Old school Easter eggs.
Bắt Em Về, Tiểu Nha Đầu!

Bắt Em Về, Tiểu Nha Đầu!


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 22
5 sao 5 / 5 ( 22 đánh giá )

Bắt Em Về, Tiểu Nha Đầu! - Chương 11

↓↓
I’ll be all that you need

bạn đang xem “Bắt Em Về, Tiểu Nha Đầu! ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Baby, come back to me

Let me make up for what happened in the past

Baby come back to me (come back)

I’ll be everything you need (come back)

Baby come back to me (come back)

Boy, you’re one in a million (come back)

Baby come back to me (come back)

I’ll be everything you need (come back)

Baby come back to me (come back)

You’re one in a million (one in a million)

~~~~Music: Come back to me – Utada Hikaru~~~~

_ hello?_ cô bắt máy

Muội đang ở nhà hàng Khiêm Trấn…..được…muội cho ca 5 phút. 5 phút!_ cô cúp máy, dắt tay hai đứa bước vào.

_ Kính chào quý khách

_ Tự gọi món_ cô ra lệnh

_ Con ăn cháo gà, uống sô cô la nóng và kẹo dẻo_ Nguyệt Dao lên tiếng trước

_ Con muốn phở, nước cam_ Khắc Dĩ

_một ly kem bạc hà_ cô nói ngắn gọn

2 phút sau

_ xin lỗi, anh đến trễ_

_ chú Khải_ Khắc Dĩ cười toe gọi anh

_ chà, nhìn ngon quá, cho chú ăn với nào_ anh ngồi xuống cạnh cô

_ Chú tự gọi món i_ Nguyệt Dao nói xong rồi múc một muỗng cháo lên thổi cho nguội.

_ Em ăn gì chưa?_

_ Kem bạc hà_ cô liếm nhẹ muỗng kem sắp tan hết

Thấy thế, mặt La Khải có chút lúng túng….tim đập thình thịch. Hành động ấy của cô cũng đã làm nhiều chàng xung quanh có cảm giác như La Khải.

]ting[

_ Kính chào Tiêu thiếu_

!?!”Tiêu Dũ” cô xém chút nữa đánh rơi chiếc muỗng

La Khải như đứng hình khi nghe câu đó thốt lên “Tiêu Thiếu?”, chả phải là Tiêu Dũ sao.

_ Anh à, mình ngồi bàn kia đi_

Giọng nói mềm mại của người phụ nử tuổi 25 cất lên.

_ Mộc Trà…_ La Khải nói đủ lớn gọi cô

Cô nghiêng đầu nhìn qua phía anh, Tiêu Dũ. Anh vẫn lịch lãm, băng giá, phong độ với người khác như ngày nào. Bên cạnh anh là một cô gái, phải nói là rất đẹp, rất quý phái, và quyến rũ. Cô biết cô gái ấy, đó là Du Tuyết, Từ Du Tuyết, chị gái của Từ Du Tố, cô ấy là người mẫu nổi tiếng. Cô không biết nhiều thông tin từ những người này, cô không có thời gian cập nhật đời sống của họ. Nhưng sao họ trông tình tứ thế? Không giống như bạn bè…

_ Mộc Trà!_ La Khải nắm lấy cổ tay cô lay mạnh

_ ơ..vâng, xin lỗi_ cô bây giờ nhìn rất không bình thường…mặt cứ ngơ ngơ, cảm xúc lẫn lộn

_ Mami, mẹ sao thế?_ Khắc Dĩ và Nguyệt Dao lo lắng

_ mẹ không sao, ăn mau đi_ cô xoa nhẹ đầu hai đứa

_ Mộc Trà_ La Khải lại gọi tên cô, và anh chắc là cô biết anh muốn hỏi gì

_ Em không sao, thật đấy_ cô vỗ nhẹ tay anh.

]keng[ tiếng ly thuỷ tinh rớt xuống nền thảm

_ A…Sh**! Cô làm cái quái gì vậy, cô biết chiếc váy da này bao nhiêu tiền không !?_ Du Tuyết quát, tay chỉ thẳng vào mặt cô phục vụ

