XtGem Forum catalog
Bé À! Nắm Lấy Tay Anh Nhé!

Bé À! Nắm Lấy Tay Anh Nhé!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 21
5 sao 5 / 5 ( 90 đánh giá )

Bé À! Nắm Lấy Tay Anh Nhé! - Chương 16

↓↓
Nó mơ thấy nó đang ăn cơm trong 1 quán ăn trông quen lắm, rồi ra ngoài mua thêm 1 phần đem về… công ti, là công ti. Nó mang lên phòng làm việc, mở cửa vào. Đưa cho… anh. Anh nhận lấy rồi cười với nó. Xong nó lại thấy nó và 1 người đàn ông đang hôn nhau, người đó là… anh. Nó thấy anh đưa cho nó bộ váy, thấy nó và anh găp nhau trên đường, thấy anh lao ghế cho nó, thấy anh dịu dàng vuốt tóc nó, thấy anh cười đùa với nó,, nghe anh nói có thể xem anh như anh trai, nó thấy nó và nhỏ ôm nhau, trên tay nhỏ cầm tờ giấy kết quả,thấy 1 chiếc oto tông vào nó, nghe tiếng khóc của nhỏ gọi nó..v..v..v.. từng kí ức lộn xộn ùa về trong đầu nó,nó thấy tất cả đều là anh. Nó nghe thông báo là máy bay của anh bị tai nạn, nó nghe thấy người ta nói tất cả đều thiệt mạng, nó nghe mọi người khóc và nó mất đi ý thức. Anh, anh không phải là bạn của nó, anh là người yêu của nó, Long là em trai của anh. Nó muốn mở mắt ra nhưng mi mắt nặng trĩu, nó không thể cử động được!

Anh đang chuẩn bị về VN, cơn bão đã qua hôm qua, anh tranh thủ về ngay.

3h chiều, anh đáp xuống sân bay tại VN, vội vã bắt taxi về nhà. Cửa không đóng, anh đi vào, anh biết ngay mà, ai cũng ngồi rên sofa ôm nhau khóc lóc, mặt ai cũng ủ rũ. Anh đứng trc mọi người, lên tiếng:

-mọi người làm sao vậy?.

bạn đang xem “Bé À! Nắm Lấy Tay Anh Nhé! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

-AAAAA- mọi người có mặt tại đây đều hét toáng lên, mặt cắt không còn giọt máu.

-THÔI, MỌI NGƯỜI LÀM SAO VẬY? CON ĐÂY MÀ- anh cũng hét lên.

-HẢ????? mọi người lại đồng thanh.

-con đây, con về rồi đây, ba, mẹ, 2 người nhìn con hoài vậy- anh đi đến vỗ vỗ vai ba anh.

-Quân… con… con… là… người hay… ma… - mẹ anh lắp bắp.

-trời ạ, có con ma nào đi như con không, nãy giờ con nói chuyện với mọi người mà- anh nhăn nhó.

-anh 2… anh.. chưa … chết?- cậu cũng lên tiếng khi răng đánh vào nhau lộp cộp.

-mày muốn tao chết lắm à,anh em thế đấy. Tao sống sần sần thế này- anh lườm cậu.

-QUÂN./ANH 2/ ANH QUÂN- 5 con người nhào lại ôm anh đấn nghẹt thở.

-ẶC ẶC, BUÔNG… BUÔNG CON RA…- anh kêu lên.

5 người buông anh ra, nhìn anh rồi thay nhau đụng vào anh xem có chân thực hay không, mẹ anh nghẹn ngào ôm anh khóc nấc lên:

-con ơi, con ơi, mẹ cứ tưởng… cứ tưởng….

-mẹ, con không có j, con không có đi chuyến bay đó. Xin lỗi, làm mọi người lo lắng- anh vỗ lưng bà. Anh nói đâu trúng đấy mà.!

-anh, anh tán vào mặt em thử đi, xem thật hay mơ- nhỏ bảo cậu.

Cậu lơ ngơ tán vào mặt nhỏ thật.

-A, đau quá, đánh mạnh vậy- nhỏ hét lên- Haha, có đau, là thật, không phải mơ. Anh Quân không có… haha

-Quân à, con làm mọi người lo quá, sao con không đt về nói cho mọi người- ba anh nói.

-dạ do bão nên không thể kết nối đc, nhưng khi điện đc thì không có ai bắt máy- anh giải thích.

-anh… anh không đi chuyến bay đó?- nhỏ.

-ừ, @#$%^^&*(((&- anh kể lại mọi chuyện cho 5 con người kia nghe.

-ôi trời ơi, cả nhà cứ tưởng anh… rồi, khóc quá trời quá đất- cậu lau nước mắt nói.

-cả nhà lo cho con lắm- mẹ nó lau nước mắt nói.

-mẹ… mẹ phải đi thắp nhang mới đc. Quỳnh, tôi với bà đi thắp nhang- mẹ anh kéo mẹ nó đi. Ba anh cũng lủi thủi theo sau..

