Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 19
5 sao 5 / 5 ( 122 đánh giá )

Bộ Tam Siêu Quậy - Chương 16

↓↓
-Trời, sợ em luôn á!! Mấy năm rồi, ko nghe ko thấy mặt em đâu hết, nay lại được em gọi tới… Bộ có chuyện gì sao nhóc!?? -nó

bạn đang xem “Bộ Tam Siêu Quậy ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Hì… Tại em nhớ chị mà!! Mà này, em có tin vui muốn khoe cho chị biết này…” -An

-Sao nhóc?? Tin gì..?? -nó hỏi

“Em…em sắp có chồng rồi nha!! Ghê chưa!?!” -An khoe

-Sướng nha!! Nấm lùn di động như em mà cũng có chồng đúng là bái phục thật~~ hahaha… -nó cười

“Uầy, em lớn rồi mà cứ kêu em Nấm lùn đi động là thế nào!??” -An

-Tại em lùn hơn chị nên chị thích kêu ấy!! Haha.. Chừng nào em cao bằng chị đi rồi chị ko chọc em nữa…. -nó

“Ơ… ._. Chị yêu cầu khó quá vậy!??” -An mếu

-Thôi… Chị giỡn đấy!! Lớn rồi mà cứ như con nít!! Sợ em luôn ấy… -nó

“Hì hì, vậy thì chị mới thương chớ!!” -An cười

-Cô đấy!! Giỏi cái mồm… -nó cười

“Mai chị rảnh ko??” -An

-Rảnh em!! -nó

“Mai chị, chị Lam với chị Minh Anh ra cafe xem mặt chồng em ha!!” -An

-Ghê ta!! Công khai cho tụi chị biết luôn ha!! -nó

“Nha nha chị yêu~~ Mai ba chị nhớ đi nha!!” -An

-Biết rồi cô nương!! Thôi bye em nhá!! Chị đi mua đồ cái.. Có gì thì mail qua cho chị nhé nhóc!! -nó

-Dạ!! -An cười rồi cúp máy

Sau khi nghe xong cuộc đt vừa rồi thì trong lòng nó cũng khá vui… Vui vì cô em họ lâu nay rất thân với mình đã sắp có chồng… Nhưng nó đâu biết rằng, người chồng mà cô em họ của nó vừa nhắc đến là một người mà nó biết rất rõ…

﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏

Sáng hôm sau, tại quán cafe nơi mà An đã hẹn nó, Lam và Minh Anh…

-Hai bây nay gan nhợ!! Ko dẫn chồng theo luôn… -nó

-Gan gì!?? Hai ổng nằm ngủ chèo queo ở nhà, tao đi còn ko biết chứ ở đó mà đòi đi theo… -Lam

-Hôm qua tụi này đi chơi về trễ nên 2 ổng còn ham ngủ tới giờ đó mà~~ -Minh Anh

-Mà này, con bé An nó có chồng thật á?? Chắc chồng nó cũng phải đẹp trai lắm ha!! -Lam

-Mày tối ngày chỉ có trai trai… Có chồng rồi mà còn mê trai hả mẹ!?? -Minh Anh

-Ủa vô duyên, mê trai là nghề của tao mà, bộ muốn bỏ là bỏ được à!?? -Lam cãi

-Thôi, mệt quá!! Vào kiếm bàn ngồi chờ đi đã!! Hai bây rãnh quá đứng đây cãi lộn :3 -nó nói rồi bỏ đi một mạch vào trong

Khoảng 15′ sau, hắn và An bước vào, dáo mắt tìm kiếm bàn thì phát hiện..nó, Lam và Minh Anh đã đến đây từ lúc nào, tụi nó đang ngồi trong một góc bàn, cạnh cửa sổ… Vội vã nắm tay hắn chạy nhanh lại bàn tui nó đang ngồi, hắn như đứng hình trước sự thật đang trước mắt mình… Chị họ mà An đã nói cho hắn nghe đó chính là nó!!

