Bà Xã Ô Sin

Bà Xã Ô Sin


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 25
5 sao 5 / 5 ( 28 đánh giá )

Bà Xã Ô Sin - Chương 18

↓↓
“Anh sai rồi Chi Lan… ”

bạn đang xem “Bà Xã Ô Sin ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Biệt thự Lâm gia…

-“Tụi bây đang ở đâu? Tao đang chán đây?”-Giọng yểu điệu của Lâm Tố Liên

-Bar Divil đi mày, đang vui – đầu giây bên kia đáp lại

-“Okie”

Cô ta nhanh chóng thay cho mình một bộ quần bó sát mông, áo lửng ngang eo đi ra khỏi nhà… đứng trên vỉa hè đón taxi nhưng mà hình như hôm nay có gì đó khác mọi ngày, đoạn đường trước nhà cô vắng một cách lạ lùng…

Không hiểu sao hồi nãy đến giờ cô ta luôn có cảm giác như là ai đó đang nhìn về hướng mình, nhưng khi quay đầu lại nhìn thì chỉ thấy đoạn đường vắng tanh không một bóng người, dường như chỉ có bóng của cô đổ dài trên nền đường nhựa. Tuy có hơi bất an nhưng Tố Liên vẫn tặc lưỡi cho qua, chắc chỉ là do cô ảo giác mà thôi.

Đang định giơ tay ra vẫy bắt taxi thì bỗng có ai đó từ phía sau bịt kín miệng cô bằng một chiếc khăn tay. Tố Liên giãy giụa chống đối cật lực, dùng hết sức có thể để vùng chạy ra khỏi tay người đó…

Nhưng … không, cảm giác gì đây?

Cô bắt đầu cảm thấy hơi chóng mặt hoa mắt không nhìn rõ mọi thứ nữa rồi, hình như trong chiếc khăn tay kia có thuốc mê thì phải. Sự chống đối, vùng vẫy của cô cũng trở nên chậm lại… chậm lại cho đến lúc không còn trụ nổi nữa, đôi mắt cô nhắm dần, rồi cả người theo đà bất lực ngã xuống…

……………………..

Lúc dần dần mở mắt ra cô thấy mình bị chói chặt tay chân vào cây cột giữa nhà… mà không hẳn là nhà… đây giống một ổ chuột hơn, nhìn xung quanh căn phòng thật đáng sợ, toàn những thứ dơ bẩn, bụi bặm đeo bám …

Định bụng hét lên kêu cứu nhưng miệng bị miếng băng keo đáng ghét quấn lấy…Biết chắc không thể nhờ người khác cứu giúp được, Tố Liên tự tìm lối thoát cho mình cái đã. Cô quay ngang quay ngửa tìm vật gì đó có thể cứa đứt dây, nhưng hoàn toàn không có khi quanh chỗ cô ngồi không hề có thứ gì giống như vậy cả, nếu có cũng chẳng thể nào nhúc nhích ra được khi đang bị trói như vậy… thật khó quá mà.

Tiếng cửa mở ra “Cạch” một người phụ nữ đi vào, thấy có người đang đến… Cô bắt đầu lo sợ. Người đã bắt cóc cô, là ai?

Giọng nói đáng sợ đó vang lên –”Lâm Tố Liên tôi nghe danh cô từ lâu mà nay mới có dịp gặp nhau, không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh này… hahah”

-“Ưm… Ưm…” – Cô ta rất muốn hỏi bà ấy là ai, sao lại bắt cóc cô nhưng vô hiệu vì miệng đã bị bịt kín, vẫy vẫy hai tay hai chân thật là khó chịu…

Bà ta đi đến chỗ Tố Liên xé toạt cái miếng băng dán miệng…

-“Bà… Bà… là ..” – giọng Tố Liên bắt đầu run run

-“Là vợ ông Trần Đức, ngạc nhiên chưa cô em”

-“Tại… sao … bắt tôi”

-“Còn dám hỏi ư”

“Bốp”

Theo sau câu nói đó là một cái tát từ mặt Tố Liên nghe nhói cả tim, mắt cô rươm rướm…

-“Bà….”

