Đầu óc anh giờ đang nổi loạn tại sao cái đám quái gở đó tới sớm vậy chứ. Đám đó mà biết anh ở cùng phòng với Puny thì sẽ thế nào đây. Cả nhóm đã hứa nếu ai mà đã dẫn bạn gái về nhà ra mắt thì phải công khai trước các thành viên.
bạn đang xem “Chàng Hoàng Tử Trong Giấc Mơ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Nhưng sự việc đâu phải thế đây chỉ là hiểu lầm. Mớ suy nghĩ hỗn độn đánh nhau trong đầu anh bây giờ anh phải đi tắm để thông thoáng đầu óc. Những lúc thế này chỉ có xả nước vào người mới có thể thư thái được đầu óc. Đó là thói quen của anh.
Lúc sau, Puny cũng vươn vai ngồi dậy. Bữa tối đã có bà quản gia lo liệu cô bé sẽ nhận nhiệm vụ dọn dẹp. Còn 1 tiếng nữa mới tới giờ ăn cô bé muốn đi tắm trước đã. Ngó nghiêng xung quanh không thấy Vyl đâu cô bé hí hửng lấy quần áo chạy vội đến phòng tắm.
Mọi lần toàn phải đợi Vyl ngủ rồi cô mới dám đi tắm. Ở nhà người khác nên khái niệm tự do biến mất đi hết. Tắm xong đi ra mà anh ta cứ ngồi ở trong phòng cô bé thật chẳng biết như thế nào. Thật may là hôm nay cô bé sẽ được tắm sớm. Vừa hí hửng bước đến gần phòng tắm thì cánh của mở ra
Puny ấp úng lấy tay che mặt :
T-Tôi không cố ý nhìn đâu ! Chỉ tại tôi tưởng a-a-anh không ở đ-đ-đây !
T-tôi . . .thật sự . . không . . cố ý !!
Dịch ra – Vyl bị Puny chắn giữa cửa anh lên tiếng
Puny đang bịt mắt lại nên không biết đi thế nào cô bé cứ loạng choạng cả lên. Vyl không đợi được anh đẩy người cô bé nép sang một bên. Ở cự li gần thế này cô bé có thể cảm nhận được mùi hương của anh. Thật lôi cuốn và nhẹ nhàng.
“ Sao tự nhiên mình có cảm giác tê người thế này”
Sao thế ??? – Anh vẫn đứng sừng sững trước mặt cô bé
K-Không sao ! Anh xuống nhà trước đi – Puny ấp úng chỉ mong anh mau đi ra trước khi cô bé bị dòng điện này làm tê chết
Không hiểu tại sao lúc này anh lại thấy cô bé thật dễ thương và đáng yêu. Môi mím chặt lại mặt đỏ hồng thật dễ thương. Anh cứ đứng ở đó lặng ngắm nhìn cô bé không chịu rời đi. Anh không biết rằng làm như vậy có thể dẫn đến tê liệt giác quan ư? Giờ cô chỉ muốn ngâm mình trong nước. Chỉ thế thôi
Cậu chủ cô Puny đâu rồi ??– Anh quản lí hỏi khi thấy Vyl xuống nhà 1 mình
Trên đó – Vyl có vẻ đã thư thái đầu óc tâm trạng anh vui đến lạ
Ông bà chủ hôm nay đi họp mặt bạn bè cũ rồi! Sẽ không ăn tối ở nhà – Anh quản lí tiếp tục
Vậy sao? Bà cũng vào ăn đi – Vyl lên tiếng
Được rồi ! Đợi cháu dâu xuống bà sẽ vào – Bà quản gia hiền từ đáp
Puny đang sấy tóc ở trên phòng sau khi đã ngâm mình đã đời sau cả ngày mệt mỏi. Cô bé định xuống từ lúc nãy vì tóc cũng đã khô rồi nhưng nhớ lại ánh nhìn của Vyl cô bé lại ngượng ngùng không dám xuống. Cô không thể ngủ được nếu như thiếu đồ ăn. Làm thế nào bây giờ???
Không dám xuống cũng không thể không ăn. Hay là đợi anh ta ăn xong rồi xuống . Nhưng mà ta lên đây thì cũng bằng hòa. Nghĩ đi nghĩ lại, cô bé đành xuống đối mặt vậy. Dù sao cũng chỉ là 1 bữa ăn thôi mà đằng nào tí nữa cũng đụng mặt. Thế là cô bé đi xuống nhà.
Cô chủ nhìn dễ thương quá – Anh quản lí lên tiếng khi nhìn thấy bộ đồ Pijama dễ thương của Puny
Anh cũng vậy – Puny cũng đáp lại anh quản lí khi thấy anh cũng đang mặc 1 bộ Pijama gần giống cô
Nhận ra áo của 2 người giống nhau, anh quản lí vội vã lên tiếng:
Tôi và cô là đồ đôi phải không???