-Chị Khanh, chị Lam, chị Minh Anh yêu dấu~~~ -An

-À, chào em… -Lam ngạc nhiên

-Hello em!! -Minh Anh ngạc nhiên ko kém

-Giới thiệu với mọi người, đây là anh Quân, anh ấy là hôn phu của em!! -An cười mỉm

-Chào…chào mọi người!! -hắn ấp úng

Nãy giờ nó là người im lặng nhất!! Chả nói gì cả… Lời nói vừa rồi của An cũng như sự hiện diện của hắn đang tay trong tay với cô em họ của mình, nó như thất thần trước sự thật khó tin này….Tại sao lại là em?? Tại sao lại là em hả An?? Ông trời đang trêu đùa nó và hắn sao!?? Mà cũng phải thôi, chính nó là người đã hủy hôn trước rồi còn gì!! Khẽ nhếch mép cười kinh bản thân mình rồi đành ngậm ngùi đứng phía sau cầu mong cho cô em họ bé bỏng được hạnh phúc….

♥♡♥♡♥♡♥♡♥♡♥♡♥♡

Chiều, tại nhà nó, Lam và Minh Anh (tất nhiên cũng phải có 2 ông kia :>)…

-Khanh à!! Ăn cơm đi Khanh!! Tao mang lên tới đây cho mày luôn này… Mở cửa ra đi!! -Lam đứng bên ngoài, trên tay cầm một măm cơm, khuôn mặt lộ rõ những đường nét lo lắng

-Tao ko đói… Mày đem xuống đi!!! -nó

-Mày ăn đi!! Nguyên ngày mày ko ăn gì rồi đấy!!! Năn nỉ mày mà… Mở cửa cho tao vào đi Khanh… -Lam

-Mới một ngày thì chưa chết đâu… Đừng lãi nhãi nữa..đem xuống đi!! -nó gắt

-Khanh…. -Lam

-Làm ơn..!! -giọng nó dịu lại, hai hàng nước mắt từ khoé mi bất chợt rơi xuống, bây giờ thật sự nó chỉ muốn ở một mình… Một mình mà thôi!!

Lam đứng bên ngoài, gương mặt xinh xắn đầy lo lắng, lẳng lặn bước xuống nhà, trên tay vẫn còn y sì măm cơm… Sót cho nhỏ bạn của mình, từ một đứa mang cho mình một vẻ bề ngoài lạnh lẽo nhưng sâu bên trong, nó vẫn là một đứa con gái, mà là con gái thì ai mà chẳng có lúc yếu đuối… Chứng kiến cảnh người em gái mình yêu thương đính hôn với người mà mình xem là cả cuộc đời mà ko đau, ko buồn mới là lạ ấy!!

-Sao thế em!?? Khanh vẫn ko ăn à!?? -Bảo chạy tới, cầm măm cơm giúp Lam, hỏi

-Ko chịu mở cửa cho em… Cũng ko chịu ăn uống gì cả!!! Kiểu này nó kiệt sức thì toi luôn ấy!! -Lam

-Hừ, cái con này!! Để tao lên xem sao…. -Minh Anh

-Này vk, em định lên thật à!?? Anh nghĩ em cần cho Khanh ở một mình thì hơn… -Tuấn Anh

-Em có cách… Thôi mọi người làm gì làm đi!! Để em lên nói chuyện với nó!! -Minh Anh

-Ừ… -đồng thanh

…….Phòng nó…

“Cốc…cốc…” -Khanh, mở cửa cho tao!! -Minh Anh

-…… -im lặng

-Nhanh.. Ra mở cửa cho tao!! -Minh Anh vẫn gõ cửa

-Mày…về phòng đi!! Tao ko ăn… -nó

-Tao ko bắt mày ăn!!! Tao chỉ muốn nói chuyện… -Minh Anh -Ra mở cửa ngay cho tao!!