_ Tôi nói cho cô biết, không những chiếc váy mà còn thân hình người mẫu của tôi nữa. Tôi mà bị gì thì cô đền nổi không HẢ!

_ Xi..n lỗi quý khách, thật sự xin lỗi_ cô phục vụ cúi người

_ Xin lỗi cái gì? Thứ nghèo như cô đền được gì cho tôi?_ Du Tuyết đưa tay nhấn vào trán cô phục vụ, sự kiêu nghạo vì sang giàu của Du Tuyết làm mọi người xung quanh có chút khinh thường.

Từ Du Tuyết tuy là người mẫu nổi tiếng, nhưng trừ làm ra tiền ra thì cô ta chả làm được gì nữa cả. Rất nhiều người không thích cô ta, còn một vài người ngỡ là cô ta đã làm việc cực nhọc nuôi gia đình sau khi Từ Gia phá sản nhưng không. Tiền cô ta mỗi tháng, một cắc cũng không đưa, rõ keo.

_ Anh à, anh nói gì đi chứ. Sao cứ ăn mãi thế_ Du Tuyết dậm chân đổi giọng ngọt nói với Tiêu Dũ

_ Sa thải cô ta_ anh nói, tay bỏ vào miệng miếng thịt vừa cắt xong

_ K..hông được, tôi xin lỗi quý khách. Làm ơn đừng sa thải tôi, nhà tôi còn em trai và cha mẹ, làm ơn đừng sa thải tôi_ cô phục vụ quỳ xuống van xin

_ cục cưng của em thương em quá, đúng là phải sa thải mấy thứ dơ bẩn này đi_ Du Tuyết đi đến hôn lên má Tiêu Dũ, miệng cười đắc thắng

Mộc Trà…cô nắm chặt tay ghế, thật là ức hiếp người quá đáng mà. Tại sao Tiêu Dũ lại như vậy, tại sao anh lại trở nên độc ác, tại sao anh lại để cho người con gái khác hôn anh. Cảm giác khinh thường, đau lòng, tức giận trổi dậy trong cô.

_ Dừng tay!_

!!?

_ Anh là ai?_ Du Tuyết choáng ngợp, lần đầu tiên cô thấy người có vẻ đẹp trai, anh tuấn như Tiêu thiếu “của” cô. Và khác với Tiêu thiếu, anh ta có sự quyến rũ ấm áp rất lớn.

_ Mạc La Khải, tôi sẽ trả tiền đền bù cho cô gái này. Vì thế không được sa thải cô ấy_ anh nói, giọng điệu đầy uy nghiêm

_ à vâng… Thật ra tôi cũng hơi quá đáng, không dám nhận tiền đền bù đâu. Tôi cũng không sa thải cô ta nữa_ Du Tuyết cưỡng không lại, bối rối vén tóc nói.

_ Mạc thiếu trông rất thích xen vài chuyện người khác nhỉ?_ Tiêu Dũ nhếch nhẹ môi, tay xoay nhẹ ly rượu

_ Chỉ là thấy chuyện ngứa mắt nên gãi ngứa thôi, Tiêu thiếu quá khen rồi_ anh đáp lại, xem nó như một lời khen

_ Tốt, Mạc La Khải, nói rất hay_ Tiêu Dũ gật nhẹ đầu ý công nhận

_ cảm ơn_ La Khải cười nhẹ

_ về thôi. Mạc thiếu, tôi xin phép_ Tiêu Dũ đứng dậy, nắm lấy tay Du Tuyết bước ra ngoài và rồi….

]ph ịch[

_ aiza_

_ nhóc con, đi đứng sao không nhìn?_ Du Tuyết lườm

_ Là cô đụng cháu khi kề vai chú kia mà. Không xin lỗi mà còn_ Nguyệt Dao trề môi tức giận nói

Tiêu Dũ có chút bất ngờ, cô nhóc này, có nét nhìn rất quen….

_ Có sao không!_ Khắc Dĩ chạy đến đỡ em gái mình đứng dậy

_ Ơ hay, ranh con mà dám nói vậy à_ Du Tuyết vung tay

_ Cô tát nó 1 cái, tôi tát cả nhà cô!

……….!!!

Giọng nói này…Tiêu Dũ tim như ngừng đập, xoay người theo chiều tiếng nói được vọng ra.

_ cô là…?_ Du Tuyết nhướng mày

_ Nha Đầu_ anh thốt lên