- con cũng thấy mạng mình thật lớn, xém tí nữa là…- anh rụt vai nhìn ba anh nói, đến giờ vẫn còn sợ.

-ba cũng đi thắp nhang đây- ba anh đi theo mẹ anh vào phòng thắp nhang.

-ôi, khi nghe thông báo không còn ai sống sót trên chuyến bay, bác gái và con Vy ngất đi luôn ấy- nhỏ vuốt vuốt mặt lấy lại bình tĩnh.

-vậy à! Vậy bây giờ Vy ở đâu?- anh lo lắng.

-nó trên phòng anh đó. Ngất đi cả 1 ngày rồi, nhưng bác sĩ nói không có j, chỉ do tinh thần không ổn định thôi- nhỏ chỉ lên lầu.

-anh đi lên phòng nhé- anh đi lên phòng.

Cạch…

Anh bước vào, nó đang nắm trên giường, khuôn mặt xanh xao, khiến anh đau lòng!Qua chuyện sinh tử mới biết tình cảm của mọi người dành cho anh nhiều thế nào. Nó đang nói mớ j đấy, anh kề tai nghe nó nói:

-anh, anh à, đừng đi… mà, đừng bỏ em, xin… anh, trở lại đi, anh… ơi, Quân ơi…huhuhu…

- anh đây, anh không có đi đâu hết, anh ở đây, ngoan, không khóc nữa- anh đỡ nó dậy rồi ôm vào lòng.

-hức … hức…- trong mơ, nó nấc lên .

-ngoan, không khóc, không khóc- anh vuốt lưng trấn anh nó.

Anh cứ vỗ về nó cho đến khi tiếng khóc dứt hẳn, nó lại chìm vào giấc ngủ. Anh hôn lên trán nó rồi đi xuống nhà.

-con bé sao rồi?- mẹ anh hỏi.

-ngủ tiếp rồi, cũng chưa chịu mở mắt ra- anh tl.

-con bé nó sốc quá- mẹ nó thở dài.

-nhưng mà.. con bé nó… đâu có nhớ thằng Quân là ai- ba anh thắc mắc.

-lúc hay tin máy bay bị tai nạn, nó đã khóc rất nhìu- mẹ nó nói.

-dạ, nó có đt cho con nữa, bù lu bù loa- nhỏ nói típ theo.

-Vy… chỉ xem con như anh trai thôi- anh nói.

-không… bác thấy hình như nó… lại thích con thì phải- mẹ nó nhìn anh nói.

-hả? nó…nó… thích anh Quân lần nữa?- nhỏ bất ngờ.

-ôi, đúng là duyên phận- mẹ anh nắm tay mẹ nó cười nói.

Anh không nói j, chỉ cười cười, uh, đúng là anh và nó có duyên mà! Định mệnh đã buộc anh và nó bên nhau rồi!....

Nó tỉnh dậy, đầu đau buốt. Căn phòng lạ quá! Nó nhớ lại rồi mọi chuyện rồi, kí ức rõ ràng như hôm qua. Nhưng… anh đi rồi, nó còn chưa kịp nói với anh là nó không có quên anh nữa, nó muốn bên cạnh anh. Nó lại khóc, nước mắt tuôn ra không kiềm lại được. Tim đau quá, muốn vỡ ra vậy, anh đi rồi, anh đi thật rồi, huhuhu!.

Nó úp mặt vào gối khóc nức nở….

Sau khi cùng mọi người ăn cơm,anh đi lên phòng. Vừa vào là nghe tiếng thút thít của nó, nó quay mặt vào trong, làm tổ trong chăn nhưng cái chăn lại run run. Anh đi lại giường, nhẹ nhàng nằm xuống, kéo nó và cái chăn ôm vào lòng, thì thầm:

-Ngoan, anh đây.

Nó sững người. Nó vừa… vừa nghe tiếng anh phải không? Là anh ôm nó phải không? Nó không dám quay lại, sợ đây chỉ là mơ! Anh không nghe nó khóc nữa, lật nó ngửa lại.

-Sao? Không nhận ra anh à? - anh cười dịu dàng.

-Anh… anh… là anh thật sao? - nó lấy tay áp vào má anh.

-Ừ, là anh, là thật, anh đang ôm em - anh xiết chặt nó.

-ANH! HUHUHU - nó ôm chặt lấy anh, anh không có chết, anh đang ở trước mặt nó.

-Anh không có đi chuyến bay đó, anh không có bị gì cả - anh vuốt tóc nó.

-Huhu, anh ơi…anh ơi - nó vùi vào ngực anh khóc.

-Đừng khóc- anh nhìn nó.

-Em…hức… em cứ nghĩ…hức… là… em… không còn gặp anh nữa… hức - nó nói trong nước mắt.

-Sao… anh không …điện thoại về hả? Anh… có biết… em lo lắm không - nó đánh vào vai anh mấy cái.

-Do bão, không thể kết nối điện thoại được cho nên anh không thể gọi về nhà, hết bão là anh về ngay. Xin lỗi em, để em lo lắng rồi - anh nói rõ với nó.