-“Vì cô em đang phá nát gia đình tôi” – nói xong bà ta tán cái “bốp” tiếp theo vào mặt cô ta

-“Tôi không… làm gì cả”

-“Dụ dỗ chồng bà mà không làm gì à, tôi còn nghe nói cô đã dụ rất nhiều đàn ông, phá nát biết bao nhiêu gia đình đang hạnh phúc”

-“Tôi không … có”

Thêm một cái tán trời gián vào mặt Tố Liên…

-“Còn dám lên tiếng, hôm nay bà sẽ thay những người kia cho cô một bài học”

Người phụ nữ đáng sợ nhất chính là người phụ nữ đang ghen, bà ta nhìn nó bằng con mắt đổ lửa, thật đáng sợ…

-“Bà … định làm.. gì tôi, tha cho tôi đi … tôi … tôi hứa không can thiệp vào gia đình nhà bà nữa” – cô ta van xin người đàn bà đang giận dữ như con hổ đó

-“Tao sẽ chôn sống mày con ranh à, hahahah”

Nói xong bà ta đi ra ngoài làm cái gì đó, nó cố gắng lấy cái điện thoại trong túi quần ra, do tay bị trói cho nên nó cuốn cả lên, may quá cái điện thoại đã yên vị trên tay nó…bấm nút gọi cho ai đó… bật loa ngoài, chỉ còn cách này thôi… Giọng nói bên trong bắt đầu vang lên



-“Hai… Hai … tới … cứu… cứu em … nhanh em … em sắp chết… rồi …” – giọng cô ta run run nói không suông một câu



-“Em… em … không biết…áaaaaaaaaaaaa

Cái điện thoại trên tay nó văng qua một bên tan nát, tiếp đến là bà ta cho nó ăn vài cây roi vào mặt, khuôn mặt đẹp đẽ bây giờ đã đượm máu…

-“Mày định nhờ người cứu à, họ không tới kịp đâu con à”

-“Tôi xin …bà tha cho tôi lần… này đi… tôi lạy bà”

-“Mày nghe đây, tha cho mày mày có làm gia đình tao hạnh phúc như lúc trước không hả con kia… không bao giờ tao tha cho mày đâu”

Nói xong bà ta đi ra ngoài lấy vài thùng gì đó đem vào đổ xung quanh căn nhà… một mùi hăng hắt khó chịu bóc lên… xăng… đó là xăng


Chương trước | Chương sau

↑↑
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Điệu Slow Trong Thang Máy

Điệu Slow Trong Thang Máy

Với Điệu Slow trong thang máy đã thoát ly khỏi các tiểu thuyết ngôn tình hàng loạt

26-07-2016 1 chương
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Vụ cá cược ngày ấy

Vụ cá cược ngày ấy

Thời gian dù có mang những tháng năm đi nhanh qua khung cửa cũng chẳng thể nào cuốn đi

24-06-2016
Đánh mất nụ cười

Đánh mất nụ cười

Nó ngồi vắt vẻo nơi lan can tầng hai, chân thả xuống khoảng không trước mặt. Không

24-06-2016
Một việc nhỏ

Một việc nhỏ

(khotruyenhay.gq) Tôi tạm biệt nàng và ra về trong tâm trạng vui buồn lẫn lộn. Buồn vì

27-06-2016
Thầy tu rởm

Thầy tu rởm

Xưa có một con Sói rừng vừa hung ác vừa gian giảo. Một hôm nó nghe tin ở làng bên có

24-06-2016
Mảnh vá

Mảnh vá

Khi họ gọi điện kêu cơm dưới lầu - thường là vậy, căn bếp trong nhà luôn sạch

30-06-2016

Teya Salat