Đúng, cái tên ấy, đã hai năm không được gọi….đúng là cô ấy rồi. Vẫn dáng vẻ nhỏ nhắn, đôi môi anh đào, giọng nói trong trẻo, làn da trắng như sữa, đôi mắt buồn và còn nhiều thứ nữa, anh nhớ hết tất cả mọi thứ….cô là mọi thứ của anh.

Tiêu Dũ đi nhanh đến ôm chầm lấy cô…

_ là em…đúng là em rồi_ anh thở phào như trút được thứ gì đó trong lòng

_ đúng, là em nhưng em nghĩ chúng ta nên như vậy sẽ thoải mái hơn_ cô đẩy nhẹ anh ra

_ Như vậy? Ý em là?

_ Ồ, thì ra cô có con không biết dạy con nói chuyện với người lớn rồi mà còn giựt người yêu người khác. Đồ cáo già, đê tiện, *******_ sau câu đó, Du Tuyết nhận được một cái tát.

]b ốp![

_ Anh!_

_ Tôi nói cho cô biết, cô dám hạ nhục cô ấy một chữ nữa, coi chừng cái mạng *** của cô đấy_ La Khải nhìn cô ả, ánh mắt sắc ấy làm cô ta rùng mình sợ hãi

_ Anh ta?_ Tiêu Dũ nhìn cô

_ mami, con không thích nơi này, mình về đi_ Khắc Dĩ Nguyệt Dao chạy đến ôm chân mẹ

_Tụi nhỏ?_ Tiêu Dũ chợt thấy tim mình đau nhói, chuyện này là thế nào?

_ Chúng nó là con em_ cô cúi người xoa đầu gối lúc nãy bị ngã của Nguyệt Dao.

_ Em…đã có..

_ Em đã có con_ cô gật đầu

_ Thì ra…em cũng như tôi_ giọng anh chợt thay đổi, tuy lòng như kim găm ngàn mảnh.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Tên truyện: Gặp Anh Trong Chiều MưaTác giả: Himasu RinThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 25 chương
Cặp Đôi Băng Tuyết

Cặp Đôi Băng Tuyết

Tên truyện: Cặp Đôi Băng TuyếtTác giả: K.GThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 23 chương
Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại

Kế Hoạch Phá Hoại là truyện teen của tác giả Himasu Rin mình thấy rất hay nên giới

21-07-2016 25 chương
Buồn Làm Sao Buông

Buồn Làm Sao Buông

Bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như

22-07-2016 24 chương
Điệu Slow Trong Thang Máy

Điệu Slow Trong Thang Máy

Với Điệu Slow trong thang máy đã thoát ly khỏi các tiểu thuyết ngôn tình hàng loạt

26-07-2016 1 chương
Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Vợ Ơi, Em Đừng Chạy

Cô cũng không biết tại sao hôm đó hắn lại đi theo cô, không biết tại sao hắn vừa

23-07-2016 22 chương
Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại

Khoảng Trời Thơ Dại là một truyện teen của tác giả Việt Nam Dạ Hương.Trích

22-07-2016 10 chương
Nhớ thầy

Nhớ thầy

Tôi còn nhớ như in hình hài thầy tôi nằm đó, trên chiếc giường trắng, vẫn còn mặc

24-06-2016
Sao anh không gõ cửa?

Sao anh không gõ cửa?

Anh không chú ý đến đường phố có bao nhiêu người, anh chỉ mong cơn giận của em qua

26-06-2016
Dù là gió thoảng

Dù là gió thoảng

Tôi chưa bao giờ thấy ai buồn như vậy! Cảnh vật của một ngày đẹp trời như thế

01-07-2016
Rẽ trái - Rẽ phải

Rẽ trái - Rẽ phải

Cô sống trong một căn phòng trên một toà chung cư cũ kỹ phía ngoại ô thành phố, mỗi

27-06-2016
Tôi thích Sida

Tôi thích Sida

Thiếu nữ hớn hở: - Cần Sida. Cần ngay lập tức! Bác sĩ há hốc mồm: - Thứ ấy tôi

01-07-2016