày đẹp trời như thế

01-07-2016
Chuyện nhân quả

Chuyện nhân quả

Con rùa khổng lồ nổi lên, không ngừng liên tục khấu đầu tạ ơn ông Lâm. *** Tại

24-06-2016
Muỗi và sư tử

Muỗi và sư tử

Một con Muỗi rất muốn trở thành Chúa sơn lâm, bèn nghĩ: "Trong khu rừng này Sư tử là

24-06-2016
Nhạc vỡ

Nhạc vỡ

(khotruyenhay.gq)"Thường thì người ta không tặng nhau những vật dễ vỡ vì họ sợ rằng

30-06-2016