-…… -im lặng

-Giờ mày ko mở thì tao phá cửa nhé!! Một..mở cửa cho tao vào!! Còn hai..tao tự phá mà vào!! Chọn nhanh!! -Minh Anh

Nó nghe thế thì đành lủi thủi leo xuống giường, ra mở cửa cho Minh Anh vào… Vừa mở cửa ra thì Minh Anh đã bắt gặp ngay gương mặt phờ phạt cũng như đôi mắt sưng phù vì khóc nhiều của nó… Chả giống như bình thường một chút nào!!

-Chịu mở rồi à!?? -Minh Anh cười nhẹ

-Muốn gì….!?? -nó

-Muốn nói chuyện… -Minh Anh

-……. -im lặng

-Tao biết vụ hồi sáng làm mày buồn, nhưng cũng ko phải vì thế mà mày bỏ ăn bỏ uống!! Mày hiểu chứ… -Minh Anh

-Tại tao ko đói… -nó

-Mày nói thế thì tao cũng chả biết nói gì hơn nữa!! Nhưng tao mong mày hiểu..tạo áp lực cho bản thân ko phải là điều tốt đâu!! Mày muốn khóc thì mày cứ khóc cho thoải mái… Khóc hết đêm nay đi.. Buồn gì trong lòng thì nói hết ra luôn đi!! Giữ làm gì cho nặng người… -Minh Anh

-Tao..ko muốn thấy cảnh hai người đó…lấy nhau mày..à!!! -nó như oà khóc lên, gương mặt cúi gầm xuống, nước mặt giẫy giụa tem lem, nhìn nó bây giờ chả khác gì một đứa con nít đang khóc đòi kẹo vậy… Khóc một cách tự nhiên và rất thỏa mãn!!

-Mày vẫn còn yêu…. Quân!?? -Minh Anh bất ngờ hỏi

-Tao..ko quên được… Thật sự tao ko quên được… Nhìn thấy Quân tay trong tay với…An… Tao đau lắm!! Đau..kinh khủng!! -nó khóc

-Tao hiểu… Nếu như mày còn yêu Quân, thì cố mà níu kéo lại… Tao tin rằng, Quân vẫn còn rất yêu mày!! Quân ko dễ để một người con gái nào khác thay thế mày được đâu…đừng lo!! -Minh Anh vuốt nhẹ những sợi tóc của nó, khẽ mỉm cười

-Hức…hức… -nó vẫn khóc

-Thôi nào, bây giờ nghe tao!!! Mày phải ăn, ăn cho có sức mà để níu kéo lại tình yêu của mình!! Mày hiểu ý tao nói chứ!?? -Minh Anh

-….Ừm… -nó

Thế là Minh Anh đã giúp nó một phần để vơi đi nỗi buồn, giúp nó lấy lại kha khá tinh thần… Vui vẻ cùng Minh Anh xuống bếp ăn cơm, nó như hiểu ra những lời mà Minh Anh đã nói với nó lúc nãy!! Vui lắm, hạnh phúc lắm vì bên cạnh nó lúc nào cũng có những vòng tay bạn bè ấm áp như Minh Anh, Lam, Bảo và Tuấn Anh vậy…

Trong khi đó, tại một cánh đồng nhỏ, vào buổi tối, ko có người qua lại, riêng chỉ có 2 người, một con trai và một con gái.. Đang cùng nhau ngồi ngắm những vì sao, những vì tinh tú trên khoảng không bầu trời bao la…

-Oppa a~~, anh sao vậy!?? Anh ko được khoẻ à?? -An

-À, ko có!! Sao em lại hỏi vậy!?? -hắn mắt vẫn nhìn lên trời, miệng thì trả lời câu hỏi của An

-Em thấy anh cứ như người mất hồn ấy!! Mắt thì nhìn lên trời, cơ mặt thì chả hoạt động, đơ như cây cơ luôn ấy!! -An