-Anh, em nhớ lại rồi - nó ngước lên nhìn anh.

-Em nói sao? Em… em… nhớ lại rồi? - anh run run hỏi nó.

-Dạ, em nhớ lại rồi, em không có quên anh nữa - nó cười.

-Vy, Vy - anh ôm chầm lấy nó. “Ơn trời, cô ấy nhớ lại rồi”.

-Đi xuống báo tin vui cho mọi người mới được - anh nắm tay nó.

-Được rồi, xuống nhà - nó đứng dậy đi theo anh.

Vừa xuống nhà, thấy mọi người đang ăn trái cây, anh chạy lại nói gấp rút:

-Vy nhớ lại rồi, Vy nhớ lại rồi đấy!.

-Sao? Con Vy nhớ lại rồ i- mẹ nó mừng rỡ.

-Dạ, con nhớ lại rồi - nó ngồi xuống bên cạnh anh.

-Ôi, mày nhớ lại rồi - nhỏ ôm nó.

-Con, con không có quên bác đúng không? - mẹ anh hỏi nó.

-Không ạ, con nhớ hết tất cả mọi người - nó cười.

-Haha, con bé nhớ lại rồi, con dâu nhớ lại rồi ông ơi - mẹ anh vổ vỗ ba anh. Nó thì mặt thoáng đỏ vì từ “ con dâu” của bà.

-Ừ, nhớ lại là tốt rồi - ba anh uống ngụm trà rồi nói.

Ai cũng mừng cho anh, không ngờ trong cái xém rủi lại có cái may!.

Anh dẫn nó vào bếp cho nó ăn cơm xong lại ra nói tiếp.

Sau đó khoảng gần 10h, Long và nhỏ về, nó cũng định về nhưng mẹ anh tinh ý khi thấy cái nháy mắt của anh, bà nói với nó:

-Thôi, con và mẹ ở đây đi. 2 đứa lâu rồi không có nói chuyện với nhau. Ở lại đây đi mai về.

-Ừ, ở lại đi, trước sau gì cũng người 1 nhà mà haha - ba anh cười.

-Dạ con… - nó nhìn mẹ nó.

-Thôi, ở đây cũng không sau, mẹ cũng cần tâm sự với bác Trân đây - mẹ nó nói với nó. Bà cũng cố ý cho nó ở lại với anh.

-Dạ, vậy cũng được. Con và mẹ con ngủ ở đâu ạ - nó hỏi.

-À, tối nay bác và mẹ con dù gì cũng có chuyện để nói, lâu rồi không gặp mà. Cho nên bác sẽ ngủ với mẹ con. Con ngủ cùng phòng với thằng Quân đi - mẹ anh nói làm nó lúng túng, còn anh thì mừng hết lớn.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Giữa Cơn Gió Lốc

Giữa Cơn Gió Lốc

Duy ngửng lên, buông thõng hai tay và buồn bã quay sang ngó vợ, người vợ nắm lấy tay

22-07-2016 20 chương
Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Bánh Mì Thơm Cà Phê Đắng

Tên sách: Bánh Mì Thơm Cà Phê ĐắngTác giả: Ngô Thị Giáng UyênNXB: TrẻTình trạng: Hoàn

23-07-2016 7 chương
Giá Như Em Là Con Gái

Giá Như Em Là Con Gái

Tên truyện: Giá Như Em Là Con GáiTác giả: Lee NaThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 19 chương
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
Em Vẫn Chờ Anh

Em Vẫn Chờ Anh

Truyện xoay quanh cô gái Lệ Na 16 tuổi, cô sống trong sự giàu sang và phù phiếm, gặp gỡ

22-07-2016 34 chương
Đôi Cánh Mang Tên Anh

Đôi Cánh Mang Tên Anh

Đôi Cánh Mang Tên Anh là một truyện teen được đăng tải miễn phí tại web đọc truyện

21-07-2016 16 chương
Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin lại mang đến một cái nhìn mới về tình yêu xoay quanh mối quan hệ vợ

21-07-2016 25 chương
Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu

Đại Sói Hoang Ôn Nhu là một truyện ngôn tình sủng kể về một cô tiểu thư đã đến

21-07-2016 10 chương
Cuốn theo chiều gió

Cuốn theo chiều gió

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu

26-06-2016
Hoa muống biển

Hoa muống biển

(truyenngan. com. vn - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Anh

25-06-2016
Cây cầu hi vọng

Cây cầu hi vọng

Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu

01-07-2016
May mà có em

May mà có em

May mà có em, đời còn dễ thương... *** Quỳnh lấy vé máy bay về Việt Nam một cách

30-06-2016
Luyến tình

Luyến tình

Tôi vừa đưa chân bước lên bậc thềm thứ ba thì trong nhà cũng vọng ra những tiếng

23-06-2016
Lời xin lỗi nho nhỏ

Lời xin lỗi nho nhỏ

Tự dưng Trâm đi ngang qua tôi trên phố đông người, thản nhiên không hề biết. Tôi hơi

28-06-2016