Hình như vậy !!! – Puny đáp
Chúng ta có duyên thật đó!!! Không ngờ lại có thể cùng cô mặc đồ đôi !! Tôi chưa bao giờ có cơ hội được như vậy. Cảm giác này rất hạnh phúc !! Chúng ta nên mặc nhiều đồ đôi hơn nữa !!
Thấy vẻ hào hứng của anh quản lí, Puny chỉ cười xuề xòa vì cô chợt thấy cái vẻ khó chịu của Vyl. Không hiểu sao cô lại cứ quan tâm đến thái độ của anh. Nhưng xem ra anh quản lí rất thích thú với việc đó!!! Mặc kệ Vyl, anh quản lí cứ rộn ràng cả lên.
Anh quản lí vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt thì Vyl ho khan một tiếng. Anh dị ứng với cái kiểu này. Gì mà đồ đôi chứ!!! Tự nhiên lại thấy khó chịu . Biết cậu chủ của mình đang khó chịu nên anh quản lí ngừng ngay. Làm cái công việc này sợ nhất chính là làm cho cậu chủ của anh nổi giận. Vì mỗi lần làm Vyl giận, anh đều bị trừ lương. Từ khi làm quản lí đến giờ anh năm này qua năm khác đều bị trừ lương 1 cách điên đảo. Chiều theo cậu chủ hắc ám này cũng khá là khó khăn
Cô bé ngồi xuống đối diện Vyl. Cô không dám ngẩng mặt lên dù chỉ 1 chút. Cảm giác ấy hình như lại đến tê toàn thân. Chính cô cũng không biết tại sao bản thân lại như thế
2 bác đi đâu rồi sao ạ ?? – Puny cố vờ đi cái cảm giác kì lạ đang lấn tới
Họ đi họp mặt cùng bạn bè cũ rồi ! Cháu dâu phải gọi là bố mẹ chứ – Bà quản gia lên tiếng
C-C-Cháu không quen ạ – Puny ngập ngừng đáp lại
Từ từ rồi sẽ quen thôi
Bữa cơm hôm nay cô bé ăn ít hơn ngày thường lí do đơn giản vì 2 con mắt của người đối diện cứ chằm chằm vào cô bé làm cô vừa định ăn lại đặt xuống. Cô đang thầm nguyền rủa kẻ trước mặt . Ngay cả ăn cơm cũng không cho người ta ăn tử tế nữa . . . ( Rim : Người ta chỉ nhìn thôi chứ có làm gì để bạn không được ăn đâu nhỉ? )
Cháu dâu à!! Để bà lấy thêm cho cháu nhé!!
Puny vội từ chối. Cô đáp:
Thôi ạ. Cháu chỉ ăn thế thôi. Bà cứ đi nghỉ đi ạ
Thế à?? Mọi lần cháu đều ăn rất giỏi mà. Hôm nay lại chán ăn sao??
Cô cười xuề xòa. Có thèm thật nhưng bị ai đó làm no bụng rồi. Khỏi cần ăn nữa. Dù sao thì bữa tối cũng không nên ăn quá nhiều. Cô lại tự an ủi bản thân. . .
Vyl cũng cảm thấy là lạ khi cô bé thờ ơ với đồ ăn như vậy. Mọi lần đều ăn uống rất ngon miệng. Dọn dẹp xong cô bé lên luôn phòng làm bài tập. Thấy cô bé ngồi học bài anh nhẹ nhàng đi vào nằm xuống giường ngủ trước. Thỉnh thoảng liếc sang bên đó nhìn cô bé học.
Và sau đó, anh thấy cô bé ngủ thiếp đi trên bàn học. Anh ngồi dậy tiến đến phía bàn học. Học bài xong lại còn lấy giấy ra vẽ đủ thứ đồ ăn nữa chứ! Thật hết nói nổi . .
Đặt cô bé xuống giường. Anh định đi thì cô bé kéo tay anh lại :
Bố ! Đừng bỏ con ! Đừng rời xa mẹ con con được không? Con nhớ bố ! Về với con đi mà
Cô bé đang ngủ mơ chắc lại gặp ác mộng về lúc ông ta bỏ rơi hai mẹ con. Những giấc mơ như thế cứ lặp lại suốt một thời gian và bây giờ cô bé lại gặp lại nó. Vyl giờ mới hiểu vì sao cô bé muốn anh ngồi ăn cùng bố mẹ. Vì chính cô bé cũng muốn được một lần như vậy. Anh ghét bố mẹ vì đã bỏ rơi anh sang bên kia làm việc. Nhưng nếu anh muốn gặp họ thì cũng sẽ được gặp nhưng cô bé thì khác. Muốn gặp cũng không thể được tất cả chỉ là những giấc mơ tồi tệ về ông bố đó. Anh bỗng chốc có cảm giác muốn thương yêu cô gái này. . .
Ngủ ngon – Vyl đặt một nụ hôn chúc ngủ ngon lên trán của cô bé
Chương trước | Chương sau