-Tính anh xưa giờ vẫn vậy!! -hắn khẽ cười nhẹ

-Ừm… Oppa này, em hỏi anh cái này nha!! -An

-Hỏi đi…. -hắn

-Anh…với chị họ em, từng có hôn..ước với nhau… từng là người yêu nhau trong một..khoảng thời gian ko ngắn… Đúng chứ ạ!?? -An ấp úng

-Sao..sao em biết điều này!?? -hắn bất ngờ

-Em có nghe ba mẹ nói!! -An cười nhẹ

-Vậy à!?? -hắn

-Anh có..yêu em ko!?? -An

-….. -hắn im lặng

-Ko sao!! Em biết anh ko yêu em từ lúc mà anh và em gặp mặt chị Khanh rồi kìa!! Anh đừng lo, em ko sao đâu!! -An

-Anh…anh chỉ có thể coi em là em gái của mình thôi!! Anh ko yêu em… Em rất tốt, rất đẹp, rất ngoan nữa..nên anh tin rằng…một ngày nào đó ko xa, em sẽ gặp được người yêu em thật lòng!! Cảm ơn em vì tất cả những gì em đã làm cho anh!! -hắn

-Ừm, ko sao!! Em chỉ mong anh và chị Khanh được hạnh phúc!! Em thương chị Khanh lắm!! Mặc dù là chị họ nhưng em rất quí chị Khanh… Em muốn chị Khanh và anh sẽ là một đôi.. Anh đừng làm chị Khanh buồn nữa nhé!! Em sẽ buông, em sẽ đi tìm một ai yêu em thật lòng như anh yêu chị Khanh vậy!!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Tên truyện: Yêu Nhầm Người Gỗ ĐáTác giả: Tiểu LiênThể loại: Truyện TeenTình

26-07-2016 10 chương
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tên sách: Bánh Mì Thơm Cà Phê ĐắngTác giả: Ngô Thị Giáng UyênNXB: TrẻTình trạng: Hoàn

23-07-2016 7 chương
Em Đã Là Thiên Thần

Em Đã Là Thiên Thần

Tên truyện: Em Đã Là Thiên ThầnTác giả: mrxau (vozer)Thể loại: Truyện Teen, VOZTình

22-07-2016 22 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Bộ Tam Siêu Quậy

Bộ Tam Siêu Quậy

Nó) *Kill* Nguyễn Ngọc Đoan Khanh: xinh đẹp, body chuẩn ko cần chỉnh,16t, cao 1m73,nó sở

21-07-2016 19 chương
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Yêu Nhầm Người Gỗ Đá

Tên truyện: Yêu Nhầm Người Gỗ ĐáTác giả: Tiểu LiênThể loại: Truyện TeenTình

26-07-2016 10 chương
Điệu Slow Trong Thang Máy

Điệu Slow Trong Thang Máy

Với Điệu Slow trong thang máy đã thoát ly khỏi các tiểu thuyết ngôn tình hàng loạt

26-07-2016 1 chương
Con vẹt xanh

Con vẹt xanh

Anh là một nhân vật nổi danh ở Hà Thành, tung hoành ngang dọc trên đảo Quỳnh, đã ba

24-06-2016
Chốn thiên đàng

Chốn thiên đàng

Thân em như hạt mưa sa... *** Dân làng gọi cô là Lú. Có người giải thích rằng cô có

24-06-2016
Người mẹ yếu đuối

Người mẹ yếu đuối

- Có phải mẹ qua laị với ông Thành bấy lâu nay đúng không, con ghét mẹ? *** Là con

23-06-2016
Tri kỷ

Tri kỷ

Thứ đáng giá đến đâu cũng không đáng giá bằng tri kỷ. *** Ngày xưa có một phú

23-06-2016
Rơm

Rơm

Người ta thường cảm nhận những thơm bùi từ hạt. Nhưng không nhiều người đứng

23-06-2016
Bà chị khó tính

Bà chị khó tính

"Kẻ mạnh là kẻ làm được những gì mình thích, kẻ yếu là kẻ chỉ làm được những

01-07-2016

80s toys - Atari. I still have